Hà Nội những ngày tháng 3 thường mang vẻ trầm mặc với bầu trời xám bạc đặc trưng của mùa xuân xứ Bắc. Thế nhưng, sự xuất hiện của những chùm hoa gạo đỏ chót bên bờ Hồ Gươm lại thắp lên một luồng sinh khí ấm áp, phá vỡ cái màn sương nhờ nhờ của tiết trời nồm ẩm. Cây gạo cổ thụ nằm tĩnh lặng nơi góc hồ, đoạn gần cầu Thê Húc, từ lâu đã trở thành một biểu tượng thời gian không thể thay thế. Để có được khoảnh khắc rực rỡ này, "cụ gạo" đã phải trải qua một mùa đông im lìm vắng lặng.
@auditatwork
Trước khi bung nở những nụ hoa chói lọi như ngọn lửa non, thân cây khô khốc ấy đã kiên nhẫn trút bỏ lớp vỏ cũ kỹ, ấp ủ từng nhựa sống qua những ngày giá rét để rồi tựa như những chiếc lá nhỏ đợi mùa xuân, âm thầm đâm chồi và bừng sáng đúng vào lúc đất trời giao mùa. Từng bông hoa gạo to bản, cánh dày dặn đỏ tươi, rụng xuống thảm cỏ xanh hay trôi lững lờ trên mặt nước hồ xanh ngắt đều tạo nên một bức tranh đẹp đến nao lòng.
Với người dân Hà Nội, việc lên Hồ Gươm ngắm hoa gạo không chỉ là một trào lưu nhất thời mà đã ngấm vào thói quen, vào nếp sống quen thuộc mỗi dịp tháng 3 về. Các bà, các mẹ đi tập thể dục buổi sáng thường dừng chân nán lại dưới gốc cây, kể cho nhau nghe dăm ba câu chuyện vụn vặt thường ngày. Những nhiếp ảnh gia lão thành ôm chiếc máy ảnh thân quen, đứng hàng giờ đồng hồ chỉ để canh được khoảnh khắc một chú chim sâu chuyền cành bên khóm hoa đỏ thắm.
@luugram
Còn với những người trẻ bận rộn, chỉ cần một buổi chiều tan tầm đi ngang qua đây, thấy hoa gạo nở là thấy lòng bỗng chùng xuống, an yên đến lạ. Sắc đỏ của hoa gạo không kiêu kỳ như hoa hồng, không mỏng manh như hoa sưa, mà nó mang một vẻ đẹp chân chất, mộc mạc của làng quê Bắc Bộ xưa cũ. Nó gợi nhắc người ta nhớ về tuổi thơ, về cổng làng, về những chiều chạy theo lũ bạn nhặt hoa gạo rụng xâu thành chuỗi. Giữa trung tâm Thủ đô hiện đại và sầm uất, tìm đâu ra một bóng dáng quê nhà thân thương và gần gũi đến thế.
Trong bối cảnh áp lực cuộc sống ngày càng lớn, người ta thường có xu hướng tìm kiếm những điều giản dị để chữa lành tâm hồn. "Cụ gạo" bên bờ Hồ Gươm chính là một liều thuốc tinh thần miễn phí và tuyệt vời như thế. Đứng dưới tán cây rợp bóng đỏ rực, hít thở bầu không khí mang hơi ẩm của mặt hồ, dường như mọi lo toan về cơm áo gạo tiền, những deadline công việc dang dở hay những muộn phiền cá nhân đều tạm thời được gác lại.
@watanuki_kimihiro91
Hoa gạo nở rồi lại tàn, chu kỳ tự nhiên ấy nhắc nhở chúng ta rằng mọi sự thay đổi trong cuộc sống đều tuân theo những quy luật nhất định. Thay vì mãi chạy đua với những giá trị phù phiếm, đôi khi phần thưởng lớn nhất lại đơn giản là có thể thong thả dạo bước, ngắm một bông hoa rụng và cảm nhận trọn vẹn sự chuyển mình của thời gian.
@nguyen.photographer
Nếu bạn đang cảm thấy chông chênh hay mỏi mệt, cuối tuần này hãy thử dành một chút thời gian lên phố, mua một gói cốm hay ly cà phê đá, tìm một góc đá ven hồ và ngắm nhìn hoa gạo nở. Chắc chắn, bạn sẽ tìm thấy sự an ủi dịu dàng từ chính những điều tưởng chừng như bé nhỏ nhất.