Có những điều chúng ta tưởng rằng đã quên hẳn, nhưng thực chất chúng chỉ đang nằm im lìm trong một ngăn kéo bị khóa chặt của tâm trí. Suốt 20 năm qua, tôi chưa bao giờ đủ dũng cảm để lật lại những trang nhật ký năm 17 tuổi - cái tuổi đầy rẫy những biến động và những vết sẹo đầu đời. Tôi cất nó thật sâu dưới đáy tủ, coi đó là một vùng cấm địa. Mỗi lần vô tình chạm tay vào bìa sổ cũ, một cảm giác nhức nhối lại trỗi dậy khiến tôi vội vàng rụt tay lại.
Tôi u mê tin rằng nếu mình không nhìn vào nó, nỗi đau sẽ tự tan biến. Tôi đã sống một cuộc đời trưởng thành đầy lý trí, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và quên đi đứa trẻ vụn vỡ năm xưa. Nhưng khi ngồi xem Sex Education, nhìn thấy những nhân vật tuổi teen đang loay hoay với những tổn thương tương tự, tôi bàng hoàng nhận ra mình chưa bao giờ thực sự được chữa lành.
Trong phim, tôi bị ám ảnh bởi cách mà các nhân vật như Maeve hay Otis đối diện với quá khứ của cha mẹ họ và của chính họ. Những bí mật, những lời chưa nói và cả những sự thật đau lòng được phơi bày không phải để làm họ quỵ ngã, mà để họ được tự do. Tôi nhận ra một đạo lý đắt giá từ bộ phim: Sự kìm nén không phải là sự trưởng thành, nó chỉ là một quả bom nổ chậm.
Ảnh: Netflix
Nước mắt tôi chảy dài khi chứng kiến khoảnh khắc các nhân vật dám gọi tên nỗi đau của mình. Tôi chợt hiểu ra lý do vì sao 20 năm qua tôi luôn cảm thấy có một khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng, dù cuộc sống hiện tại rất ổn định. Đó là vì đứa trẻ 17 tuổi trong cuốn nhật ký kia vẫn đang khóc, vẫn đang chờ được tôi vỗ về và chấp nhận. Sự trốn chạy bấy lâu nay của tôi thực chất là một ngõ cụt cảm xúc.
Sau khi xem hết mùa cuối của bộ phim, tôi đã làm một việc mà suốt 20 năm qua tôi không dám làm, đó là mở ngăn kéo tủ và lấy cuốn nhật ký ra. Bụi thời gian bám đầy, nhưng những dòng chữ nguệch ngoạc thì vẫn còn đó. Cứ mở ra là lại đau. Đau vì những rung động bị khinh miệt, vì những lần bị cha mẹ áp đặt, và vì sự cô độc khi không có ai để sẻ chia.
Nhưng lần này, cái đau không còn khiến tôi muốn chạy trốn. Tôi đọc lại những dòng chữ đó bằng đôi mắt của một người trưởng thành đầy bao dung. Tôi nhận ra mình đã quá khắc nghiệt với bản thân. Những gì tôi ghi lại năm đó không phải là sự yếu đuối, mà là những nỗ lực phi thường để tồn tại giữa những giông bão của tuổi dậy thì. Sex Education đã dạy tôi rằng quá khứ không phải là thứ để sửa chữa, mà là thứ để thấu hiểu.
Việc đọc lại cuốn nhật ký sau 20 năm là một hành trình tự trị thương đau đớn nhưng cần thiết. Tôi không còn giấu nó dưới đáy tủ nữa. Tôi chọn cách giữ nó như một chứng nhân cho sự trưởng thành của mình. Tôi nhận ra rằng chỉ khi chúng ta dám nhìn thẳng vào những trang giấy đầy nước mắt của quá khứ, chúng ta mới có thể viết tiếp những trang mới một cách rạng rỡ nhất.
Năm mới 2026 này, tôi tặng cho mình một món quà là sự hòa giải với chính mình của 20 năm trước. Tôi biết ơn bộ phim đã cho tôi dũng khí để mở ngăn kéo đó ra, để hiểu rằng mỗi vết sẹo đều có một câu chuyện và mỗi nỗi đau đều mang trong mình sức mạnh của sự tái sinh. Cuốn nhật ký giờ đây không còn là một gánh nặng, mà là một phần không thể thiếu làm nên con người mạnh mẽ của tôi ngày hôm nay.