Xem phim Sex Education, tôi khóc nấc khi nghe con gái thốt lên: "Mẹ chưa bao giờ đứng về phía con!"

Yiyi, Theo Thanh Niên Việt 03:40 28/01/2026
Chia sẻ

Tôi không ngờ bấy lâu nay mình lại mắc một sai lầm cơ bản đến vậy.

Tôi đã từng tự mãn rằng mình là một người mẹ vĩ đại, một "lá chắn" vững chãi bảo vệ con trước mọi sóng gió cuộc đời. Nhưng sự tự tin đó đã hoàn toàn vỡ vụn ngay trong phòng khách vào tối hôm qua.

Sau khi xem xong một phân cảnh trong phim Sex Education, nơi nhân vật Otis dũng cảm đứng lên đối diện với sự kiểm soát của mẹ mình, con gái tôi bỗng dưng tắt tivi. Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, con nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt đỏ hoe và thốt lên một câu khiến tôi hoàn toàn gục ngã: "Mẹ chưa bao giờ đứng về phía con!".

Tôi đã khóc nấc vì câu nói ấy, không phải vì tự ái, mà vì một sự thật tàn nhẫn bỗng chốc phơi bày. Tôi bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay, mỗi khi con gặp rắc rối ở trường hay mâu thuẫn với bạn bè, phản ứng đầu tiên của tôi luôn là phân tích xem con đã sai ở đâu.

Tôi nhân danh sự công bằng và khách quan để dạy bảo con, nhưng thực chất tôi đang bỏ mặc con cô độc trong chính nỗi đau của mình. Tôi luôn chọn đứng về phía "lẽ phải", phía nhà trường, hay phía những quy chuẩn đạo đức khắt khe, thay vì đứng về phía đứa con đang run rẩy cần một điểm tựa. Tôi đã lầm tưởng rằng việc chỉ ra lỗi sai là giúp con trưởng thành, mà quên mất rằng trước khi cần một bài học, con cần một người mẹ biết tin tưởng và bảo vệ mình vô điều kiện.

Xem phim Sex Education, tôi khóc nấc khi nghe con gái thốt lên: "Mẹ chưa bao giờ đứng về phía con!"- Ảnh 1.

Nhân vật Otis trong phim (Ảnh: Netflix)

Cái tát từ thực tại này khiến tôi sững sờ nhớ lại những lần con bị giáo viên trách phạt hay bị bạn bè cô lập. Thay vì ôm con vào lòng và nói "mẹ tin con", tôi lại vội vàng tra khảo: "Tại sao họ lại đối xử với con như thế? Con đã làm gì sai?".

Chính sự giáo điều và nỗi sợ dư luận của tôi đã biến tôi thành một "thẩm phán" lạnh lùng ngay trong chính căn nhà mình. Con chọn cách im lặng và thu mình lại không phải vì con bướng bỉnh, mà vì con hiểu rằng mẹ sẽ là người đầu tiên bồi thêm một nhát dao vào vết thương của con bằng những lời dạy bảo "đúng quy trình". Tôi đã vô tình đẩy con vào ngõ cụt của sự đơn độc, khiến con tin rằng thế giới này không có nơi nào thực sự an toàn, kể cả vòng tay của mẹ.

Cuộc đối thoại đẫm nước mắt tối hôm đó đã giúp tôi tỉnh ngộ khỏi sự u mê của một người mẹ "biết tuốt". Tôi nhận ra rằng s ứ mệnh cao cả nhất của cha mẹ không phải là dạy con làm đúng trong mọi tình huống, mà là cho con biết rằng dù con có sai, mẹ vẫn luôn ở đây để cùng con đối mặt .

Tôi đã xin lỗi con vì những năm tháng vô tâm đã qua và hứa rằng từ nay về sau, tôi sẽ học cách lắng nghe bằng trái tim của một người đồng hành thay vì bằng đôi mắt của một người quản lý. Chỉ khi chúng ta dám đứng về phía con, dám bảo vệ con trước những định kiến của thế giới, chúng ta mới thực sự xứng đáng với thiên chức làm mẹ.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày