Bảo hiểm nhân thọ luôn là sản phẩm được xây dựng trên nguyên tắc có giới hạn trách nhiệm. Trong mỗi hợp đồng đều tồn tại những điều khoản quy định rõ các trường hợp doanh nghiệp bảo hiểm không phải chi trả quyền lợi khi rủi ro xảy ra. Đây chính là nội dung thường được gọi là "điều khoản loại trừ" trong bảo hiểm nhân thọ.
Có thể hiểu một cách đơn giản, điều khoản loại trừ là những tình huống mà dù hợp đồng còn hiệu lực, công ty bảo hiểm vẫn có quyền từ chối bồi thường. Các trường hợp này thường gắn với hành vi vi phạm pháp luật, vi phạm nghĩa vụ đã cam kết trong hợp đồng hoặc liên quan đến một số bệnh lý đặc thù đã được nêu rõ từ trước.
Đối với quyền lợi tử vong, doanh nghiệp bảo hiểm sẽ không thực hiện chi trả nếu người được bảo hiểm tự chấm dứt mạng sống hoặc có hành vi tự tử, kể cả trong trạng thái mất khả năng nhận thức. Trách nhiệm bồi thường cũng bị loại trừ trong trường hợp cái chết phát sinh từ hành vi cố ý của bên mua bảo hiểm hoặc người thụ hưởng. Ngoài ra, các trường hợp tử vong do mắc bệnh liên quan đến HIV/AIDS hoặc xảy ra trong quá trình thi hành án tử hình theo quy định pháp luật cũng không thuộc phạm vi bảo hiểm.
Với quyền lợi thương tật toàn bộ và vĩnh viễn, công ty bảo hiểm có thể từ chối chi trả nếu tai nạn đã xảy ra trước thời điểm hợp đồng có hiệu lực, trước ngày hợp đồng được khôi phục hoặc trước thời điểm chấp thuận tăng số tiền bảo hiểm gần nhất, tùy theo mốc thời gian nào phát sinh sau. Những trường hợp người được bảo hiểm tự gây thương tích, cố ý thực hiện hành vi tự tử không thành, dù trong trạng thái bình thường hay mất khả năng nhận thức, cũng nằm ngoài phạm vi trách nhiệm. Bên cạnh đó, thương tật do hành vi cố ý của bên mua bảo hiểm hoặc người nhận quyền lợi bảo hiểm gây ra sẽ không được xem xét bồi thường. Một số hoạt động có mức độ rủi ro cao, chẳng hạn như tham gia các hoạt động hàng không không phải với tư cách hành khách trên chuyến bay thương mại hợp pháp, cũng có thể thuộc nhóm bị loại trừ.
Trên thực tế, nội dung các điều khoản loại trừ không hoàn toàn giống nhau giữa các doanh nghiệp bảo hiểm mà phụ thuộc vào từng sản phẩm cụ thể. Phần này thường được bố trí ở cuối hợp đồng hoặc ngay sau mục quyền lợi bảo hiểm chính, nên rất dễ bị người mua bỏ qua.
Vì vậy, để tránh phát sinh tranh chấp khi yêu cầu chi trả quyền lợi, người tham gia bảo hiểm cần dành thời gian đọc kỹ các điều khoản loại trừ, hiểu rõ những rủi ro nào không được bảo hiểm và chủ động trao đổi với tư vấn viên khi có nội dung chưa rõ ràng. Việc nắm chắc những giới hạn trách nhiệm này không chỉ giúp bảo vệ quyền lợi của chính mình mà còn giúp quá trình giải quyết quyền lợi bảo hiểm diễn ra minh bạch, thuận lợi hơn.