Nobita luôn bị gắn với hình ảnh kém cỏi, học dốt, IQ thấp, điều này khiến nhiều người không khỏi thắc mắc trong tương lai, con của Nobita sẽ ra sao, liệu rằng sự thông minh, dịu dàng và kỷ luật của Shizuka có đủ sức bù đắp tất cả, hay những điểm yếu từng khiến Nobita bị chê cười sẽ tiếp tục lặp lại ở thế hệ sau? Với câu hỏi này, Doraemon không trả lời bằng lý thuyết di truyền, mà bằng một nhân vật rất cụ thể là Nobi Nobisuke, con trai của Nobita và Shizuka trong tương lai.
Ngay từ khi xuất hiện, Nobisuke đã cho thấy cậu không phải kiểu đứa trẻ khiến người lớn an tâm. Tính cách của cậu khá giống Nobita hồi nhỏ. Cứng đầu, bướng bỉnh và đã quyết làm gì thì nhất quyết làm cho bằng được. Trong truyện, Nobisuke từng trốn nhà để quay về quá khứ, một hành động bốc đồng, liều lĩnh và đầy cảm xúc. Nếu từng quen với hình ảnh Nobita hậu đậu, hay gây rắc rối, người đọc sẽ nhận ra ngay sự tương đồng này. Gen của Nobita không hề biến mất mà xuất hiện rất rõ ràng ở con trai.

Nobi Nobisuke, con trai của Nobita và Shizuka trong tương lai.
Ngoại hình của Nobisuke càng củng cố cảm giác đó. Cậu giống bố đến mức Shizuka trong tương lai từng nhầm lẫn giữa hai cha con. Từ dáng người, khuôn mặt cho đến thần thái đều mang bóng dáng Nobita. Điểm khác biệt hiếm hoi là Nobisuke không đeo kính như bố hồi nhỏ. Chi tiết tưởng nhỏ này lại cho thấy một điều quan trọng. Nobisuke không phải phiên bản được thay thế hoàn toàn bằng gen của Shizuka, mà là sự tiếp nối gần như nguyên vẹn của Nobita, bao gồm cả những điểm khiến người khác lo lắng.
Điểm sâu sắc nhất trong câu chuyện nằm ở mối quan hệ giữa Nobisuke và Nobita. Thật trớ trêu khi Nobita, người từng bị trách mắng suốt tuổi thơ, lại trở thành một ông bố vô cùng nghiêm khắc. Trong nhiều tình huống, Nobita thường xuyên quát mắng Nobisuke vì lười học, ham chơi và thiếu tập trung. Nobita ép con học hành, hạn chế việc vui chơi với nỗi sợ rất rõ ràng rằng con mình sẽ lặp lại cuộc đời thất bại của chính mình.
Thế nhưng sự nghiêm khắc ấy không mang lại kết quả như mong muốn. Nobisuke ghét việc bị ép học, ghét cảm giác bị kiểm soát và không được tự do. Điều này giống hệt cách Nobita từng phản ứng với mẹ mình trong quá khứ. Áp lực không biến mất, nó chỉ đổi vai. Nobisuke thậm chí còn viết cả một cuốn nhật ký để than phiền về bố. Chi tiết này rất đời, rất thật và phản ánh rõ vòng lặp giữa các thế hệ. Người từng bị tổn thương vì áp lực, khi lớn lên lại vô thức áp đặt điều tương tự lên con mình.
Cao trào của câu chuyện xuất hiện khi Nobisuke phát hiện ra chiếc hộp vĩnh cửu của Nobita, nơi cất giữ những kỷ vật thời thơ ấu. Bên trong là hàng loạt bài kiểm tra với điểm số không. Nobisuke đã bật cười, không phải vì chế giễu, mà vì sự vỡ mộng. Hóa ra người bố luôn đứng trên bục giảng đạo đức lại từng là một học sinh kém đúng nghĩa. Khoảnh khắc đó khiến Nobisuke nghi ngờ toàn bộ uy quyền của bố, đồng thời buộc Nobita phải đối diện với quá khứ mà Nobita chưa từng thật sự chấp nhận.
Từ đây, câu hỏi về gen của Shizuka mới lộ ra hiện thực chân chính. Doraemon không hề xây dựng câu chuyện theo hướng mẹ thông minh thì con chắc chắn giỏi. Shizuka chăm chỉ, có kỷ luật và năng lực học tập tốt, nhưng thứ được di truyền mạnh mẽ nhất ở Nobisuke không phải là IQ, mà là tính cách và phản xạ cảm xúc. Sự nhạy cảm trước áp lực, sự cứng đầu và nhu cầu được công nhận đều mang dấu ấn rất rõ của Nobita.

Shizuka thường xuyên phải mắng con trai mình.
Điều đáng chú ý là Nobisuke không được khắc họa như một đứa trẻ ngu ngốc hay vô dụng. Cậu có chính kiến, dám nghi ngờ người lớn và dám phản kháng khi cảm thấy bị áp đặt. Ở một góc nhìn khác, đó chính là biểu hiện của tư duy độc lập. Doraemon đặt ra một câu hỏi rất hiện đại rằng chúng ta có đang nhầm lẫn giữa học giỏi và thông minh hay không. Nobita học kém nhưng giàu tình cảm, biết hối lỗi và biết thay đổi. Nobisuke thừa hưởng những điều đó, cùng với sự bướng bỉnh vừa là nguy cơ vừa là tiềm năng.
Cuối cùng, câu chuyện về Nobisuke cho thấy một sự thật khá thẳng thắn. Không có bộ gen nào tự nó gánh được một đứa trẻ. Dù là gen của Shizuka hay Nobita, điều quyết định vẫn là môi trường và cách người lớn đối thoại với con cái. Khi nỗi sợ thất bại của cha mẹ biến thành áp lực, khi sự thấu hiểu bị thay thế bằng kiểm soát, thì ngay cả một đứa trẻ có xuất phát điểm tốt cũng dễ lạc hướng.
Doraemon không kết luận Nobisuke sẽ trở thành người như thế nào trong tương lai. Và có lẽ điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là thông điệp phía sau. Nobita không cần trở thành thiên tài để làm bố. Nobisuke cũng không cần trở thành bản sao hoàn hảo của Shizuka để có giá trị. Trong thế giới của Doraemon, thứ thực sự cần được gánh không phải chỉ số IQ, mà là quyền được sai, được khác biệt và được lớn lên theo cách của riêng mình.