Sau gần một thập kỷ mua vàng, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải giá

Hà Nguyên, Theo thanhnienviet.vn 12:06 27/01/2026
Chia sẻ

Vàng không làm tôi mất tiền ngay, nhưng làm tôi mất khá nhiều năng lượng tinh thần chỉ để suy nghĩ về nó.

Tôi bắt đầu mua vàng từ gần 10 năm trước, khi thu nhập chưa cao nhưng mong muốn “có thứ gì đó để dành” thì rất rõ ràng. Khi ấy, tôi giống nhiều người: không rành đầu tư, không mơ làm giàu nhanh, chỉ tin rằng vàng là kênh an toàn, mua rồi cất đó, để thời gian lo phần còn lại.

Trong gần một thập kỷ mua - giữ - có lúc bán rồi mua lại, tôi đã trải qua đủ các giai đoạn giá lên, giá đi ngang, giá khiến người ta bàn tán mỗi ngày. Nhưng càng đi lâu với vàng, tôi càng nhận ra một điều khá ngược đời: thứ đáng sợ nhất không phải là giá vàng biến động, mà là những thay đổi rất âm thầm trong chính người mua.

Sau gần một thập kỷ mua vàng, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải giá- Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ

Điều đáng sợ nhất là khi vàng chiếm quá nhiều chỗ trong đầu

Ban đầu, tôi mua vàng với tâm thế “cất đi rồi quên”. Nhưng càng về sau, tôi càng xem giá thường xuyên hơn mình nghĩ. Không phải vì cần bán, mà vì muốn biết. Vàng nằm yên trong két, nhưng lại xuất hiện ngày một nhiều trong suy nghĩ. Và khi một tài sản được kỳ vọng là nơi trú ẩn lại khiến người ta căng thẳng, thì rõ ràng có gì đó đang lệch vai.

Điều đáng sợ tiếp theo là cảm giác lúc nào cũng có thể mua sai

Càng mua vàng lâu, tôi càng sợ quyết định của mình. Giá tăng thì sợ mua đỉnh, giá giảm thì sợ “xuống nữa”. Có những giai đoạn tôi không mua, không bán, nhưng vẫn mệt vì liên tục tự hỏi liệu mình có nên làm gì đó không. Vàng không làm tôi mất tiền ngay, nhưng làm tôi mất khá nhiều năng lượng tinh thần chỉ để suy nghĩ về nó.

Sau gần một thập kỷ mua vàng, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải giá- Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ

Điều đáng sợ hơn là tin rằng mua thêm sẽ giúp mình an toàn hơn

Tôi từng nghĩ mua thêm vàng là cách để yên tâm: bình quân giá, gia cố tài sản, phòng rủi ro. Nhưng thực tế, mỗi lần mua thêm, tôi lại quan tâm tới biến động nhiều hơn, cân nhắc nhiều hơn và lo nhiều hơn. Sau này tôi mới hiểu, giữ nguyên trạng thái hiện tại cũng là một quyết định tài chính, và đôi khi là quyết định khó nhất.

Điều đáng sợ nhất là khi vàng không còn đúng vai trò ban đầu

Vàng vốn được chọn vì sự chậm rãi và kiên nhẫn. Nhưng nếu người mua bắt đầu kỳ vọng nó phải sinh lời nhanh, phải chứng minh mình mua đúng, phải “thể hiện” theo từng biến động giá, thì vàng sẽ không còn là nơi trú ẩn nữa. Nó trở thành một bài kiểm tra tâm lý kéo dài.

Sau gần 10 năm, tôi học được cách nhìn vàng nhẹ hơn

Tôi vẫn giữ vàng, vẫn coi đó là một phần trong tài sản cá nhân. Nhưng tôi không còn xem giá mỗi ngày, không còn sốt ruột khi thị trường ồn ào, và cũng không còn nghĩ rằng mình phải mua thêm mỗi khi giá biến động. Với tôi bây giờ, vàng không phải là câu trả lời cho mọi nỗi lo tài chính, mà chỉ là một mảnh ghép – đủ thì giữ, chưa cần thì thôi.

Sau gần một thập kỷ mua vàng, tôi nhận ra: điều đáng sợ nhất không phải là giá lên hay xuống, mà là khi người mua không còn kiểm soát được kỳ vọng và cảm xúc của chính mình.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày