Sân chơi Pickleball tại Việt Nam đang trải qua những ngày tháng bùng nổ hơn bao giờ hết. Không chỉ là một bộ môn thể thao, Pickleball đã trở thành một "lifestyle" mới, nơi các chị em độ tuổi 30-40 tự tin khoe vẻ đẹp khỏe khoắn và năng động. Thế nhưng, đằng sau những cú đánh đầy uy lực và những bộ đồ tập thời thượng, một nỗi lo thầm kín đang lan truyền trong cộng đồng phái đẹp: "Đã nâng ngực xong, liệu có nên ra sân?".
Nỗi lo này càng trở nên nóng hổi hơn bao giờ hết sau chia sẻ đầy tâm tư của một phụ nữ trên mạng xã hội về việc lo ngại những vận động mạnh, những cú rướn người hay va chạm đặc thù của Pickleball có thể làm xê dịch, thậm chí gây ảnh hưởng đến túi ngực đã đặt.
Điều này khiến không ít chị em đứng ngồi không yên và buộc phải đặt ra câu hỏi: Liệu sức ép từ bộ môn này có thực sự là "kẻ thù" của vòng một đã qua đại tu?
Về vấn đề này, BS Nguyễn Huy Hoàng (Hội Y học Dưới nước và Oxy cao áp Việt Nam) chia sẻ: Nếu bạn đã qua giai đoạn hồi phục, được bác sĩ cho phép tập lại và biết cách bảo vệ ngực đúng cách, bạn thường không cần phải rời sân. Điều quan trọng không phải là "có chơi hay không", mà là "chơi sao cho không phá dáng, không làm khó cơ thể".
Ngay sau khi lành mổ, nhiều người chọn giải pháp an toàn nhất là… tạm biệt luôn thể thao. Nỗi sợ thường là: túi nổ, túi lệch, bao xơ co cứng hay ngực xệ sớm. Thực tế, với túi silicon đời mới, đặt đúng kỹ thuật, nguy cơ "nổ túi vì chơi Pickleball" là cực kỳ thấp; ngực cũng không "sụp" chỉ vì vài buổi smash.
Điều bạn cần quan tâm hơn là thời điểm quay lại sân và cách tăng dần cường độ. Sau mổ, cơ thể cần thời gian để mô lành, bao xơ ổn định quanh túi. Nếu bạn nóng vội quay lại với cường độ như trước khi mổ, cơ, da, dây chằng và khoang túi chưa kịp thích nghi sẽ bị "sốc quá tải". Ngược lại, nếu bạn bắt đầu bằng những buổi chơi nhẹ, thời lượng ngắn, kết hợp khởi động kỹ và áo ngực hỗ trợ tốt, cơ thể có cơ hội làm quen dần mà không bị quá tải.
Một điểm nữa ít người để ý: mỗi ca mổ là một câu chuyện riêng. Vị trí đặt túi, kích thước, độ dày mô, có treo sa trễ kèm theo không… đều ảnh hưởng đến việc bạn nên quay lại chơi vào lúc nào và với cường độ ra sao.
Vì vậy, lời gợi ý an toàn nhất là: Hãy coi buổi tái khám sau mổ như buổi "được cấp phép trở lại sân", hỏi kỹ bác sĩ về những động tác nên tránh trong 3-6 tháng đầu.
Túi ngực được thiết kế để chịu lực nén, lực va chạm mức sinh hoạt bình thường, kể cả khi bạn chạy, nhảy, smash. Điều "yếu" hơn túi lại là da và hệ dây chằng Cooper – những "sợi dây treo" giữ cho bầu ngực đứng, gọn, tròn. Khi bạn thêm một khối túi nặng vài trăm gram vào, mỗi bước chạy, mỗi cú phanh gấp đều kéo những cấu trúc này căng hơn trước.
Ở tuổi 30-40, da đã mất dần collagen, elastin, khả năng đàn hồi không còn như tuổi 20. Nếu bạn chơi 3-4 buổi/tuần, mỗi buổi 2-3 tiếng, đồng nghĩa với việc mỗi tuần có hàng trăm, hàng nghìn lần ngực nảy lên, rơi xuống, lắc sang ngang. Nếu phía ngoài không có áo ngực đủ chắc để "giữ hộ", da và dây chằng sẽ phải gánh hết, mau mệt và giãn nhanh hơn. Kết quả là ngực có xu hướng chảy thấp hơn, cực trên xẹp, núm vú chúc xuống dù túi bên trong chưa hề hỏng.
Đặc biệt, trước kỳ kinh, mô vú giữ nước, căng và nặng hơn. Đây là thời điểm nhiều chị em thấy ngực nặng tức, chỉ một vài pha chạy hoặc nhảy cũng thấy khó chịu hơn bình thường. Đó là lúc bạn nên tự cho mình quyền giảm cường độ, chọn áo ôm hơn, thậm chí rút ngắn thời lượng chơi, thay vì cố "chịu đựng" để đủ số set.
Nếu coi túi là "động cơ", thì áo ngực thể thao chính là "bộ khung" giữ mọi thứ ở đúng vị trí khi bạn chơi sung. Áo ren, áo mút mỏng, bralette hay mấy loại "áo sport" mềm cho yoga thường không đủ cho một buổi Pickleball cường độ cao. Bạn cần áo thiết kế cho vận động mạnh, ôm riêng từng bầu ngực, bản lưng chắc, dây vai vững, khi nhảy thử hoặc chạy tại chỗ ngực gần như không "nhảy múa". Nhiều chị em chọn mặc hai lớp: bên trong áo định hình từng cup, bên ngoài áo crop-top ôm ép nhẹ để cảm giác yên tâm hơn.
Về kỹ thuật chơi, hãy ưu tiên di chuyển chân thay vì rướn tay quá mức. Thêm một hai bước, hạ trọng tâm, dùng chân và thân để tiếp cận bóng sẽ giúp giảm biên độ kéo căng cơ ngực và lực giật lên túi. Trước và sau buổi chơi, dành vài phút khởi động, giãn nhẹ vùng vai – ngực – lưng trên để cơ bớt co cứng, tuần hoàn quanh vùng túi tốt hơn. Những thứ nghe có vẻ "nhỏ nhặt" này lại là thứ quyết định bạn chơi bền 5 năm hay 15 năm.
Cuối cùng, có 3 nhóm dấu hiệu bạn không nên bỏ qua:
- Đau nhói một bên ngực hoặc đau tăng dần sau buổi chơi, không giảm khi nghỉ.
- Sờ thấy một vùng cứng khác thường, ngực biến dạng rõ, một bên cao/thấp khác hẳn bên còn lại.
- Cảm giác nặng, căng, khó chịu kéo dài dù đã giảm cường độ và đổi áo ngực.
Nếu gặp những dấu hiệu này, hãy coi đó là "tín hiệu đèn đỏ": tạm dừng, giảm cường độ và đi khám sớm. Bác sĩ sẽ giúp bạn kiểm tra lại túi, bao xơ và mô xung quanh, từ đó điều chỉnh cách chơi, loại áo, thậm chí lịch theo dõi phù hợp.