Mới đây BS Ngô Đức Hùng (biệt danh Dr Húng Ngò) đăng tải trên trang cá nhân mới cấp cứu thành công cho một bệnh nhân bị tiểu đường type 1 ở ngay quán ăn. Tình huống này hầu hết ai cũng nghĩ là hóc dị vật. Tuy nhiên, với chuyên môn, kinh nghiệm và sự tài giỏi của một bác sĩ cấp cứu, BS Ngô Đức Hùng đã phát hiện kịp thời vấn đề, cứu sống bệnh nhân trong tích tắc.
Câu chuyện được chia sẻ lại như sau:
"Buổi sáng, xuống nhà ăn để chuẩn bị ra hội thảo. Cafe vừa bê ra chưa kịp uống hớp nào thì bàn phía trong góc nhà có 1 bạn Tây đang ăn bỗng lên cơn co giật và tím. Mình vội bảo nội trú ra hỗ trợ ông bố đang bối rối.
Thấy miếng bánh mì đang ăn dở trên bàn mọi người đều nghĩ bạn này sặc dị vật đường thở và bắt đầu làm hemlich. Bạn này to con, thành ngực dày nên mình bảo cho nạn nhân nằm ngay xuống, có làm hemlich thì tư thế nằm sẽ thuận lợi hơn.

BS Hùng sơ cứu cho bệnh nhân tại quán ăn.
Vừa đỡ nằm xuống, thì phát hiện trên cánh tay bạn này có gắn cảm biến đo đường huyết liên tục. Mình hỏi Diabetes?
Một người trẻ tuổi, bị tiểu đường đương nhiên sẽ là type 1, bị suy giảm ý thức đột ngột vào buổi sáng thì lý do chủ yếu là hạ đường huyết. Trường hợp này không phải dị vật đường thở.
Ông bố ôm chặt cậu con trai kêu lên tôi cần đường, tôi cần đường. Với 1 người co giật và bối cảnh không có dụng cụ y tế nào xung quanh, việc bổ sung đường cho bệnh nhân qua đường uống chỉ thực hiện được khi bệnh nhân tỉnh táo. Nếu cố cho uống, nước đường thay vì xuống dạ dày sẽ gây sặc lên phổi, như vậy sẽ nguy hiểm hơn cho người bị nạn.
Mình trấn an ông bố "I'm Emergency doctor! Let him down, he is unconsious, can not drink now. Keep calm, he will be safe".
Sau cơn giật, bạn kia bắt đầu rơi vào trạng thái ý thức mù mờ và kích thích mạnh, nguy cơ sặc rất cao, nên để nạn nhân nằm nghiêng an toàn và cứ để ông bố bên cạnh cho bớt hoảng loạn. Lúc này tốt nhất là không làm gì, mình yêu cầu gọi 115 và thông báo tình hình, bảo nhân viên lấy siro pha 1 cốc nước đường và đem ống hút đến. 1 người lau sàn xung quanh cho sạch và nếu 115 gọi lại thì đưa điện thoại cho mình nói chuyện.

BS Ngô Đức Hùng.
Một lát sau, trong lúc chờ xe đến, bạn thiếu niên tỉnh lại 1 chút. Đưa ông bố cốc nước đường cho uống 1 chút, cũng may là cậu này uống được.
Lúc này mình mới hỏi: "How many unit Insulin he used in this morning?".
Hóa ra ông bố không biết, bảo sáng nay tao mới đón nó vào đây. Ra hiệu kiểm tra phần mềm theo dõi glucose được rồi, thì đường máu đã giảm rất nhanh từ thời điểm 24h đêm đến giờ mà không để ý.
Rồi 115 đến, lúc này bạn thiếu niên đã tỉnh lại, nhưng cần nhập viện để kiểm tra tiến trình kiểm soát đường huyết đề phòng cơn hạ đường huyết khác. Mình bàn giao lại rồi ra xe, ông bố lí nhí nói câu cám ơn phía sau trong sợ hãi. Ra đến xe mình rối rít xin lỗi vì ra muộn để mọi người chờ, he he.
Có anh em thò cổ ra ngoài bảo hôm nay khách sạn có việc gì mà xe cấp cứu đến nhở".
Chỉ đoạn chia sẻ ngắn gọn đủ thấy cái tài cái tâm của người bác sĩ. Hàng nghìn lượt bày tỏ cảm xúc, hàng trăm comment như lời tri ân sâu sắc mà mọi người muốn gửi đến anh. Bởi, không biết ngày hôm ấy, không có những người như anh ở đó, tính mạng bệnh nhân bị đe dọa đến cỡ nào?
(Ảnh: FB)