Lí do cho những nỗi buồn…
Sao điểm số của mình
lúc nào cũng thua kém bạn lớp trưởng, sao mình không tự tin đứng lên ứng cử chức
lớp trưởng như cậu bạn thân, sao mình không được nhiều bạn gái quan tâm giống như
cậu bạn hotboy ở trường… Kết quả học tập không tốt, vẻ bề ngoài không hấp
dẫn, băn khoăn chưa tìm ra hướng đi cho mình, mặc cảm vì thua kém bạn bè… Tất
cả đều dễ dàng trở thành những yếu tố khiến teen nhà mình rơi vào cảm giác…buồn,
tự ti và mặc cảm và thay vì sửa chữa bản thân, cố gắng hơn nữa để hoàn thiện
mình teen lại “nhàn hạ” dày vò chính mình. Sống khép nép và luôn cảm thấy mình
thua kém người khác mà không đủ tự tin để thể hiện mình.
Có những nỗi buồn vì cô đơn, không có bạn bè thân thiết, bố
mẹ không quan tâm đến cảm xúc của teen và thế là… buồn! Những teen này đã
"lỡ" mang phong cách lạnh lùng ngay từ lần đầu tiếp xúc với bạn bè,
nên bị "gán" cho mác "chảnh, khó gần". Trung (17t) là thành
viên mới chuyển đến lớp mới, Trung có khuôn mặt khá “lạnh” và khó tiếp xúc
chính vì vậy mà bạn bè nghĩ rằng cậu “chảnh”, “kiêu” vì là con ông nọ bà kia
nhưng thật ra Trung là một người rất hòa đồng, nhí nhảnh và xì tin. Bởi vì cá
tính nhút nhát từ bé nên Trung không mấy khi chủ động bắt bạn với bạn bè, vậy
là Trung cứ bị buộc phải "đeo mặt nạ" mãi chỉ vì sự linh cảm vô căn
cứ của bạn bè.
Hàng ngày, Trung lầm lũi đi học, rồi về nhà, chẳng có bạn bè
gì khi bắt đầu học ở môi trường mới. Bị cô lập và cảm thấy lẻ loi, Trung luôn
giữ một khuôn mặt buồn rầu và rơi vào
những nỗi buồn triền miên. Teen có biết nếu cứ giữ một tâm trạng như vậy sẽ
khiến teen nhà mình cảm thấy mệt mỏi, ý chí phấn đấu giảm sút, hơn hết bạn sẽ
cảm thấy mặc cảm và dễ rơi vào trạng thái stress, không kiểm soát mình không?

Và đôi khi chẳng vì lí
do gì cả…
Nhưng đôi khi nỗi buồn của tuổi ẩm
ương lại không bởi lí do gì hết. Tự nhiên thấy buồn, thấy cuộc sống vô vị nhàm
chán. Không muốn nói với ai vì đám bạn bọn nó cũng chán như mình, nói với bố mẹ
cũng chẳng hiểu, có khi lại còn bị mắng vì rỗi hơi nữa ấy chứ.
Thực ra bệnh buồn chán này có
nhiều nguyên nhân, những áp lực học tập từ gia đình thầy cô, chuyện tình cảm ẩm
ương của tuổi mới lớn, mình nhắn tin không thấy người ta rep lại, nói chuyện
với người ta thì người ta không hào hứng, bố mẹ chẳng quan tâm gì đến cảm xúc
của mình, hay những hành động “vô tâm” của đứa bạn thân của “ai đó” cũng có thể
làm tổn thương tâm hồn “mong manh dễ vỡ” của tuổi teen. Lên trang mạng xã hội,
chúng ta thường xuyên bắt gặp những câu status: “chán quá đi!”, “buồn ơi là
sầu”, “lonely…”
“Thỉnh thoảng tớ vẫn buồn một cách vô lý. Tớ cũng chẳng biết
tại sao? Hình như con người ta khi buồn nhiều khi chính họ cũng ko hiểu tại sao
mình buồn và vì lý do gì. Chỉ đơn giản là thấy buồn vậy thôi, tự nhiên thấy
chẳng ai hiểu mình, quan tâm đến mình, tự nhiên thấy lòng mình trống trải vô
cùng.” – tâm sự của cô bạn Nga (16t).
Và cái nỗi buồn ấy cứ vẩn vơ ấy cứ tiếp tục hết ngày này sang ngày khác, tự
dưng vui ngay đấy mà lại buồn ngay đấy thì cũng rất nguy hiểm, vì dễ dẫn tới
bệnh stress, trầm cảm rất phổ biến trong đời sống teen hiện nay.
Trong cuộc sống, chúng ta không
tránh khỏi những lúc buồn phiền. Nỗi buồn đôi khi như gia vị giúp ta nghiệm lại
bản thân mình đã làm tốt mọi thứ hay chưa? Đã cố gắng hết mình trong công việc,
học hành, cố gắng điều chỉnh những mối quan hệ bạn bè, hay tình cảm hay chưa?
Và từ đó thay đổi, điều chỉnh suy nghĩ theo chiều hướng tích cực và cố gắng
hành động tốt để đạt được những kết quả khả quan trong thời gian tới.
Nỗi buồn là cảm xúc của tuổi mới
lớn, nhưng nhiều bạn đang thái quá cảm xúc của mình, nhiều lúc bình thường bỗng
dưng… thấy buồn chẳng vì lí do gì, đã trở thành thành tình trạng chung của teen
nhà mình. Thực chất cảm xúc ấy chưa chắc đã là nỗi buồn nhưng cứ liên hoàn ca
thán “buồn lắm! buồn quá đi thôi, buồn ơi là buồn” vô hình đã khiến cảm xúc của
teen lún sâu vào nỗi buồn và sự mặc cảm không có lí do vậy tại sao, teen lại
biến mình rơi vào tình trạng ấy nhỉ?
Hãy mở lòng để chia sẻ nỗi buồn ấy với những người thân. Thực ra chỉ cần bạn mở rộng lòng chia sẻ thì có rất nhiều người lắng nghe bạn nói, đừng giấu nỗi buồn sâu tít bên trong vì nhiều nỗi buồn tích tụ không được giải tỏa, sẽ khiến bạn ngày càng trở nên “bế tắc” hơn đấy!
Hãy sống vui vẻ mỗi ngày và tìm cách hóa giải những nỗi buồn ấy làm cho cuộc sống mình thêm tươi đẹp teen nhé! “Buồn ơi, chào mi!”