Vợ chồng “góp gạo thổi cơm chung”, thế nên việc chồng đưa lương hay quy tiền về một mối là chuyện dễ hiểu. Cũng rất nhiều gia đình đang áp dụng cách quản lý tài chính này, hoặc nếu không, thì phân chia trách nhiệm đóng góp, chồng lo khoản này, vợ lo khoản kia, còn lại tiền ai nấy giữ.
Tuy nhiên, đó chỉ là mặt lý thuyết còn thực tế đôi khi lại nan giải vô cùng. Tâm sự của cô vợ trong câu chuyện dưới đây là một trường hợp như vậy.
Trong bài đăng của mình, cô cho biết hiện tại đang làm công việc văn phòng, thu nhập 15-20 triệu/tháng. Còn chồng kinh doanh buôn bán, tháng kiếm tầm 100 triệu, thậm chí còn hơn. Vấn đề nhức nhối nằm ở con số 100 triệu này…

Ảnh minh họa
“Mỗi tháng chồng đưa mình 10 triệu để chi tiêu gia đình, bọn mình có tài chính riêng, không chung đụng của nhau. Đợt mình bầu bí, bọn mình còn thuê nhà ở riêng (giờ về ở với bố mẹ chồng), anh cũng chỉ đưa mình 10 triệu không hơn, tiền khám bầu thuốc men mình cũng tự lo.
Mình nói thu nhập của chồng 100 triệu/tháng là còn khiêm tốn, có khi còn hơn nhiều vì trước khi lấy nhau, anh đã có khoảng 6-7 tỷ tiết kiệm. Giờ kinh tế không chung, con cái mình chăm hết, tiền phải lao đầu ra kiếm khiến mình stress.
Giờ mình đứng giữa 2 lựa chọn: 1 là cố gắng kiếm thêm thu nhập vì mình rất lo cho tương lai của mình và con, chồng mình khá rắn về kinh tế nên mình biết mình sẽ không nhờ vả được gì từ nhưng đi làm nhiều lại không có thời gian dành cho con…
2 là cứ duy trì mức thu nhập 15-20 triệu/tháng, 10 triệu chồng đưa để tiết kiệm.
Công tâm mọi người thấy cuộc sống của mình bây giờ có đang ổn không ạ? Hay mình là người tham lam nên mình tự làm khổ mình ạ?” - Cô vợ trải lòng.
Trong phần bình luận của bài đăng, phần lớn mọi người đều đồng tình: Vấn đề khiến cô buồn và suy nghĩ thực ra không phải là chuyện tiền nong, mà có thể là chưa tìm được tiếng nói chung với chồng trong câu chuyện tài chính. Chồng kiếm 100 triệu/tháng mà chưa bao giờ đưa quá 10 triệu/tháng cho vợ thì cứng nhắc quá, buồn là phải.
“Mình là đàn ông cũng không khéo nên nếu có gì làm bạn phật ý thì thông cảm nhé. Chứ mình thấy 10 triệu đó là coi như tiền chồng thuê bạn chăm con đó, bằng với lương bảo mẫu nhà mình. Mình không gọi là giúp việc vì cô nhà mình chỉ chăm bé, chơi với bé và dạy bé thôi, làm từ 9h sáng đến 5h chiều, nghỉ thứ 7 chủ nhật. Nhà mình thì như thế, nên mình thấy chồng bạn quá coi thường bạn, và không đóng góp gì gia đình hay việc chăm con” - Một người thẳng thắn.
“Chồng kiểu này nói thẳng có cũng như không. Thà chẳng làm ra tiền còn thông cảm được. Chồng mình lương thực nhận 19 triệu, đưa mình 17 triệu, còn lại 2 triệu coi như tiêu vặt, có thưởng nóng hay gì về cũng tự nộp, thiếu tiền lại xin vợ. Chia sẻ vậy không phải để khoe mà để bạn hiểu 1 người chồng, 1 người cha thì nên có trách nhiệm thế nào, ít nhất là trong chuyện tiền nong” - Một người bày tỏ.
“Đưa 10 triệu/tháng coi như chồng góp tiền ăn với tiên bỉm cho con thôi à? Thế thì lấy đâu ra tích luỹ lo cho tương lai khi con cái lớn hơn học hành tốn kém? Tốt nhất giờ còn kiếm được thì bạn nên chủ động làm thêm, việc nhà và con cái yêu cầu chồng góp thêm để thuê giúp việc. Tiền lương bạn kiếm được thì trích ra 1 phần góp vào sinh hoạt chung, còn lại tích lũy riêng” - Một người gợi ý.
1. Thống nhất với nhau quan điểm quản lý tài chính gia đình
Nhiều cặp vợ chồng bất đồng chuyện tiền bạc, nhưng lý do lại không phải vì thiếu tiền, mà vì mỗi người một cách nghĩ, một cách chi tiêu, và “lệch pha” nhau trong việc đóng góp.

Ảnh minh họa
Muốn gỡ rối, điều đầu tiên cần làm là ngồi lại để thống nhất rõ ràng: Chi phí nào hai vợ chồng cùng lo, chi phí nào thuộc về mỗi người, khoản nào phải minh bạch, khoản nào có thể giữ riêng. Một cuộc trò chuyện thẳng thắn, không đổ lỗi, tập trung vào nhu cầu thực tế của gia đình sẽ giúp cả hai hiểu nhau hơn.
2. Rạch ròi tỷ lệ đóng góp
Một trong những giải pháp thực tế nhất là đóng góp theo tỷ lệ. Vì mỗi gia đình một hoàn cảnh, một mức thu nhập, một mức chi tiêu nên con số sẽ không giống nhau, nhưng phân chia cần rõ ràng, càng chi tiết càng tốt.
Ví dụ: Các chi phí sinh hoạt như ăn uống, tiền nhà, điện nước, mua sắm đồ dùng thiết yếu thì chia đôi, nghĩa là mỗi người góp 50%. Các chi phí để nuôi con như tiền thăm khám, bỉm sữa,... chồng góp 60%, vợ góp 40%... Tương tự với các nhu cầu khác.
Tỷ lệ đóng góp cụ thể giúp cả hai rõ ràng về trách nhiệm, không cần mặc cả hay chờ đợi. Bên cạnh đó, mỗi người vẫn có khoản tiền riêng để chủ động cuộc sống mà không phải cảm giác bị kiểm soát.