• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Bi kịch của nữ vũ công 25 tuổi nhiễm HIV: "Cơ thể đã phát tín hiệu cảnh báo nhưng tôi lại chủ quan bỏ qua"

Theo phunumoi.net.vn
Chia sẻ

Từ một người có tương lai rộng mở, cuộc đời cô bị bẻ lái sang một con đường hoàn toàn khác chỉ vì một lần chủ quan trong tình yêu.

Nhận kết quả từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC Trung Quốc) vào một ngày mưa tầm tã, cô gái 25 tuổi đứng chôn chân dưới hiên bệnh viện. Cô là một vũ công. Nhưng giờ đây, hai thứ “vũ công” và “dương tính với HIV” đặt cạnh nhau tạo nên một sự mâu thuẫn đến cay đắng.

Từ một người có tương lai rộng mở, cuộc đời cô bị bẻ lái sang một con đường hoàn toàn khác chỉ vì một lần chủ quan trong tình yêu.

Những tín hiệu cảnh báo bị "ngó lơ"

Chia sẻ trong nước mắt, cô cho biết cơ thể thực chất đã phát đi những hồi chuông cảnh báo từ rất sớm, nhưng cô lại đánh đồng nó với sự mệt mỏi thể xác thông thường.

Tháng 10 năm ngoái, cô trải qua một đợt sốt nhẹ kéo dài hơn một tuần, nhiệt độ luôn dao động ở mức 37,4-37,5°C. Thời điểm đó trùng với lịch huấn luyện cao độ của học sinh thi nghệ thuật, mỗi ngày ngâm mình trong phòng tập hơn 10 tiếng, mồ hôi đầm đìa. Cô tự xoa dịu bản thân rằng đó chỉ là do suy giảm miễn dịch do thời tiết giao mùa.

Sau đó, vùng cổ và ngực cô xuất hiện một vệt phát ban nhỏ, không đau không ngứa. Cô tự mua thuốc bôi da, vài ngày sau vết ban tự lặn.

"Tôi đã từng tự mãn nghĩ rằng mình còn trẻ, sức đề kháng tốt nên cứ cắn răng chịu đựng là sẽ qua. Giờ nghĩ lại, đó chính là triệu chứng điển hình của giai đoạn nhiễm trùng cấp tính. Nhưng ai mà ngờ được cơ sự này? Tôi luôn nghĩ căn bệnh đó quá xa vời với một người có lịch trình khép kín từ phòng tập về nhà trọ như mình" , cô nghẹn ngào.

Cái giá của sự thỏa hiệp trong tình yêu

Nguồn lây nhiễm chính là người bạn trai cũ hơn cô 5 tuổi, một đạo diễn sân khấu có vẻ ngoài chín chắn, ấm áp. Sự chăm sóc ân cần của anh là thứ vũ khí chí mạng đối với một cô gái tỉnh lẻ cô độc giữa lòng thành phố lớn. Tuy nhiên, anh ta lại có một thói quen cố hữu: Không muốn sử dụng biện pháp an toàn khi quan hệ tình dục.

Ban đầu, cô kiên quyết từ chối vì sợ mang thai ngoài ý muốn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp vũ công. Nhưng sau những lời mật ngọt và sự cam kết dối trá của bạn trai, cô dần thỏa hiệp.

Vở kịch hạ màn khi cô vô tình phát hiện điện thoại của người yêu liên tục nảy ra những tin nhắn tán tỉnh dung tục từ nhiều cô gái khác nhau. Tìm hiểu sâu hơn, cô bàng hoàng nhận ra anh ta bắt cá nhiều tay, duy trì mối quan hệ ngoài luồng với ít nhất ba người cùng lúc. Cô lập tức dọn đồ rời đi, cắt đứt mọi liên lạc, chỉ nghĩ đơn giản đây là một trải nghiệm yêu đương tồi tệ mà không hề biết rằng, "án tử" đã được gieo mầm.

Biến chứng đổ ập và cuộc đối diện với sự thật

Đến mùa xuân năm nay, thể lực của cô có sự suy giảm rõ rệt. Là một giáo viên dạy múa cổ điển, cô hiểu rõ cơ thể mình hơn ai hết. Trước đây, sau một bài múa cường độ cao kéo dài 3 phút, cô chỉ cần thở sâu vài nhịp là hồi sức. Nhưng thời gian đó, cô phải ngồi bệt xuống sàn thở dốc hồi lâu, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tình trạng tiêu chảy liên miên và chán ăn khiến cô sụt liên tiếp 4 kg trong một tháng, sắc mặt xám xịt.

Nghi ngờ bản thân bị tuyến giáp hoặc thiếu máu nghiêm trọng, cô đến bệnh viện xét nghiệm máu. Hai ngày sau, bác sĩ gọi điện với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng, yêu cầu cô cầm theo căn cước công dân đến CDC để kiểm tra lại.

Trong phòng tư vấn nồng nặc mùi sát trùng, vị bác sĩ nhẹ nhàng đưa kết quả kèm theo một cái nhìn đầy cảm thông và tiếc nuối: "Kết quả thực sự là dương tính" . Câu nói ấy như tiếng sét đánh ngang tai. Cô bật khóc nức nở trên chiếc ghế nhựa màu xanh, lặp đi lặp lại một câu hỏi trong vô vọng: “Tại sao tôi lại chủ quan đến thế? Nếu tôi đi khám sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác đi không?”.

Hành trình tự chữa lành và bài học đắt giá cho giới trẻ

Ba tháng đầu sau khi chẩn đoán là chuỗi ngày địa ngục đối với cô gái trẻ, cả về mặt tâm lý lẫn tác dụng phụ của thuốc kháng virus (ARV). Những cơn chóng mặt, buồn nôn, ác mộng bủa vây mỗi đêm. Có lần đang thị phạm động tác xoay người cho học sinh, cô xây xẩm mặt mày, phải lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo đến mức chỉ còn ra dịch mật đắng ngắt.

Dù có lúc tuyệt vọng đến mức muốn nhảy lầu tự tử, nhưng nghĩ đến bố mẹ già ở quê luôn tự hào về cô, cô lại cắn răng nuốt bí mật này vào trong để tiếp tục sống.

May mắn thay, sau vài tháng, cơ thể cô đã dần thích nghi với thuốc. Chỉ số tế bào miễn dịch CD4 tăng lên, và tải lượng virus đã giảm xuống dưới mức phát hiện. Về mặt y học, cô có thể sống thọ như một người bình thường và hầu như không có khả năng lây truyền.

Tuy nhiên, cuộc sống của cô đã vĩnh viễn thay đổi: Cô trở nên nhạy cảm quá mức, chỉ một vết đứt tay nhỏ cũng phải băng bó tầng tầng lớp lớp vì sợ máu kích ứng đến người xung quanh.

Cô xin nghỉ việc tại trung tâm múa lớn vì sợ đợt khám sức khỏe định kỳ sẽ làm lộ bí mật, chuyển sang dạy tự do để bảo mật thông tin cá nhân.

Cô giấu nhẹm những lọ thuốc ARV vào vỏ chai Vitamin C và đóng chặt cửa lòng trước mọi lời tỏ tình của phái mạnh vì mặc cảm.

Lời cảnh tỉnh từ người trong cuộc:

*"Tôi không trách ai nữa, có trách thì trách bản thân thiếu kiến thức, quá nhẹ dạ cả tin trong tình cảm và tự hạ thấp lằn ranh cảnh giác của chính mình.

Tôi viết ra câu chuyện này, tự lột sạch vết thương của mình không phải để cầu xin sự thương hại hay gieo rắc sự lo lắng. Tôi chỉ muốn thức tỉnh các cô gái: Dù có yêu một người đến thế nào, dù họ trông có vẻ đáng tin cậy ra sao, việc bảo vệ bản thân luôn phải đặt lên hàng đầu. Đừng bao giờ thỏa hiệp trong các vấn đề nguyên tắc, bởi vì những nhượng bộ tưởng chừng như nhỏ nhặt đó đôi khi sẽ bắt bạn phải trả giá bằng cả cuộc đời."*

Ngậm ngùi nhìn lại những thước phim rực rỡ của chính mình trên sân khấu ngày xưa, nữ vũ công hiện tại phải học cách sống chung với chiếc "bình hoa rạn nứt" là cơ thể mình. Mỗi ngày đặt 3 hồi chuông báo thức nhắc nhở ăn uống, ngủ nghỉ điều độ và uống thuốc đúng giờ, cô đang phải bước đi trên một con đường cô độc và gập ghềnh hơn rất nhiều.

Theo nguồn Sohu

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày