Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại”

Phương Anh, Theo Tổ quốc 22:05 14/08/2022

Thái khi lên 6 tuổi, cùng mẹ đi mua sách cách nhà khoảng 200m, cô không may bị xe khách tông trúng. Vụ tai nạn biến cô thành người thực vật trong một thời gian dài.

“Cơn bão và đống đổ nát”

Gần 2h chiều 12/8, chị Dương Thị Thái, 25 tuổi, chuẩn bị sách và đề cương để dạy trẻ khiếm thị tại Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng (TP.HCM). Chị vào lớp với bước chân tập tễnh có phần nặng nhọc, đó là di chứng của vụ tai nạn năm lên 6 tuổi.

Bà Nguyễn Thị Lan Anh, 51 tuổi, mẹ của Thái kể, vào một ngày chủ nhật năm 2003, mẹ đưa cô đi bộ ra hiệu sách mua sách giáo khoa lớp 1, cách nhà khoảng 200m. Đến đầu ngõ, mẹ quên tiền nên quay lại lấy, dặn Thái đứng ở đó đợi. Khi mẹ vừa bước đến cổng thì nghe một tiếng nổ rất to. Quay ra không nhìn thấy con đâu, mẹ hốt hoảng chạy ra thì thấy con nằm bất tỉnh nhân sự, gần đó là chiếc xe khách 24 chỗ bị móp phần đầu.

Người dân thôn 6, xã Đức Liễu, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, lập tức bu tới, cùng tài xế phụ giúp đưa Thái đến bệnh viện.

Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại” - Ảnh 1.

Dương Thị Thái và mẹ. Ảnh: NVCC

Vụ tai nạn giao thông quá nghiêm trọng khiến hộp sọ trái bị vỡ. Thái nằm ở bệnh viện tỉnh đến ngày 14 thì bị “trả về nhà” trong tình trạng thở oxy. Các bác sĩ hết hy vọng, ai cũng nghĩ cô không qua khỏi hoặc phải sống thực vật cả cuộc đời còn lại. Về nhà, Thái hôn mê liên tiếp 28 ngày. Đến ngày 29 cô tỉnh lại nhưng trong trạng thái thực vật, mắt có thể nhìn thấy, có thể hiểu mọi người nói gì nhưng cơ thể không phản ứng được.

Mẹ cô rất thương con gái và không ngừng hy vọng một ngày nào đó con sẽ hồi phục. Nhờ sự chăm sóc của mẹ, sức khỏe của Thái dần cải thiện một cách kỳ diệu. Cô có thể bật ra tiếng “có, dạ, không”, những từ tưởng chừng đơn giản nhưng với Thái, đó là một kỳ tích. Thấy con gái có khả năng hồi phục, mẹ cô tiếp tục dạy con bước từng bước một, cho đến khi Thái có thể tự đi.

Nghĩ lại ngày đó, Thái lại xúc động: “Những ngày sống thực vật, tôi rất tuyệt vọng. Tôi mới đi học lớp Một được 3 tháng thì lại nằm một chỗ không vận động được. Tôi biết mẹ rất thương con, cứ nghĩ đến mẹ là lòng tôi đau lắm”.

Di chứng của tai nạn

Một năm sau, Thái có thể nói và đi lại, vận động dù không nhanh nhẹn như trước. Cô được mẹ cho đi học lại lớp Một. Với cái đầu bị lõm một bên và nửa người bên phải yếu, Thái mặc cảm và tự ti.

“Ở trường, các bạn toàn gọi tôi là 'Thái khèo' vì chân tay co quắp không được bình thường. Trong suốt 4 năm học đầu tiên, hầu hết thời gian trên lớp tôi toàn lủi thủi một mình, phần vì ngoại hình xấu xí kỳ lạ, một phần không dám chơi vì sợ các bạn trêu chọc, một phần là do mình học kém”, Thái kể.

Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại” - Ảnh 2.

Cô giám thị giữ tay phải cho Thái làm bài bằng tay trái. Ảnh: NVCC

Thái học kém vì tay phải không viết được, nó rất cứng và gần như liệt. Kết quả học tập ngày càng thảm bại, chỉ đủ để qua môn. Mãi đến năm lớp 4, cô mới có thể dùng tay trái để viết nhưng thành tích không mấy cải thiện. Ngày nào đi học về, mẹ đều phải giảng lại bài cho cô.

Một lần, Thái nghe mẹ nói với người chị và em của cô: “Các con phải học giỏi để sau này chăm Thái”. Nghĩ mình là gánh nặng của gia đình, Thái buồn tủi và quyết tâm dùng nghị lực để thay đổi cuộc đời. Cô lấy đó làm động lực để cố gắng học.

Thấy Thái quyết tâm, cô giáo Xiêm (chủ nhiệm lớp 4) cũng giúp đỡ em ôn thi và đưa đón đến trường. Nhà Xiêm cách trường 5km, sáng nào cô Xiêm cũng qua đón Thái đi học, chiều lại đưa về. Nhìn cô giáo chăm chút và thương mình như vậy, Thái lấy đó làm hình mẫu, nuôi ước mơ làm giáo viên.

Tưởng cuộc đời cứ thế bình lặng trôi qua nhưng đến năm lớp 10, Thái lại có biểu hiện lạ. Cô liên tục run chân tay một cách không kiểm soát. Bà Lan Anh đưa Thái lên Bệnh viện Chợ Rẫy khám, bác sĩ phát hiện hộp sọ của Thái đã chết, nó bị sập và ăn mòn trong não. Cô phải ghép hộp sọ nhân tạo gấp nếu không sẽ liệt toàn thân. Từ đó, Thái phải dùng hộp sọ nhân tạo suốt đời.

“Bao nhiêu lần đối mặt với tử thần là bấy nhiêu lần tôi thấy mình như đã chết đi và được sống lại. Những lúc như vậy, mẹ luôn ở bên động viên tôi: 'Cố gắng lên nhé con, mẹ sẽ luôn ở bên con, mẹ rất tự hào về nghị lực của con'. Đó là động lực cho tôi tiếp tục sống và sống tốt”, cô gái 25 tuổi nói.

Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại” - Ảnh 3.

Được mẹ và thầy cô động viên, Thái dần lấy lại tự tin.

Thái sau đó quyết tâm thi đại học. Ngày thi, cô được đặc cách ngồi riêng một phòng, đọc đáp án để thầy cô viết hộ. May mắn, cô đậu trường Cao Đẳng Sư phạm Trung ương Nha Trang, ngành Giáo dục đặc biệt. Sau khi tốt nghiệp bậc Cao đẳng, Thái tiếp tục ra thành phố Hồ Chí Minh học lên Đại học để trau dồi thêm kiến thức và kỹ năng nghề giáo.

“Vụ tai nạn đó đã cướp đi sức khỏe của tôi nhưng nó cũng cho tôi nhiều nghị lực và sự thương yêu. Tôi không than phiền hay trách móc cuộc đời bất công mà luôn trân trọng cuộc sống, chỉ biết vươn lên”, cô gái mạnh mẽ nói.

“Cô giáo gắn sọ nhân tạo”

Sau khi ra trường, Thái làm việc tại Trung tâm Giáo dục Đặc biệt - Năng khiếu Sài Gòn. Lần đầu làm công việc chính thức, cô không tránh khỏi bỡ ngỡ nhưng sức khỏe vẫn là vấn đề khiến cô lo lắng hơn cả. Mỗi lần lên bục giảng, chân tay cô lại co quắp, run rẩy khó khăn trong vận động.

“Sau một giờ đứng lớp, đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống vì quá sức. Nhưng với tôi, việc đứng trên bục giảng, chứng kiến sự tiến bộ của các em học sinh là hạnh phúc. Nhìn các em, tôi thấy mình còn may mắn hơn nhiều người khác", Thái chia sẻ.

Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại” - Ảnh 4.

Cô giáo sọ nhân tạo yêu thương học sinh như cách Thái được yêu thương trước đó.

Sau một thời gian, Thái chuyển sang Trung tâm Bảo trợ Khiếm thị Nhật Hồng làm việc. Chị sau đó chuyên tâm soạn sách và đề cương chữ nổi cho trẻ khiếm thị để phù hợp với sức khỏe của mình.

Nói về công việc hiện tại, Thái không giấu nổi niềm tự hào, bởi đó là kết quả của hành trình dài đầy nghị lực và cố gắng. Từ ước mơ của một cô học trò lớp 4, nay đã thành hiện thực, dù nhiều lần cô không nghĩ mình có thể sống tiếp để thực hiện nó.

“Dù là cô giáo gắn sọ nhân tạo cả đời thì tôi cũng rất vui vì mình không phải là gánh nặng của gia đình và xã hội. Đối với tôi, khuyết tật không phải là bất hạnh, nó chỉ là bất tiện thôi. Tay chân của tôi có thể không lành lặn, nhưng trí óc vẫn còn minh mẫn. Tôi tin nó có thể thay đổi được cuộc đời những em nhỏ cùng hoàn cảnh”, cô giáo Thái chia sẻ.

Trở thành người thực vật sau tai nạn giao thông, cô gái dùng nghị lực kỳ diệu để “sống lại” - Ảnh 5.

"Khuyết tật không phải là bất hạnh, nó chỉ là bất tiện thôi".

Để có thành quả này, cô luôn lấy mẹ và gia đình làm điểm tựa vững chắc, cố gắng vượt lên chính mình. Đó là lý do cô hay viết những vần thơ tri ân mẹ.

“Tôi khát khao

Được về nơi tổ ấm

Được đoàn tụ

Bên ngôi nhà hạnh phúc

Có mẹ cha

Anh chị em ruột thịt

Tình thương yêu

Như keo sơn một nhà

Nghe hơi ấm

Trên bàn tay của mẹ

Đã chai sần

Vì cuộc sống lo toan

Mẹ tần tảo

Nuôi các con khôn lớn

Tháng năm dài

Tất cả vì chúng con

Con đau ốm

Một tay mẹ lo hết

Trong ánh mắt

Mẹ luôn dõi theo con

Theo năm tháng

Mong con lớn từng ngày

Nhớ thuở nào

Tiếng võng đưa kẽo kẹt

Tiếng à ơi

Đưa con vào giấc ngủ

Trong căn nhà

Chất chứa cả tình thương”.

Bình luận

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày

Tin nổi bật kenh 14

  • Đọc thêm