Tình cảm phai nhạt khi người yêu bị mất trí nhớ

Sinh Nam (nam1192...@yahoo.com), Theo 09:48 06/11/2009
Chia sẻ

Tôi biết mình ích kỷ. Nhưng chịu đựng cô ấy là chuyện khó khăn vô cùng. Từ ngày mất trí nhớ, ngoài chuyện đãng trí, nói trước quên sau, tính cách cô ấy cũng có nhiều thay đổi, cáu bẳn và khó gần hơn.

Tôi đang mệt mỏi vô cùng vì chuyện tình cảm của mình. Giờ đây, yêu cũng dở, bỏ chẳng xong. Tình cảm tôi dành cho Ngọc đã hết, nhưng không phải bất kỳ lúc nào người ta hết yêu cũng có thể nói lời chia tay. Nhưng chịu đựng cô ấy là chuyện khó khăn vô cùng. Từ ngày mất trí nhớ, ngoài chuyện đãng trí, nói trước quên sau, tính cách cô ấy cũng có nhiều thay đổi, cáu bẳn và khó gần hơn. Tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm nữa, nhưng bỏ Ngọc bây giờ phải chăng tôi đã quá bạc bẽo?

Tính ra đến nay chúng tôi đã yêu nhau được hơn 1 năm, quãng thời gian có thể coi là dài với một mối tình học sinh. Trước khi yêu Ngọc, thực tình tôi cũng chỉ cho rằng đó là một cơn say nắng mà thôi, cứ bày tỏ, đồng ý thì tiếp tục, không đồng ý thì thôi, dẫu sao tôi cũng chỉ là thằng con trai 17 tuổi, còn ham chơi nhiều. Nhưng khi tôi bày tỏ thì được Ngọc đồng ý. So với đám con gái cùng lớp, Ngọc không quá nổi bật nhưng rất hiền và dễ thương. Đám con trai lớp tôi hầu hết quý Ngọc, cô ấy là nơi để chúng nó trút bầu tâm sự, xin "tư vấn" về chuyện tình cảm. Ngọc luôn lắng nghe - đó là điều tôi yêu nhất ở cô ấy.

Thời gian trôi qua, chúng tôi ngày càng gắn bó. Hai đứa học cùng lớp nên gặp nhau nhiều, tuy thế cả hai đều cố gắng để không ảnh hưởng đến học tập. Kết quả học của chúng tôi thậm chí còn có tiến bộ rõ rệt khiến cô giáo chủ nhiệm rất hài lòng và không có lời phàn nàn nào cả. Không như mấy đôi khác trong lớp, hoặc yêu người khác lớp mà cô ấy biết được, cô còn gọi điện thoại hoặc gặp trực tiếp phụ huynh học sinh để nói chuyện. Với chúng tôi, cô chỉ nói chuyện riêng với hai đứa ý rằng cô biết đấy, nhưng vì học hành tốt nên cô không ý kiến gì, chứ lơ là chuyện học thì liệu với cô. Hai đứa cùng cười, hứa với nhau sẽ cố gắng hơn nữa. Sắp cuối cấp rồi, đây là khoảng thời gian nước rút để chúng tôi cố gắng.

Mọi chuyện đáng lẽ cứ êm ả trôi, nếu như bi kịch không bất ngờ liên tiếp giáng xuống gia đình Ngọc. Cũng không hiểu sao tại họa lại cứ trút xuống như thế. Đầu tiên là chuyện bố Ngọc bị tai nạn, chấn thương sọ não, cấp cứu 2 tiếng thì qua đời. Bác ấy là kiến trúc sư, vốn là người rất cẩn thận trong đi đứng không hiểu sao lại đâm vào gầm xe tải đi ngược chiều như thế. Tai nạn diễn ra trên phần đường của xe tải, theo nhiều nhân chứng và theo điều tra của công an thì lỗi là do bác ấy. Có thể, bố Ngọc đã không tập trung trong khi điều khiển xe. Không biết điều gì đã khiến bác ấy phải phân tâm như vậy? Ngay cả bạn bè và đồng nghiệp cũng lấy làm tiếc và bày tỏ sự ngạc nhiên, hôm đó, công việc ở công ty hết sức thuận lợi, không có gì đáng bàn. Bác ấy cũng không hề mâu thuẫn với một người bạn nào cả. Vậy lý do là tại sao? Cái gì có thể khiến một người vốn rất bình tĩnh và cẩn trọng trở nên lơ đãng trầm trọng như vậy?

Ngọc đã khóc rất nhiều. Cô ấy gắn bó với bố hơn với mẹ. Bác trai là người dạy Ngọc vẽ và định hướng cô ấy thi vào Kiến trúc theo nghề của bố. Hai bố con hợp nhau lắm. Đây thật sự là một cú shock lớn trong cuộc đời cô ấy. Tôi và bạn bè đã ở bên cạnh Ngọc rất nhiều. Vết thương dần dịu xuống, những tưởng một thời gian sẽ nguôi ngoai, nhưng khi hiểu được nguyên nhân vụ tai nạn của bố thì Ngọc gục hẳn. Đó chính là mẹ cô ấy. Bác gái đã ngoại tình. Chỗ dựa duy nhất còn lại cho cuộc đời chính là mẹ - mà giờ đây phát hiện ra sự thật đau lòng ấy Ngọc gần như không thể sống nổi. Ngày cuối cùng của bố Ngọc cũng là ngày bác ấy phát hiện ra người vợ yêu thương đang ngoại tình nên mới phân tâm đến vậy. Cô ấy trở nên căm thù mẹ mình. Lòng chứa đầy uất hận và đau đớn, Ngọc ốm nặng, sốt rất cao. Cô ấy còn khóa trái cửa phòng không muốn thấy mẹ, tắt điện thoại để không liên lạc với tôi.


Sau cơn ốm nặng, tôi không còn nhận ra Ngọc... (Ảnh minh hoạ)

Khi mẹ Ngọc tìm được chìa khóa dự phòng và mở cửa đi vào thì cô ấy đã sốt cao đến mức lên cơn co giật. Tại ban đầu chỉ nghĩ con gái giận mình nên cô ấy cũng không sốt ruột. Đến tận tối, khi gọi mãi Ngọc nhất định không chịu xuống ăn cơm mới đi tìm khóa mở cửa vào thì suýt nữa đã quá muộn. Ngọc được đưa đi cấp cứu. Bác sĩ trực quát mắng ầm ầm là tại sao để nặng như vậy mới cho đi. Mẹ Ngọc nước mắt lưng tròng không nói được lời nào. Hôm đó, họ đã cứu sống được Ngọc, nhưng có để lại biến chứng - Ngọc bị mất trí nhớ.

Thời gian đầu saun khi khỏi ốm, Ngọc thậm chí còn không nhận ra mẹ mình, không nhận ra bạn bè. Chúng tôi phải cố gắng dần dần giúp Ngọc nhớ lại tất cả. Khi nhớ lại được rồi, khuôn mặt cô ấy luôn mang một vẻ u uất, câm nặng. Ngọc không còn như xưa nữa. Cô ấy không dễ thương, hay mỉm cười nữa mà lúc nào cũng nặng trĩu, buồn bã và cáu gắt. Chuyện cũ Ngọc có thể nhớ lại nhờ được mọi người kể nhưng chuyện hiện tại thì cô ấy nhanh quên kinh khủng. Bài tập đi học chẳng bao giờ Ngọc nhớ làm, cứ dặn trước quên sau. Để nhắc Ngọc làm bài tập gì đó, tôi phải gọi điện thoại liên tục để nhắc nhở mà có khi Ngọc vẫn quên. Thầy cô nhắc kiểm tra thì chẳng bao giờ cô ấy nhớ để ôn bài. Kết quả học tập xuống thê thảm. Tôi đã cố giúp Ngọc rất nhiều nhưng tôi sao thể thay cô ấy được đây?

Lại nói chuyện tình cảm của hai đứa, từ ngày nhớ lại mọi chuyện thì Ngọc và tôi vẫn như thế - nghĩa là vẫn là một đôi. Ngọc vẫn yêu tôi nhiều và tôi vẫn thế. Nhưng tình cảm của  tôi dần nhạt đi. Tôi chán nản vô cùng với việc Ngọc nhanh chóng quên tất cả mọi việc, bao gồm cả việc hẹn hò, việc học. Ở lớp, nhiều khi cô ấy cư xử như một người ngớ ngẩn, lúc nào cũng lơ đãng, gãi đầu gãi tai khi bị hỏi đến vì đã quên tất cả. Nếu ai trót có góp ý gì, Ngọc nổi xung lên, cáu gắt tùm lum. Tôi mua tặng cô ấy quyển giấy nhắc việc và vài quyển sổ nhỏ để Ngọc có thể ghi nhớ mọi thứ ở bất cứ đâu, nhưng kết quả là cô ấy giận và mấy ngày liền không thèm gặp tôi. Ngọc nói tôi cười trên nỗi đau của cô ấy... Tôi mệt mỏi lắm rồi.

Giờ đây, tôi chỉ muốn kết thúc tất cả. Ở bên nhau chỉ là chịu đựng mà thôi. Nhưng lời chia tay bây giờ liệu có là cú shock lớn với cô ấy nữa không? Liệu Ngọc chịu đựng được không khi mà cô ấy vẫn còn yêu tôi rất nhiều? Tôi phải làm sao để tốt cho cả hai?

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày