* Dưới đây là chia sẻ của phụ huynh Hàn Quốc về những áp lực mà con cái đang phải đối mặt:
Nửa đêm, khi căn nhà đã chìm trong sự yên tĩnh, tôi vẫn không thể ngủ. Những suy nghĩ về con gái cứ lẩn quẩn trong đầu tôi. Dạo gần đây, tôi thấy con học hành vất vả hơn, hay thức khuya làm bài tập. Đêm nào tôi cũng nghe tiếng con học bài, ánh đèn học vẫn sáng mờ. Tôi không muốn làm phiền con, nhưng sự lo lắng cứ thôi thúc, không thể ngừng nghĩ về con.
Cuối cùng, tôi quyết định bước ra khỏi giường, nhẹ nhàng đi đến phòng con. Cửa phòng con gái tôi hé mở, tôi đứng lặng ngoài cửa, cố gắng nhìn vào bên trong. Cảnh tượng tôi thấy khiến trái tim mình nghẹn lại. Con gái tôi, đứa trẻ tôi luôn yêu thương và tự hào, đang ngủ gục trên bàn học, đầu tựa vào một đống sách vở, bài tập chưa làm còn vung vãi khắp nơi. Đèn học vẫn sáng, nhưng con đã ngủ say từ lúc nào. Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn con, cảm nhận được sự mệt mỏi mà lời lẽ không thể diễn tả nổi.
Tôi không ngờ con lại kiên trì đến mức này. Kiên trì đến mức mệt mỏi không thể thức nổi. Dường như con đã cố gắng quá nhiều. Đột nhiên, tôi tự hỏi: Có phải tôi đã vô tình đặt quá nhiều áp lực lên con? Liệu tôi có yêu cầu quá nhiều ở con, có làm con cảm thấy quá căng thẳng với việc học hành, với những kỳ vọng mà tôi đặt ra cho con?
Tôi đứng đó, không dám làm con tỉnh giấc, nhưng lòng tôi cứ quặn thắt. Thay vì chỉ lo lắng về bài vở, tôi cảm thấy một sự thương xót và tự trách bản thân. Tôi tự hỏi liệu mình đã quá tập trung vào thành tích học tập mà quên mất rằng con cần được nghỉ ngơi, con cần những giây phút thư giãn sau những giờ học căng thẳng.
Người mẹ đau buồn khi biết những gì con cái đang phải chịu đựng
Tôi nhẹ nhàng bước vào phòng, ngồi xuống cạnh con, rồi vuốt mái tóc mềm mại của con. Nhìn con ngủ say trong vòng tay của tôi, một cảm giác nhẹ nhàng, yên bình tràn ngập trong lòng. Tôi tự nhủ rằng từ giờ, mình sẽ là một người mẹ khác. Tôi sẽ hiểu con hơn, không chỉ đặt ra kỳ vọng mà còn biết khi nào cần lùi lại, để con có thể sống tự do, không bị áp lực từ những kỳ vọng. Con không phải lúc nào cũng phải hoàn hảo, không phải lúc nào cũng phải đạt thành tích tốt. Quan trọng là con hạnh phúc, là con cảm thấy được yêu thương, là con sống một cuộc sống đầy đủ, không chỉ là học hành và bài vở.
Nhìn con ngủ say, tôi nhận ra một điều đơn giản mà sâu sắc: Niềm vui lớn nhất của cha mẹ không phải là những thành tích con đạt được, không phải là con học giỏi hay luôn hoàn hảo, mà là khi thấy con lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc và bình an. Mỗi ngày trôi qua, mỗi khoảnh khắc con trưởng thành, dù là những thay đổi nhỏ hay những bước tiến lớn, đều là những món quà quý giá mà cha mẹ sẽ trân trọng.
Niềm vui của một người mẹ không phải là những điểm số hay thành tích học tập mà con đạt được, mà là khi con có thể sống một cuộc sống trọn vẹn, vui vẻ và hạnh phúc. Khi con có thể đối mặt với khó khăn, vấp ngã nhưng vẫn luôn đứng dậy và tiếp tục bước đi. Làm mẹ, tôi không chỉ là người đưa ra kỳ vọng, mà còn là người bạn đồng hành, người lắng nghe và hỗ trợ con trong những bước đi của cuộc đời.
Cuối cùng, điều mà tôi mong muốn nhất là con có thể trưởng thành trong một môi trường tràn đầy yêu thương và sự bình an. Dù con gặp phải bao nhiêu thử thách, miễn là con cảm thấy mình được yêu thương và được hỗ trợ, tôi sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc. Vì với tôi, niềm vui lớn nhất là nhìn thấy con khỏe mạnh, hạnh phúc và bình an, không phải là những thành tích học tập hay những cuộc thi, mà là con có thể sống một cuộc đời thật sự trọn vẹn.