• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Lionel Messi & Lamine Yamal: Cái chạm tay gần hai thập kỷ và sự kỳ diệu của bóng đá

Theo nguoiduatin
Chia sẻ

Giữa chảo lửa rực cháy của vạn tiếng reo hò hôm nay, khoảnh khắc Lionel Messi và Lamine Yamal bước ra sân - chắc chắn sẽ là một khoảnh khắc khó quên của bóng đá.

Một ngày mùa đông tháng 12 năm 2007 trong căn phòng thay đồ tại Camp Nou. Ngày ấy, một Lionel Messi tuổi 20 với mái tóc dài ngố và nụ cười rụt rè, đang lóng ngóng học cách lau người cho một đứa trẻ năm tháng tuổi trong chiếc chậu nhựa màu xanh. Bức ảnh từ thiện ngẫu nhiên của tờ Diario Sport và UNICEF năm đó nằm im lìm suốt gần hai thập kỷ, để rồi phát nổ thành một cơn địa chấn truyền thông khi danh tính đứa trẻ được hé lộ: Lamine Yamal.

Sự sắp đặt của số phận thật vĩ đại. Xác suất để một đứa trẻ bất kỳ trong chiến dịch từ thiện năm xưa lớn lên, gia nhập chính lò La Masia, kế thừa những bước chạy ma thuật bên hành lang cánh phải và trở thành siêu sao hàng đầu thế giới ở tuổi mười tám là bao nhiêu phần triệu? Cuộc đối đầu ngày hôm nay giữa Argentina và Tây Ban Nha vượt lên trên ý nghĩa của một trận bóng đá thông thường. Nó không còn là cuộc chiến phân định thắng thua, mà là sự hiện thực hóa của một kịch bản hoang đường nhất mà định mệnh từng viết ra. Khi vị vua vĩ đại nhất mọi thời đại ở chương cuối sự nghiệp đối đầu trực tiếp với cậu nhóc mình từng "rửa tội" ngày bé - người đang nắm giữ tương lai của bóng đá thế giới, đó là lúc dòng chảy thời gian trở nên dịu dàng. Trận đấu này chính là cái bắt tay lịch sử giữa hai thế hệ, một vòng lặp hoàn hảo chứng minh rằng trong thế giới đầy rẫy những toan tính thực dụng, phép màu và sự lãng mạn tối thượng của bóng đá vẫn kiêu hãnh tồn tại.

Sự ngẫu nhiên điên rồ của xác suất

Nếu cuộc đời này vận hành hoàn toàn dựa trên những thuật toán toán học, thì câu chuyện giữa Lionel Messi và Lamine Yamal đáng lẽ không bao giờ được phép xảy ra. Sự kỳ diệu của nó nằm ở một chuỗi những con số thống kê với tỷ lệ nghịch lý đến mức điên rồ. Hãy tua ngược lại thời gian: khi tổ chức UNICEF và tờ báo Diario Sport thực hiện chiến dịch chụp ảnh lịch từ thiện, họ chỉ đơn giản là bốc thăm ngẫu nhiên các gia đình ở Rocafonda, một khu phố lao động nghèo thuộc Mataró. Không có bất kỳ sự sàng lọc tài năng nào, không có máy quét chỉ số thông minh, cũng chẳng có một sự báo trước nào từ số phận. Giữa hàng nghìn, hàng vạn đứa trẻ sơ sinh ở xứ Catalonia ngày ấy, định mệnh đã chỉ tay vào cậu bé nằm gọn trong chiếc chậu nhựa xanh. Xác suất để đứa trẻ ngẫu nhiên đó lớn lên, vượt qua bộ lọc khắc nghiệt của môn thể thao vua để trở thành một thiên tài bóng đá thế giới là bao nhiêu phần triệu? Có lẽ, nó tiệm cận với con số không tròn trĩnh.

Chính cái xác suất không tưởng ấy đã khiến truyền thông quốc tế hoàn toàn bùng nổ khi bức ảnh được "khai quật". Giới báo chí khắp thế giới từ châu Âu sang Nam Mỹ đồng loạt nghiêng mình trước một sự sắp đặt quá đỗi linh thiêng. Người ta không còn coi đó là một buổi chụp hình từ thiện thông thường, mà gọi khoảnh khắc Messi dội nước lên người Yamal bằng cái tên đầy tính tôn giáo: "Phép rửa tội của Chúa" (The baptism of God). Một Lionel Messi khi ấy còn trẻ măng, thậm chí chưa từng chạm tay vào quả bóng vàng nào, bằng một cách vô thức, đã thực hiện một nghi thức truyền ngôi ẩn dụ. Như thể dòng nước mát từ chiếc gáo nhựa ngày hôm đó mang theo một thứ phép thuật diệu kỳ, vô tình ký gửi và truyền lại một phần "ADN thiên tài" từ đôi chân xuất chúng của người đàn ông Argentina sang cơ thể bé bỏng của cậu bé mang dòng máu Maroc và Guinea Xích Đạo. Định mệnh đã chọn gieo một hạt giống vĩ đại vào lòng La Masia theo cách nguyên bản nhất, để hai mươi năm sau, thế giới sững sờ nhận ra rằng: những phép màu vĩ đại nhất đôi khi lại bắt đầu từ sự ngẫu nhiên giản dị nhất của lòng nhân ái.

Con đường song song: Từ La Masia đến đỉnh thế giới

Sự ngẫu nhiên của số phận chỉ là màn dạo đầu, bởi thứ thực sự biến bức ảnh năm 2007 thành một huyền thoại chính là con đường song song kỳ lạ mà cả hai đã bước đi sau đó. Như một định luật vật lý bất biến của bóng đá, mọi ngả đường của thiên tài đều dẫn về một cái nôi: lò đào tạo La Masia danh tiếng của Barcelona. Giống như người tiền bối vĩ đại, Lamine Yamal lớn lên dưới bầu không khí thấm đẫm triết lý bóng đá của xứ Catalonia. Người ta bắt đầu rùng mình khi chứng kiến những điểm trùng hợp đến mức cực đoan trong bộ kỹ năng của hai con người thuộc hai thế hệ. Cả hai cùng sở hữu một "kèo trái" mang ma thuật, thứ vũ khí có thể bẻ gãy mọi hàng phòng ngự; cùng chia sẻ một thói quen chơi bóng kinh điển là xuất phát từ hành lang biên phải, thực hiện những pha đi bóng cắt trong (cut-inside) đầy vặn sườn để mở ra khoảng trống mênh mông trước khung thành.

Sự tương đồng không dừng lại ở những thông số kỹ thuật hay tư duy chơi bóng, nó nằm ở cả sức nặng của chiếc vương miện mà họ phải gánh vác. Chưa đầy mười tám đôi mươi, khi những đứa trẻ cùng trang lứa còn đang chật vật tìm chỗ đứng ở các đội trẻ, cả Messi năm xưa và Yamal hôm nay đã phải gánh trên vai kỳ vọng của cả một quốc gia, trở thành niềm hy vọng số một ở những sân chơi khốc liệt nhất hành tinh. Nhưng hãy công bằng với lịch sử: Yamal không lớn lên để trở thành một "bản sao" mờ nhạt, một "Messi mới" như cách truyền thông vẫn thường lạm dụng để gọi tên các tài năng trẻ. Cậu chơi bóng với một sự ngạo nghễ, bản lĩnh và nét rực rỡ mang bản sắc của riêng mình. Sự trưởng thành vượt bậc và những kỷ lục bị xô đổ liên tiếp của cậu nhóc sinh năm 2007 không phải là nỗ lực bắt chước một ai đó, mà là để chứng minh điều ngược lại. Yamal chơi bóng để chứng minh rằng cái chạm tay trong phòng thay đồ năm mươi mấy tháng tuổi ấy không phải là một sự trùng hợp may mắn, mà là một lời tiên tri chính xác của số phận. Con đường song song ấy, sau gần hai mươi năm chạy dọc theo dòng chảy thời gian, cuối cùng đã giao nhau tại một điểm đỉnh cao, nơi người đàn ông đã khai phá ra chân lý bóng đá đứng chờ đợi đứa trẻ năm nào giờ đã đủ lông đủ cánh để tự viết nên chương sử của chính mình.

Cuộc gặp gỡ ở hai đầu chiến tuyến: Biểu tượng của dòng chảy thời gian

Và rồi, hai đường thẳng song song ấy rốt cuộc đã cắt nhau tại một điểm chạm vô tiền khoáng hậu, ngay trên thảm cỏ rực lửa ở cấp độ đỉnh cao nhất của bóng đá thế giới. Cuộc đối đầu này mang một sức nặng biểu tượng khủng khiếp, trước hết là bởi tính thời điểm vô cùng nhạy cảm của dòng chảy thời gian. Ở một đầu chiến tuyến là Lionel Messi - đấng tối cao (The GOAT) đang bước đi những bước thong dong trong chương cuối cùng của một sự nghiệp hoành tráng và viên mãn nhất lịch sử. Anh đứng đó, một vị thần đã thu phục mọi danh hiệu cao quý nhất, không còn gì để chứng minh, chơi bóng chỉ để tận hưởng thứ nghệ thuật thuần khiết. Ở đầu chiến tuyến ngược lại là Lamine Yamal, cậu thiếu niên bước sang tuổi 19 với nguồn năng lượng căng tràn của một chương mở đầu rực rỡ nhất. Một người là hiện thân của tất cả những gì vĩ đại nhất đã qua, một người là đại diện kiêu hãnh cho tương lai của bóng đá thế giới trong thập kỷ tới.

Định mệnh còn khéo sắp đặt đến mức không để họ hội ngộ trong một trận giao hữu vô thưởng vô phạt hay một buổi trình diễn thương mại. Họ phải gặp nhau ở một trận cầu thượng đỉnh, nơi màu cờ sắc áo của Argentina và Tây Ban Nha va vào nhau vì vinh quang tối thượng. Chính tính chất khốc liệt ấy đã đẩy giá trị biểu tượng của trận đấu lên mức tối đa. Đây không còn là một cuộc chiến thắng thua thông thường giữa hai nền bóng đá, mà là cái bắt tay lịch sử giữa Quá khứ và Tương lai. Quy luật lão hóa của thời gian vốn dĩ rất tàn nhẫn, nó sẵn sàng gạt bỏ những tượng đài để nhường chỗ cho cái mới. Nhưng trong khoảnh khắc Messi và Yamal đối đầu trực tiếp, sự tàn nhẫn ấy bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ lùng nhờ vào hai chữ "tiếp nối". Nhìn cách Yamal đi bóng, người ta thấy lại hình bóng của Messi hai mươi năm trước, và nhìn cách Messi mỉm cười chứng kiến người đàn em tỏa sáng, thế giới hiểu rằng ngọn đuốc thiên tài đã được trao truyền một cách trọn vẹn. Dòng chảy thời gian không làm lụi tàn cái đẹp, nó chỉ chuyển hóa từ đôi chân của một vị vua già sang bờ vai của một chàng hoàng tử trẻ.

Điều kỳ diệu của bóng đá

Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, tỷ số của trận đấu rồi sẽ được ghi vào những cuốn sổ lưu trữ, và những tranh luận chuyên môn cũng sẽ dần chìm vào quên lãng. Thế nhưng, giá trị cốt lõi mà cuộc hội ngộ giữa Lionel Messi và Lamine Yamal để lại thì chắc chắn sẽ trường tồn cùng thời gian. Nó là lời nhắc nhở đanh thép rằng bóng đá, suy cho cùng, vẫn là một bộ môn nghệ thuật vị nhân sinh sâu sắc. Ở đó, những giá trị lãng mạn, sự kết nối thiêng liêng giữa người với người và những phép màu vượt ra ngoài mọi logic thông thường vẫn luôn có chỗ đứng trang trọng nhất.

Hình ảnh đứa trẻ sơ sinh nằm lóng ngóng trong chiếc chậu nhựa màu xanh năm nào, giờ đây đứng hiên ngang trên thảm cỏ đỉnh cao thế giới để đối đầu trực tiếp với vị vua đã từng "rửa tội" cho mình, sẽ mãi là một trong những thước phim đắt giá nhất lịch sử thể thao. Khoảnh khắc ấy vượt lên trên mọi danh hiệu, mọi bàn thắng, để chạm đến tầng sâu nhất của cảm xúc con người. Đó không chỉ là câu chuyện về tài năng, mà là câu chuyện về định mệnh, về sự kế thừa vĩ đại và vẻ đẹp nguyên bản của giấc mơ sân cỏ. Trận cầu kết thúc, nhưng biểu tượng về sự tiếp nối của cái đẹp thì còn mãi. Và đó cũng chính là lý do vì sao sau bao nhiêu biến động của thời đại, chúng ta vẫn yêu, vẫn khóc, và vẫn không ngừng thổn thức cùng môn thể thao vua.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày