Sát thủ lớp 8 ở nhà là... con ngoan

Vietnamnet, Theo 19:17 17/02/2012
Chia sẻ

Ở trường, <a href="http://kenh14.vn/c4/20120215105623669/hoc-sinh-lop-8-giet-ban-cuop-xe-dap-chan-dong-bac-ninh.chn" target="_blank">Dương Phương Thuấn</a> khiến bạn bè khiếp sợ, thầy cô lo lắng vì những hành động của mình. Còn ở nhà, bố mẹ Thuấn vẫn nói về một cậu con út ngoan, biết vâng lời và được lòng hàng xóm.

"Thuấn là con ngoan, biết nghe lời"

Ngôi nhà của Thuấn cách chỉ hơn chục bờ ruộng nhìn từ bờ ao, nơi Thuấn giết người, giấu xác. Cách đó không xa là nhà ông bà nội. Trước khi vào thăm nhà, các công an viên còn kể cho chúng tớ nghe chuyện của ông nội Thuấn. Ông đã khóc khô nước mắt vì thương và giận cháu. Cả một đời binh nghiệp, từng bị địch bắt tù đày ở nhà tù Côn Đảo bao năm trời ông chịu được. Vậy mà thằng cháu nghịch tử khiến ông gần như chết lặng. 85 tuổi, cũng gần đất xa trời, ông phải chịu cái tiếng xấu với làng với xóm đến độ chẳng đủ sức mà bước ra khỏi nhà. Thấy chúng tớ, bà nội Thuấn cũng nước mắt ngắn dài rồi xin lui về nhà.

Bố của Thuấn, chú Dương Phương Hiếu, mở đầu câu chuyện bằng lời trách móc cậu con trai út (nhà có hai anh em, người anh đang học lớp 11): “Con với cái, làm khổ mẹ cha. Cháu làm cả gia đình tan nát. Gặp cháu sau khi bị bắt giữ, tôi hỏi thì cháu nói con biết dại rồi. Xin lỗi bố”. Người bố cũng rơm rớm bảo con:“Giờ cũng chẳng hối lại được đâu con ạ”. Hỏi về tính cách của Thuấn, chú Hiếu cho biết: “Nó cởi mở, bình thường lắm. Nhà không thiếu cho cháu cái gì cả”. Chú bảo nhà 4 - 5 cái xe đạp, cũng chưa khi nào Thuấn kêu muốn cái xe đạp mới. “Nhà không giàu nhưng cũng chẳng nghèo, mua cho cháu cái xe thì khó gì đâu” - chú Hiếu nói.


Trường THCS Trung Chính nơi Nguyễn Văn Thuấn đang theo học đã chứng kiến nhiều hành động chưa ngoan của cậu học trò này

Vẫn lời phân trần của người bố: “Cháu cũng nhiều bạn bè, ai cũng quý. Nó cũng không ghét ai”. Ở nhà chú nấu rượu, cô thì vừa đi lao động nước ngoài về lo chuyện đồng áng. “Nhiều lúc mải làm ăn, nhưng cháu đi đâu, tôi vẫn hỏi han. Tới bữa cơm, cháu vẫn ngồi vào mâm. Buổi tối thì hai anh em lại lên gác học bài”.

Từ trước tới nay, theo lời chú Hiếu thì Thuấn chưa gây sự với ai. "Chỉ có vừa rồi, Thuấn cùng 6 - 7 bạn nữa xô xát. Tôi vẫn bảo con phải chịu khó học, lên cấp III bố mua xe đẹp cho mà đi”.

Cô Nguyễn Thị Nhàn, mẹ của Thuấn, ngồi cạnh bên gương mặt rầu rĩ: “Cháu ngoan, vẫn hay giúp bố mẹ làm bỗng rượu. Nói là mua, nhưng nhà tôi không chiều, đấy chỉ là động viên, khuyến khích cháu học. Chứ xin tiền chơi game hay làm gì đều không được”. Rồi cô sụt sùi: “Hôm rồi vừa gặp tôi, cháu đã khóc. Mẹ chỉ biết dỗ con khai hết những việc mình đã làm, rồi sau này có cơ hội làm lại cuộc đời. Tôi hỏi cháu có rét không, có ăn được không, nó chỉ ậm ừ”.
 
Là mẹ của Thuấn, cô Nhàn cũng đau như đứt từng khúc ruột khi con làm chuyện dại dột.

Đòn roi và dọa nạt

“Bố nào lại dạy con hỏng con hư” (lời chú Hiếu). Ngoài khuyên bảo con học, chú vẫn dọa con: “Mày nghịch bẩn, trộm cắp ở đâu về bố đánh chết. Còn hồi bé, tôi chỉ dọa con mà hư là đút vào bao tải vứt xuống giếng”.

Cô Nhàn còn nói thêm: “Bố mẹ không chiều con cái hư. Đi ra đường mà nghịch, hư mà nhà biết là về bố đánh cho bằng chết thì thôi. Mà bố đánh mình cũng không bênh. Nhưng cháu không đua đòi hay nhuộm tóc xanh tóc đỏ như đứa khác”.

Là cha mẹ, chính chú Hiếu cũng cảm thấy sốc, thấy run sợ và lúc ấy “muốn bỏ nó đi”. Chú nhận lỗi về mình nhưng cũng ít nhiều nói chuyện trách nhiệm của trường. Chú cảm thấy hối hận nhưng khi hỏi cô và chú có hay tìm hiểu tâm tư con của con không!? Thì chú chỉ nói rằng: "Vì sự việc bộc phát ra nhanh quá, không thể làm được gì”. Bản thân chú giờ chỉ mong sau này: “Người ta giam giữ, cải tạo để cháu ở đó biết suy nghĩ, trưởng thành hơn”.

"Cậu học trò lì lợm"

Đấy là hai từ mà Hiệu trưởng trường THCS Trung Chính (xã Trung Chính, huyện Lương Tài, Bắc Ninh) Đỗ Ngọc Dũng, nơi Thuấn đang theo học dùng để nói về cậu học sinh cá biệt.

Kể từ khi Thuấn vào trường tới nay, theo lời thầy Dũng, năm nào cậu học trò này cũng nghịch. “Lớp 6 thì cứ cho cháu chuyển cấp nên ít nhiều tâm lý thay đổi. Nhưng rồi lên lớp 7, lớp 8, cháu vẫn bắt nạt các bạn. Có em cùng chơi có chuyện gì xích mích với bạn là nhờ Thuấn giúp” – thầy Dũng cho biết. Dù đó, theo thầy: “Chưa đến mức phải nói em là người quậy phá”. Chuyện Thuấn nhỏ bé nhưng lì lợm, đánh đập các bạn cũng được các công an viên của xã khẳng định.

Hiệu trưởng Đỗ Ngọc Dũng không quên nhắc chuyện có lần giáo viên phải dắt Thuấn xuống phòng thầy, lắc đầu ngán ngẩm vì cậu học trò ngỗ nghịch. Rồi chuyện Thuấn bị nhắc nhở, sau đó cãi lại với thái độ bình thản, còn gọi nhờ bác vốn là người “có số má” về tù tội ở huyện tới giúp. Trong cuộc trò chuyện, thầy nói nhiều đến biện pháp giáo dục, nêu gương của những người thầy, người làm cha làm mẹ, khi đã chẳng đành thì mới phải cảnh cáo hay kỷ luật thôi.

Thầy nói mình cũng biết chuyện bố Thuấn thường dạy con bằng đòn roi, đánh đập. “Sống trong môi trường có bạo lực, lại chính là người bị bạo lực nên cũng không khó hiểu khi Thuấn tỏ ra lì lợm, đáng sợ đến thế” – vị hiệu trưởng buồn rầu.
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày