Mỗi lần giá vàng tăng mạnh, phản xạ quen thuộc của rất nhiều người không phải là tính toán, mà là sốt ruột. Sốt ruột vì sợ mua muộn, sợ mình đứng ngoài quá lâu, sợ nhìn lại mới thấy “giá này mà không mua thì tiếc”. Trong những thời điểm như vậy, vàng không còn chỉ là một tài sản, mà trở thành nguồn tạo áp lực rất rõ ràng.
Điều trớ trêu là càng lúc giá lên cao, người ta lại càng dễ đưa ra quyết định thiếu bình tĩnh. Không ít người mua vàng trong trạng thái vội vàng, không kịp nghĩ xem phần tiền mình dùng có thực sự là tiền nhàn rỗi hay không, có sẵn sàng giữ đủ lâu hay không. Quyết định lúc này thường không xuất phát từ kế hoạch, mà từ mong muốn nhanh chóng thoát khỏi cảm giác lo lắng vì “mình chưa làm gì”.
Ảnh minh hoạ
Người mua vàng lâu năm thường nhìn những đợt tăng giá bằng một tâm thế khác. Họ hiểu rằng giá vàng có thể lên rất nhanh, nhưng cũng có những giai đoạn dài đi ngang hoặc điều chỉnh. Quan trọng hơn, họ không để từng biến động ngắn hạn buộc mình phải hành động. Với họ, bình tĩnh không phải là bỏ qua giá, mà là không để giá điều khiển cảm xúc.
Khi giữ được sự bình tĩnh, rất nhiều câu hỏi khác tự nhiên trở nên rõ ràng hơn: mua vàng để làm gì, phần tiền này có cần dùng trong vài năm tới không, và nếu giá không đi theo kỳ vọng thì mình có chấp nhận được không. Chỉ khi trả lời được những điều đó, việc mua vàng mới thực sự nhẹ đầu, bất kể giá đang ở mốc nào.
Giá vàng cao không tự nó tạo ra rủi ro. Thứ khiến người ta dễ mua sai là trạng thái tinh thần đi kèm với giá cao: vội, sợ lỡ, và cảm giác phải quyết định ngay. Trong những thời điểm như vậy, giữ được bình tĩnh đôi khi còn quan trọng hơn cả việc có thêm tiền để mua vàng.
Với vàng, không phải ai mua sớm hơn cũng thắng, và cũng không phải ai đứng ngoài lúc giá cao đều thua. Nhưng người giữ được sự bình tĩnh thường là người ít phải hối tiếc nhất sau mỗi quyết định.