Một bữa tiệc, hai kiểu EQ và một sự thật về gia đình mà nhiều người không muốn nhìn thẳng

Chính Khê, Theo Thanh niên việt 20:35 22/01/2026
Chia sẻ

Nghe câu "chữa ngượng" của nhân viên, sếp bỗng sững người, sau đó đỏ hoe mắt, uống cạn ly rượu.

Câu chuyện xảy ra trong 1 bữa tiệc cuối năm đang được chia sẻ rầm rộ trên các diễn đàn mạng. Đoạn hội thoại viral như sau:

"Có một vị sếp lớn tuổi trong bữa tiệc than thở, con trai mình EQ quá thấp, không biết cách đối nhân xử thế. Cả bàn tiệc đều không biết nên tiếp lời thế nào.

Lúc đó có một đồng nghiệp nâng ly kính ông và nói:

'Sếp Vương, cái mà sếp nói EQ cao chẳng qua là biết nhìn sắc mặt người khác. Sếp và chị nhà đã phấn đấu bao nhiêu năm nay, chẳng phải là để các cháu không phải nhìn sắc mặt ai hay sao?'

Sếp bỗng sững người, sau đó đỏ hoe mắt, uống cạn ly rượu".

Một bữa tiệc, hai kiểu EQ và một sự thật về gia đình mà nhiều người không muốn nhìn thẳng- Ảnh 1.

Nguồn: Truyện ngược

Một ông sếp lớn tuổi, trong bữa tiệc thân mật, thẳng thừng chê con trai mình "EQ thấp, không biết cách đối nhân xử thế", khiến cả bàn không biết nên cười, nên im hay nên… biến mất.

Và rồi, một nhân viên trẻ đã nâng ly, nói một câu vừa đủ lễ nghĩa, vừa đủ sắc, vừa đủ thâm để đặt lại trật tự cho cả không gian.

Câu chuyện ấy, nhìn kỹ, không chỉ là chuyện ứng xử. Nó là cuộc đối chiếu giữa hai kiểu người và hai kiểu gia đình.

Kiểu thứ nhất: Đứa con lớn lên trong sự kiểm soát, quen bị chê trước mặt người khác

Con trai ông sếp không phải không biết điều. Cậu chỉ là đứa trẻ lớn lên trong một gia đình mà "mặt mũi" quan trọng hơn cảm xúc, nơi người lớn quen dùng quyền lực để dạy dỗ, quen làm tổn thương con mình bằng danh nghĩa "nói cho mày tốt lên".

Bị chê trước mặt người ngoài.

Bị so sánh, bị hạ thấp công khai.

Bị xem là "điểm yếu" cần sửa chữa thay vì một con người cần được tôn trọng.

Lớn lên trong môi trường ấy, nhiều đứa trẻ học được một điều rất sớm: im lặng để tồn tại.

Nhưng im lặng lâu ngày sẽ thành đơ cảm xúc, thành lúng túng, thành EQ thấp đúng như lời phán xét của chính cha mẹ mình.

EQ không chết vì con kém cỏi. EQ chết vì con không bao giờ được phép nói mà không bị "chặn họng".

Kiểu thứ hai: Người trẻ EQ cao vì gia đình dạy cách nhìn người, không phải cúi đầu

Còn cậu nhân viên kia?

Cậu ấy không hơn người vì ăn nói hay. Cậu ấy hơn ở chỗ biết đọc bối cảnh, hiểu quyền lực và chọn đúng điểm để lên tiếng.

Một câu nói không hỗn với sếp, không làm nhục con trai sếp nhưng đủ để nhắc rằng: EQ cao không phải là giẫm lên người khác để tỏ ra mình khôn.

Thứ EQ đó không tự nhiên mà có.

Nó đến từ một nền tảng gia đình đủ an toàn để dạy con:

Tôn trọng người khác nhưng không tự hạ mình

Nhìn sắc mặt để điều chỉnh hành vi, chứ không phải để sợ hãi

Biết rằng giá trị của mình không phụ thuộc vào việc làm hài lòng người có quyền lực

Gia đình không dạy con khôn lỏi.

Gia đình dạy con biết mình đang đứng ở đâu và đứng thế nào cho đàng hoàng.

Gia đình quan trọng thế nào trong việc "sản xuất" EQ?

EQ không phải khóa học kỹ năng mềm. EQ là hệ quả của cách một đứa trẻ được đối xử suốt nhiều năm.

Một đứa trẻ:

Được lắng nghe, lớn lên sẽ biết lắng nghe

Được tôn trọng, lớn lên sẽ biết tôn trọng người khác

Không bị làm nhục công khai, lớn lên sẽ biết giữ thể diện cho người khác nơi đông người

Ngược lại, cha mẹ càng thích dạy con bằng cách hạ thấp, con càng lớn lên vụng về trong giao tiếp.

Không phải vì con kém, mà vì con chưa bao giờ được học cách đứng thẳng mà không sợ bị đánh gục từ phía sau.

Muốn con EQ cao, đừng biến gia đình thành nơi con phải đề phòng nhiều nhất.

Tạm kết:

Cùng một bữa tiệc, có người để lộ sự thiếu tinh tế của quyền lực, có người cho thấy đẳng cấp của trí tuệ cảm xúc.

Và ở giữa hai người đó, là hai kiểu gia đình: Một nơi dùng con cái để khẳng định cái tôi - Một nơi âm thầm rèn cho con bản lĩnh đi vào đời

EQ không phải thứ khoe mẽ bằng miệng. EQ là thứ lộ ra rất rõ khi ai đó chọn nói và khi nào thì nên im lặng.

Cha mẹ có thể cho con xuất thân nhưng chính cách nuôi dạy mới quyết định: con bước vào đời bằng cúi đầu hay ngẩng cao đầu.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày