Lương 12 triệu vẫn gửi mẹ 2 triệu, tự tiết kiệm thêm 4 triệu mỗi tháng: Cách chi tiêu khiến nhiều người thu nhập cao cũng phải nể
Thậm chí cô còn vạch định rõ ràng chi tiết với hai mức: Chi tiêu vừa phải - Thắt chặt chi tiêu, để cân đối hàng tháng.
Với mức lương 12 triệu/tháng lại còn phải đi thuê trọ, nhiều người chắc sẽ nghĩ ngay đến cảnh "tháng nào xào tháng nấy", hoặc cuối tháng lại phải ăn mì tôm. Thế nhưng, nếu nhìn vào bảng chi tiêu của M - một nhân viên văn phòng bình thường, chúng ta chắc chắn sẽ phải nể cách vung vén khéo léo của cô.
Chỉ với 12 triệu, M vẫn chi tiêu thoải mái, chăm lo được cho bản thân mà còn làm được hai việc rất khó: Gửi tiền nhờ mẹ giữ và tiết kiệm được một khoản không hề nhỏ.
(Nguồn: Group Chắt Chill)
Thậm chí cô còn lập bảng chi tiêu rất khoa học, cô vạch định rõ ràng chi tiết với hai mức: Chi tiêu vừa phải - Thắt chặt chi tiêu, để cân đối hàng tháng.
1. Gói gọn chi phí sinh hoạt dưới 50% thu nhập
Nhìn vào bảng chi tiêu, có thể thấy M phân chia ngân sách làm 2 mức: "Tiêu vừa phải" và "Rất thắt chặt". Và dù ở mức nào, tổng chi phí sinh hoạt của M cũng chỉ dao động từ 4,9 triệu đến 5,7 triệu (tức là chưa tới 50% lương).
Điểm đáng nể nhất là tiền ăn uống chỉ ở mức 950k - 1.5 triệu/tháng. M tự nấu ăn ở nhà, hạn chế ăn hàng quán nhiều để tiết kiệm chi tiêu. Việc tự nấu nướng vừa đảm bảo sức khỏe, lại cắt giảm được một khoản tiền khổng lồ so với việc ăn hàng quán mỗi ngày.
Các khoản cố định như tiền nhà, điện, nước, rác, wifi đều được kiểm soát trong mức cơ bản và hợp lý đối với người ở trọ ghép hoặc ở phòng nhỏ (khoảng 2,6 triệu/tháng).
2. Tiết kiệm nhưng không hề "hà tiện"
Một sai lầm của nhiều người khi tiết kiệm là cắt giảm mọi nhu cầu cá nhân khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt. M thì khác, cô vẫn dành ra 300k cho mỹ phẩm và 500k cho việc mua sắm quần áo mỗi tháng.
Với dân văn phòng, việc giữ hình ảnh gọn gàng, tươi tắn là rất cần thiết. Số tiền này không nhiều nhưng nếu biết săn sale hoặc mua sắm có chọn lọc, nó đủ để M luôn chỉn chu mà không bị sa đà vào việc "vung tay quá trán".
3. Điểm nể nhất: Vừa gửi tiền nhờ mẹ giữ, vừa có tiết kiệm phòng thân
Đây mới là điều khiến người ta nể nhất ở M. Dù lương 12 triệu, tháng nào cô cũng đều đặn gửi mẹ 2 triệu và tự tiết kiệm từ 4-5 triệu/tháng.
- Khoản gửi mẹ 2 triệu/tháng: Đây là một cách tiết kiệm cực kỳ thông minh của M. Thay vì để dồn tất cả tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng - nơi rất dễ "tiện tay" quẹt thẻ, M tách thêm một khoản nhờ mẹ giữ hộ. Hoặc khi cần, M cũng có thể trích số tiền tiết kiệm ấy để biếu mẹ chi tiêu thêm.
- Khoản tự tiết kiệm 4-5 triệu/tháng: Đây là khoản phòng thân, hoặc để thực hiện mục tiêu lớn của M (như đổi xe, học thêm, lấy chồng...).
Nếu cộng cả hai khoản này lại, thực chất mỗi tháng M đang giữ lại được cho tương lai hơn 6 triệu (hơn 50% thu nhập). Một tỷ lệ tiết kiệm mà nhiều người lương 20 - 30 triệu chưa chắc đã làm được.
Thu nhập không quyết định khả năng tích lũy, nhưng mỗi người cần một công thức phù hợp
Bảng chi tiêu của M đáng tham khảo không phải vì cô có thể sống với mức ăn uống chưa tới 1,5 triệu đồng hay tiết kiệm hơn một nửa thu nhập, mà bởi cô đã xây dựng được một nguyên tắc rất rõ: Tiền được phân chia ngay từ đầu, thay vì tiêu trước rồi chờ xem cuối tháng còn lại bao nhiêu.
Ngay khi nhận lương, M gần như đã "đóng khung" từng khoản: Chi phí nhà ở và sinh hoạt, nhu cầu cá nhân, tiền gửi mẹ và tiền tiết kiệm riêng. Cách làm này giúp khoản dành cho tương lai được ưu tiên ngang với tiền thuê nhà, điện nước, thay vì bị xem là phần dư ra sau cùng. Đây cũng là điểm khác biệt giữa người có kế hoạch tài chính và người chỉ tiết kiệm theo cảm hứng.
Tuy nhiên, bảng chi tiêu này không nhất thiết phù hợp với tất cả mọi người. M có thể duy trì mức sống thấp nhờ đang độc thân, chưa phải nuôi con, không có khoản vay lớn và có khả năng tự nấu ăn thường xuyên. Với người sống ở khu vực có giá thuê nhà cao, phải hỗ trợ gia đình, điều trị sức khỏe hoặc di chuyển nhiều, tỷ lệ tiết kiệm 50% thu nhập có thể là mục tiêu quá sức.
Vì vậy, điều đáng học không phải là ép tiền ăn xuống còn 950.000 đồng hay bắt buộc mỗi tháng phải để dành 6 triệu đồng. Bài học quan trọng hơn là thiết lập hai kịch bản chi tiêu giống M: Một mức bình thường để duy trì chất lượng sống và một mức thắt chặt để sử dụng khi có phát sinh, thu nhập giảm hoặc cần tăng tốc cho mục tiêu tài chính.
Khoản tiền gửi mẹ giữ cũng có thể tạo ra một "hàng rào tâm lý", giúp M hạn chế rút tiền tùy tiện. Dù vậy, về lâu dài, khoản tiền này nên được ghi chép rõ ràng và tách theo mục đích. Tiền biếu cha mẹ, tiền nhờ giữ hộ và quỹ tiết kiệm cá nhân là ba khoản khác nhau. Nếu không phân định cụ thể, người gửi có thể tưởng mình đang sở hữu một khoản dự phòng lớn, trong khi tiền đã được dùng cho nhu cầu khác.
Với khoản tự tiết kiệm 4-5 triệu đồng mỗi tháng, M cũng nên ưu tiên xây dựng quỹ khẩn cấp tương đương ít nhất 3-6 tháng chi phí thiết yếu trước khi nghĩ đến đổi xe, mua sắm lớn hay đầu tư. Nếu chi phí cơ bản khoảng 5 triệu đồng/tháng, quỹ dự phòng phù hợp có thể nằm trong khoảng 15-30 triệu đồng. Sau khi hoàn thành lớp đệm này, tiền tích lũy mới nên được chia tiếp cho mục tiêu ngắn hạn, học tập, bảo hiểm hoặc đầu tư dài hạn.
Ở chiều ngược lại, tiết kiệm cao nhưng kéo dài trong trạng thái thiếu thốn cũng chưa chắc là một kế hoạch bền vững. Nếu mức "rất thắt chặt" khiến sức khỏe giảm sút, thường xuyên từ chối những nhu cầu chính đáng hoặc không còn ngân sách để học thêm và nâng cao thu nhập, khoản tiết kiệm hôm nay có thể phải đánh đổi bằng cơ hội của ngày mai. Một kế hoạch tốt không chỉ giúp tiền trong tài khoản tăng lên mà còn phải đủ dễ chịu để duy trì trong nhiều năm.
Thực tế, tài chính cá nhân vững vàng không hoàn toàn được quyết định bởi mức lương. Người kiếm 30 triệu đồng nhưng chi tiêu không giới hạn vẫn có thể trắng tay vào cuối tháng; trong khi người thu nhập 12 triệu đồng, nếu biết đặt giới hạn, tách tiền đúng lúc và duy trì kỷ luật, vẫn có thể tạo ra một khoảng an toàn đáng kể.
Câu chuyện của M vì thế không đơn thuần là màn "vén khéo" với đồng lương 12 triệu đồng. Nó cho thấy một nguyên tắc tưởng đơn giản nhưng nhiều người thu nhập cao vẫn chưa làm được: Không để mức sống tự động tăng theo thu nhập, không coi tiết kiệm là số tiền còn sót lại và luôn biết trước mỗi đồng lương sẽ đi đâu ngay từ ngày đầu tháng.