Mới đây, câu chuyện phản ánh về hội “meo meo” - những cô gái chiếm dụng không gian quán cà phê hoặc bất cứ nơi nào hot hit để đến thay đồ liên tục và chụp ảnh, ăn mặc hớ hênh, bày đồ makeup, phụ kiện... tràn ra khắp nơi; nhận được nhiều phản hồi từ phía cư dân mạng.
Clip: Hội "meo meo" - nỗi ám ảnh ở các quán cà phê "hot hit": 1 ly nước, chục bộ đồ, trăm kiểu pose hớ hênh phiền nhiễu. Clip: N.H.
Nhiều người thừa nhận họ thật sự thấy phiền vì hội này bởi, không gian chung, nơi các "meo meo" xuất hiện rơi vào tình trạng bị “chia nhỏ”: Đi uống cà phê với bạn bè bình thường thôi phải né tránh khi di chuyển, sợ bị lọt vào khung hình, thậm chí phải rời đi sớm vì cảm thấy không còn sự riêng tư, không còn không gian để thư giãn,...
Mặt khác lại cho rằng: Có "meo meo" đến quán dù phiền nhưng còn hơn là quán ế à?
Một trong những quan điểm nêu ra thu hút sự thảo luận đó là: “Khách kéo đến chụp ảnh lâu là bình thường ở các quán decor đẹp, hơn nữa còn là một hình thức quảng cáo miễn phí cho cửa hàng. Phiền nhưng có khách còn hơn là ế khách".
Hội làm chủ, những người đang vận hành các quán cà phê nghĩ gì về quan điểm này?
Mặc kệ xung quanh, các "meo meo" vẫn nhiệt tình tác nghiệp. Nguồn ảnh: N.H.
Có khi bày biện đồ đạc la liệt thế này. Nguồn ảnh: N.H.
Có khi quán cafe biến thành một công trường chụp ảnh thế này. Ảnh: MXH.
Là một người trực tiếp vận hành quán cà phê, chị M. chủ một quán cà phê tại phường Xuân Hòa, TP.HCM, nhìn nhận câu chuyện này không đơn giản như một phép so sánh có - không.
Chị cho rằng nhận định này "nghe có vẻ đúng", nhưng không hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp.
Bởi, theo chị, việc khách ở lại lâu để chụp ảnh thực tế mang lại những lợi ích nhất định. Khi khách đầu tư thời gian, công sức để có những bộ hình chỉn chu, khả năng cao họ sẽ đăng tải lên mạng xã hội. Nếu không gian quán đủ đẹp, trải nghiệm đủ tốt, đây gần như là một hình thức quảng bá tự nhiên, giúp quán tiếp cận thêm nhiều khách hàng mới mà không cần chi phí truyền thông trực tiếp.
"Ví dụ như quán của tôi, việc khách chụp hàng hàng giờ đồng hồ là điều thường xuyên xảy ra. Có những bạn còn mang cả quần áo, máy ảnh đến để chụp kiểu quảng cáo bán hàng, họ không xin phép tôi nhưng tôi cũng vui vẻ, vì mình làm dịch vụ mà. May mắn là phía ngoài quán, tôi decor khá xinh và theo mùa nên mọi người cứ chụp ảnh thoải mái ở đó, không ảnh hưởng gì" , chị chia sẻ.
Tuy nhiên, ranh giới bắt đầu xuất hiện khi hành vi này ảnh hưởng đến trải nghiệm chung. Theo chị, nếu một nhóm khách chiếm dụng vị trí trong thời gian dài nhưng chỉ gọi tối thiểu, trong khi những khách khác không còn chỗ ngồi hoặc cảm thấy không thoải mái và không quay lại, thì lợi ích ngắn hạn từ việc “đông khách” chưa chắc bù được thiệt hại về lâu dài.
Ngược lại, nếu siết chặt hoàn toàn, không cho chụp ảnh, quán cũng có thể đánh mất một tệp khách quan trọng - đặc biệt với những mô hình hướng tới trải nghiệm thị giác.
Ảnh minh họa.
Từ thực tế đó, chị M. cho rằng vấn đề không nằm ở việc cho hay không cho chụp ảnh, mà nằm ở định vị của từng quán ngay từ đầu. Có những quán được xây dựng như một không gian check-in, nơi việc chụp ảnh là một phần trong trải nghiệm. Nhưng cũng có những quán hướng tới sự yên tĩnh, phục vụ nhu cầu làm việc, học tập. Khi mục tiêu khác nhau, cách vận hành và giới hạn hành vi cũng cần khác nhau, thay vì áp dụng một chuẩn chung cho tất cả.
Nếu không áp một quy chuẩn cho tất cả, vậy các chủ quán cà phê phải làm gì để "ăn theo thuở ở theo thời" chiều lòng các thượng đế?
Anh Huỳnh Nguyễn - chủ chuỗi cà phê Ống tại Hà Nội và TP.HCM nhìn nhận sự xuất hiện của những nhóm khách “chụp ảnh chuyên nghiệp” như một biểu hiện của thay đổi trong thói quen tiêu dùng. Theo anh, cà phê ngày nay không còn chỉ là nơi để uống, mà đã trở thành không gian đa chức năng: Từ làm việc, gặp gỡ cho đến sáng tạo nội dung. Trong bối cảnh đó, việc khách quay video, chụp hình, thậm chí thay đổi trang phục là điều khó tránh khỏi.
Thay vì đặt ra những rào cản cứng nhắc, quán của anh lựa chọn cách thích nghi. Khách vẫn được tự do sáng tạo nội dung, nhưng đi kèm với đó là sự điều phối từ phía quán để đảm bảo không gian chung không bị xáo trộn.
Nhân viên được đào tạo để quan sát, hỗ trợ sắp xếp đồ đạc, hướng dẫn vị trí phù hợp khi khách mang theo nhiều thiết bị, từ đó giảm thiểu ảnh hưởng đến những người xung quanh.
“Quan trọng không phải là cấm hay cho, mà là cách vận hành đủ tinh tế để cân bằng các nhu cầu khác nhau trong cùng một không gian” , anh chia sẻ.
Nguồn: Cà phê Ống.
Một trong những "phát sinh" thường thấy khi các "meo meo" đến chụp hình tại quán đó là việc ở lại quán lâu, có những vị khách chỉ order 1 ly nước song đôi khi 4-5 tiếng đồng hồ cũng chưa uống hết vì đang miệt mài căn góc chụp.
Nói về vấn đề khách hàng ngồi lâu tại quán, anh Phi Hùng - Co-founder một quán cà phê tại Bắc Ninh cho rằng việc khách “ngồi lâu” không nên mặc định là tiêu cực. Theo anh, một không gian khiến khách sẵn sàng ở lại nhiều giờ thường là dấu hiệu tích cực, cho thấy quán đủ dễ chịu để giữ chân họ. Những khách hàng này, nếu được xây dựng mối quan hệ, hoàn toàn có thể trở thành nhóm khách quen, mang lại giá trị lâu dài thông qua việc quay lại thường xuyên hoặc giới thiệu thêm bạn bè.
Bên cạnh những cách tiếp cận linh hoạt, một số chủ quán lại chọn giải pháp rõ ràng ngay từ đầu. L.Q., từng kinh doanh cà phê tại Hà Nội, cho biết đã áp dụng mức phụ thu cụ thể đối với các trường hợp chụp ảnh thương mại như lookbook hay quảng cáo. Thông tin này được công khai trên các kênh của quán, đồng thời nhân viên cũng chủ động trao đổi lại khi nhận thấy dấu hiệu khách sử dụng không gian với mục đích này. Theo anh, việc minh bạch quy định giúp tránh những tình huống khó xử, đồng thời đảm bảo sự công bằng giữa các nhóm khách.
Từ những chia sẻ trên, có thể thấy cùng một hành vi - chụp ảnh, quay video hay ngồi lâu nhưng khi đặt trong các mô hình kinh doanh khác nhau sẽ dẫn đến những cách nhìn hoàn toàn khác. Với quán này, đó là cơ hội quảng bá; với quán khác, lại là áp lực vận hành. Vì vậy, việc đặt hai vế “cho chụp ảnh” và “tránh ế khách” trong cùng một phép so sánh dễ tạo ra cảm giác hợp lý, nhưng thực tế lại bỏ qua nhiều yếu tố phía sau.
Sau cùng, câu chuyện không nằm ở việc khách nên hay không nên chụp ảnh, mà nằm ở cách mỗi không gian được định nghĩa và cách mỗi người sử dụng không gian đó. Khi ranh giới được thiết lập rõ ràng từ phía quán lẫn phía khách, những xung đột vốn đang gây tranh cãi có thể sẽ tự nhiên được giảm bớt.