Gặp bác bảo vệ nổi đình đám sau clip hướng dẫn khám bệnh: 8 năm âm thầm của "người quản gia" đặc biệt nơi Bệnh viện K

Phạm Trang -Ảnh, clip: NXH, Theo doisongphapluat.nguoiduatin.vn 09:59 18/01/2026
Chia sẻ

Giữa hành lang Bệnh viện K, nơi nỗi lo đan xen từng bước chân, nhân viên bảo vệ Nguyễn Tiến Phúc không chỉ hướng dẫn lối đi, thủ tục mà còn lặng lẽ trao cho bệnh nhân một điểm tựa tinh thần.

Chỉ vài phút xuất hiện trong một đoạn video được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, ông Nguyễn Tiến Phúc - nhân viên bảo vệ 66 tuổi của Bệnh viện K - bất ngờ trở thành gương mặt được hàng chục nghìn người yêu mến. Khoác lên mình bộ đồng phục xanh của người bảo vệ nhưng thứ khiến ông Phúc trở nên đặc biệt chính là lời hướng dẫn rõ ràng, sự ân cần và động viên chân thành với những bệnh nhân chờ khám.

Trong đoạn video, ông đứng thẳng người, đồng phục chỉnh tề, ánh mắt nhìn về phía những bệnh nhân đang xếp hàng. Ông nói về đội ngũ y bác sĩ, về quy trình khám bệnh, về từng bước cần làm trong buổi khám đầu tiên. Nhưng quan trọng nhất, ông nói bằng giọng của một người hiểu nỗi lo lắng đang hiện diện trong lòng những bệnh nhân, người nhà đang ngồi đối diện.

Nguồn: Ngô Thị Như Thơ

“Với đội ngũ giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ Bệnh viện K ngày đêm miệt mài túc trực, tâm huyết với ngành ung thư, đã nghiên cứu, đưa ra cho bệnh viện một liệu trình đặc trị. Cho nên hàng năm hàng triệu bệnh nhân ung thư được chữa khỏi. 

Các bác bị bệnh ung thư không phải lo nghĩ bất kỳ điều gì, bệnh ung thư hoàn toàn có thể chữa khỏi. Hôm nay các bác đến khám bệnh, mời các bác chuẩn bị đầy đủ thông tin đăng ký gồm họ tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại người thân, bệnh lý cần khám và tiền xét nghiệm. 

Các bác lấy sổ vào khám. Mời các bác xếp hàng lấy số thứ tự, rồi vào sảnh chờ, ngồi trước cửa phòng đăng ký khám bệnh của chúng tôi. Gọi số nào thì vào số đó, gọi cửa nào vào cửa đó để vào thăm khám...".

Clip: NXH

Người ở sảnh bệnh viện từ 4 giờ sáng

Đến gặp ông Phúc trong ca làm việc, chúng tôi dễ dàng nhận ra ông giữa sảnh bệnh viện với bộ đồng phục xanh quen thuộc. Ông đứng đó, kiên nhẫn lắng nghe từng câu hỏi nhỏ của người bệnh, từ đường đi, phòng khám cho tới quy trình làm thủ tục. Mỗi lần có người tìm đến, ông đều vươn người nhận lấy những tờ giấy khám bệnh, nói chậm rãi, rõ ràng.

“Bác xong rồi, giờ bác trở về phòng khám ban đầu, kết luận xong, lấy thuốc là về thôi. Bác yên tâm. Cảm ơn các bác rất nhiều vì đã tin tưởng chúng tôi” ông Phúc nói, nhẹ bắt tay người bệnh, giọng thân tình.

Gặp bác bảo vệ nổi đình đám sau clip hướng dẫn khám bệnh: 8 năm âm thầm của "người quản gia" đặc biệt nơi Bệnh viện K- Ảnh 1.

Ảnh: NXH

Bệnh nhân Nguyễn Văn Cường, đến từ Phú Thọ, vẫn còn nguyên sự ngạc nhiên khi lần đầu tiếp xúc với ông Phúc tại Bệnh viện K:

“Bác rất thân thiện, nhắc nhở bà con chu đáo lắm. Em có tấm lòng nho nhỏ muốn tặng bác nhưng bác không nhận. Em rất hài lòng với sự tiếp đón của bác, 15 điểm/10. Bác rất chu đáo với bệnh nhân, không quát tháo. rất nhẹ nhàng, thân tình.”

Mỗi ngày, ông Phúc đều có mặt tại sảnh của khoa Khám bệnh yêu cầu thuộc Bệnh viện K  từ 4 giờ sáng và sẵn sàng để mở cửa đón những bệnh nhân đầu tiên.

Bệnh viện K từ lâu đã là cái tên khiến nhiều người chững lại ngay khi vừa nghe tới. Với không ít bệnh nhân và gia đình, đặt chân đến đây đồng nghĩa với việc phải đối diện với hai chữ ung thư, một căn bệnh mà chỉ cần nhắc tên cũng khiến người ta cảm thấy như đã đặt một bước chân vào cửa tử.

Và cũng chính tại nơi những rối ren nặng trĩu, nơi sự yếu đuối của của con người cả về thể chất lẫn tinh thần bị đẩy đến cùng cực, sự xuất hiện của một tia hy vọng ấm áp cũng khiến người ta muốn vươn tay mà níu lấy. Và ông Phúc chính là tia nắng ấy.

Gặp bác bảo vệ nổi đình đám sau clip hướng dẫn khám bệnh: 8 năm âm thầm của "người quản gia" đặc biệt nơi Bệnh viện K- Ảnh 2.

Ông Phúc cho biết mình đã gắn bó 8 năm với công việc này (Ảnh: NXH)

Ông Phúc kể, mình đã làm công việc này 8 năm. Mỗi ngày, khoa Khám bệnh yêu cầu đón tiếp 500 - 1000 bệnh nhân cùng khoảng 1000 người nhà. Vị trí tầng 2 nơi ông Phúc làm việc cũng là nơi đón tiếp nhiều bệnh nhân từ các khoa khác của bệnh viện tới. Với số lượng bệnh nhân lớn như vậy, không ai yêu cầu ông phải nói nhiều như vậy, càng không ai giao cho ông nhiệm vụ viết ra và học thuộc những bài hướng dẫn cho bệnh nhân. Mọi thứ bắt đầu từ chính trải nghiệm của ông.

Ít ai biết rằng, người đàn ông vẫn đều đặn đứng giữa sảnh bệnh viện ấy, mỗi ngày đều truyền cho những bệnh nhân nơi đây sự tích cực ấy cũng đã và đang trong quá trình điều trị ung thư tái phát.

“Những việc tôi làm xuất phát từ một người bệnh, tôi cũng là một bệnh nhân ung thư. Bệnh viện đã từng cứu chữa tôi và rồi cho tôi vào làm ở đây” ông nói, giọng chậm lại 

Hiện vẫn là một bệnh nhân ung thư đang điều trị, ông hiểu rất rõ cảm giác bước vào bệnh viện với hàng trăm câu hỏi trong đầu và nỗi lo chưa kịp gọi tên. Ông quan sát từng gương mặt, từng phản ứng của người bệnh và người nhà. Từ đó, ông tự viết ra những lời hướng dẫn, tự luyện nói mỗi ngày để câu chữ vừa dễ hiểu, vừa đủ sức trấn an.

“Những điều tôi nói với bệnh nhân đều xuất phát từ cái tâm của mình. Từ lúc bắt đầu vào làm, tôi luyện tập từng ngày chứ không phải ngày một ngày hai.

Tôi luôn tự nhắc mình phải học hỏi liên tục, phải nắm rõ quy trình để hướng dẫn chu đáo cho mọi người. Tôi cũng tìm cách điều chỉnh câu chữ, cách nói sao cho dễ hiểu, dễ nghe và phù hợp với tâm lý của người bệnh. Trước đó, chúng tôi cũng được đào tạo kỹ năng giao tiếp, trao đổi, hướng dẫn bệnh nhân.” ông Phúc nói về quá trình để có được một bài hướng dẫn không kém “hướng dẫn viên du lịch” là bao của mình.

Hỏi thăm thêm ông Phúc về tình hình sức khoẻ, ông cũng nói bằng giọng bình thản, như thể đó chỉ là một thử thách nữa cần vượt qua.

Gặp bác bảo vệ nổi đình đám sau clip hướng dẫn khám bệnh: 8 năm âm thầm của "người quản gia" đặc biệt nơi Bệnh viện K- Ảnh 3.

Ông Phúc vẫn miệt mài mỗi ngày (Ảnh: NXH)

“Tình hình bệnh của tôi hiện cũng đang tái phát và phải tiếp tục điều trị. Đợt này tôi trải qua một liệu trình điều trị với 30 mũi xạ trị và 15 mũi hóa chất. Đến thời điểm này, tôi đã đi được hơn một nửa chặng đường. Khoảng hơn một tháng nữa là kết thúc liệu trình.

Cũng như lời các thầy, các giáo sư từng nói, sau đợt điều trị này tôi tin mình sẽ ổn hơn. Việc có thể tiếp tục sống khỏe được bao lâu nữa, một phần rất lớn là nhờ sự lạc quan và cách con người đối diện với bệnh tật” ông nói, ánh mắt vẫn sáng.

Chính tinh thần ấy giúp ông tiếp tục công việc mỗi ngày. Giúp ông đứng vững trước hàng trăm hoàn cảnh khác nhau. Giúp ông đủ kiên nhẫn để nói đi nói lại những điều tưởng như rất nhỏ, nhưng với người bệnh lại vô cùng quan trọng.

“Người quản gia” nơi Bệnh viện K

Ở khoa khám bệnh, các nhân viên y tế thường gọi ông bằng cái tên thân thương là “người quản gia”. Ông được bố trí một chỗ ở ngay trong khoa để thuận tiện cho công việc và hỗ trợ người nhà bệnh nhân khi cần.

“Tâm lý bệnh nhân ở Bệnh viện K rất khác. Thời gian điều trị lâu, áp lực lớn, khiến người ta lo lắng nhiều hơn. Hiểu được điều đó thì mình mới phải có phương án rõ ràng để giúp đỡ” ông nói.

Theo ông Phúc, mỗi bệnh nhân đến đây là một câu chuyện khác nhau. Mỗi người mang trong mình một căn bệnh, một nỗi lo, một trạng thái tâm lý riêng. Có người đến vào khung giờ mệt mỏi, chỉ mong mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng, chính xác để sớm được thăm khám.

Những tình huống bệnh nhân bị sốc, bật khóc hay thậm chí ngất xỉu không phải là chuyện hiếm. Khi người bệnh nhập viện điều trị, ông vẫn nhẹ nhàng động viên. Khi điều trị thành công, có người tìm đến ôm ông thật chặt, có người bật khóc trong niềm vui.

“Có người đọc kết quả xét nghiệm là người ta khóc rất lớn. Khi tôi đến chia sẻ và động viên thì người ta cứ ôm lấy tôi khóc” ông Phúc kể. Đó là những khoảnh khắc ông nói rằng mình không bao giờ quên.

Gặp bác bảo vệ nổi đình đám sau clip hướng dẫn khám bệnh: 8 năm âm thầm của "người quản gia" đặc biệt nơi Bệnh viện K- Ảnh 4.

Ông Phúc luôn làm công việc với sự tận tâm (Ảnh: NXH)

Giữa những tình huống chồng chất ấy, ông không chọn nói những điều xa vời hay trấn an bằng lời hứa hẹn. Ông chỉ chia sẻ đúng những gì mình biết, những gì bệnh viện đã làm được và những điều y học đã chứng minh. Để làm được điều đó, ông tự học mỗi ngày bằng cách đọc sách, theo dõi fanpage của bệnh viện, lắng nghe các buổi hội thảo khi được phân công bảo vệ vòng ngoài.

“Mình bằng cái kỹ năng hạn hẹp, truyền tải lại cho bệnh nhân những điều mình biết. Điều gì mình thấy thực tế, thành tựu khoa học mà bệnh viện đã làm được thì mình nói. Mình không dám nói quá” ông nói.

Có những ngày, sau khi được ông hướng dẫn, cả sảnh chờ vang lên những tràng vỗ tay. Sau giờ khám, có người ngỏ ý mời ông một bát phở, một cốc cà phê, có người dúi vào tay ông chút tiền cảm ơn, hay đơn giản là vài quả cam, quả quýt mang theo. Chỉ riêng tiền là thứ suốt 8 năm qua, ông đều từ chối.

“Tôi cũng là bệnh nhân. Tôi không dám nhận tiền” ông nói nhẹ nhàng.

“Tôi thực sự cảm kích trước tình cảm mà cộng đồng mạng, đặc biệt là bệnh nhân và người nhà bệnh nhân tôi đã từng có cơ hội hỗ trợ dành trao. Với tôi, đó là điều vô cùng đáng quý và tôi xin khắc ghi trong lòng.

Tôi chỉ mong mọi người luôn giữ gìn sức khỏe, sống lạc quan, tích cực rèn luyện thể thao để có thêm năng lượng vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Chúc tất cả luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Xin chân thành cảm ơn.”

Có những công việc sinh ra vốn đứng ở phía lặng thầm, ít khi được gọi tên, càng hiếm khi được chú ý. Nhưng giá trị của một con người chưa bao giờ nằm ở vị trí họ đứng, mà ở cách họ nhìn nhận điều mình đang làm mỗi ngày. Một công việc dù nhỏ bé đến đâu nhưng khi được thực hiện bằng sự trân trọng, bằng ý thức rằng có thể giúp ai đó bớt phần nào khó khăn thì công việc ấy tự khắc mang một ý nghĩa lớn hơn tên gọi của nó.

Ông Nguyễn Tiến Phúc không bước lên mạng xã hội để tìm kiếm sự nổi tiếng. Ông chỉ đứng đúng chỗ của mình, làm đúng việc của mình và làm bằng cả cái tâm của một người từng đi qua nỗi đau bệnh tật. Sự ghi nhận mà ông nhận được đến rất muộn, rất bất ngờ, nhưng lại vô cùng tự nhiên. Bởi xã hội, suy cho cùng, luôn biết cách nhận ra và nâng niu những điều tử tế được bền bỉ gieo trồng mỗi ngày.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày