Câu chuyện không chỉ là về thiết kế. Nó còn là lựa chọn sống – giữa thành phố ồn ào và một tuổi thơ đủ đầy dưới bầu trời xanh.
Ngôi nhà rộng khoảng 130m², gồm hai khối phòng riêng biệt và một sân trong lớn. Thay vì đập bỏ toàn bộ để xây mới, nữ chủ nhân chỉ làm những việc rất "nhẹ tay": tháo trần cũ, sơn lại xà nhà, xử lý tường gạch lộ thiên, thay hệ cửa và sắp xếp lại nội thất.
Kết quả là một không gian vẫn giữ được nét mộc mạc ban đầu, nhưng sáng, thoáng và có chiều sâu thẩm mỹ.
Sân trước được lát gỗ thành một khoảng sinh hoạt ngoài trời. Bàn dài, cây lớn, hoa cỏ rực rỡ. Không có sự cầu kỳ xa hoa, chỉ có bầu trời xanh - tường trắng - mái ngói đỏ - và cây xanh đúng nghĩa.
Cô chia sẻ: "Tôi muốn các con lớn lên với thiên nhiên, không phải với trung tâm thương mại".
Điểm đặc biệt nhất của ngôi nhà không nằm ở vật liệu cao cấp hay đồ nội thất đắt tiền, mà ở cách nó đón nhận thiên nhiên.
Giữa sân là một cây phong lớn. Mùa hè xanh mướt, mùa thu đỏ rực, mùa đông phủ tuyết, mùa xuân ánh nắng xuyên qua từng tán lá. Cây phong ấy vô tình trở thành "background triệu like" cho nhiều người ghé thăm.
Mùa thu, lá phong rơi kín sân như một tấm thảm đỏ tự nhiên. Cả gia đình tổ chức "tiệc lá phong", đơn giản chỉ là ngồi uống trà, nướng kẹo marshmallow, và để trẻ con chạy nhảy tự do.
Mùa đông, họ dựng lò sưởi ngoài sân, cắm trại giữa tuyết. Cảm giác vừa tinh khiết, vừa lãng mạn - thứ mà ở thành phố, bạn phải đặt resort mới có.
Khu sinh hoạt chung nằm ở phía trước, thiết kế mở giữa phòng khách – phòng ăn – bếp. Hệ cửa kính sát trần mở ra toàn cảnh sân vườn. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập suốt ngày.
Nội thất cực kỳ giản dị: tường gạch lộ thiên, sàn gỗ sáng màu, sofa vải thô, bàn ăn dài bằng gỗ tự nhiên. Không giấu đi những vết tích thời gian – mà biến chúng thành điểm nhấn.
Một bức tường trắng được tận dụng làm màn chiếu. Buổi tối, chỉ cần kéo rèm, cả gia đình có một rạp chiếu phim mini. Hai đứa trẻ coi đó là "đặc quyền tuổi thơ".
Từ phòng khách, cửa kính dẫn vào một nhà kính – nơi người mẹ trồng hoa quanh năm. Ánh sáng, độ ẩm và nhiệt độ được điều tiết đơn giản nhưng hiệu quả. Không gian này vừa là khu vườn, vừa là góc thiền, vừa là nơi chụp ảnh sản phẩm cho công việc thiết kế của cô.
Bên cạnh sân còn có một căn nhà nhỏ riêng biệt. Qua những ô cửa kính, người bên trong nhìn thấy nắng, gió, mưa - cảm nhận rõ sự chuyển mình của từng ngày.
Không gian tối giản đến mức "phẳng như tờ giấy" – chính sự trống trải ấy lại tạo nên nền hoàn hảo cho mọi khoảnh khắc.
Thực tế, căn nhà này không dùng quá nhiều vật liệu đắt tiền. Không marble, không đèn chùm pha lê, không công nghệ thông minh cầu kỳ.
Thứ khiến người ta muốn "chuyển đến ở ngay" chính là cảm giác sống.
- Trẻ con có bể bơi nhỏ mùa hè.
- Gia đình có bàn dài để ăn tối và trò chuyện thật lâu.
- Có sân để trồng hoa, có lò sưởi để ngồi kể chuyện.
- Có bốn mùa thay nhau làm nền trang trí miễn phí.
Giữa thời đại mà nhiều người mơ căn hộ cao tầng, nhà thông minh, view skyline, thì một căn nhà nông thôn cải tạo khéo léo lại chạm đúng vào nhu cầu sâu thẳm: được sống chậm.
Có lẽ điều "sang trọng" nhất không phải là vật chất, mà là khả năng lựa chọn cách sống.
Và khi một ngôi nhà 30 năm tuổi có thể trở thành biệt thự nghỉ dưỡng chỉ nhờ ánh sáng, cây xanh và sự tinh tế, thì câu hỏi đặt ra không còn là: "Nhà bạn rộng bao nhiêu mét vuông?"
Mà là: "Bạn đang sống trong không gian khiến mình hạnh phúc chưa?".