• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Việt Nam có 1 thành phố sở hữu 8 di sản UNESCO, có cây cầu kết cấu "6 vài 12 nhịp" độc nhất cả nước

Theo Phụ Nữ Mới
Chia sẻ

Không chỉ có cây cầu độc đáo, nơi này còn là vùng đất duy nhất trên dải đất hình chữ S từng giữ vị thế kinh kỳ liên tục hơn 250 năm.

Bắc qua dòng sông Hương thơ mộng là cầu Tràng Tiền hay còn gọi là Trường Tiền, một công trình mang kết cấu độc nhất vô nhị tại Việt Nam. Với kiến trúc thép kiểu Gothic dài hơn 400 mét cùng kết cấu đặc trưng "sáu vài mười hai nhịp" không nơi nào có được, cây cầu đã trở thành biểu tượng kiêu hãnh của xứ Huế.

Nằm ở vị trí trung độ đất nước, cách Hà Nội 660 kilomet và thành phố Hồ Chí Minh 1.080 kilomet, Huế giữ vai trò cầu nối chiến lược giữa hai trung tâm kinh tế lớn nhất nước ta. Nơi đây đồng thời là điểm hội tụ của ba hành lang kinh tế quan trọng, kết nối nhịp nhàng với các cửa khẩu quốc tế và cảng biển, khẳng định vị thế trung tâm văn hóa, y tế, giáo dục hàng đầu của khu vực miền Trung. Nhưng điều làm nên bản sắc riêng có của Huế không nằm ở những con số hành chính khô khan, mà hiện diện ở một câu chuyện lịch sử kéo dài suốt hơn hai thế kỷ rưỡi.

Hơn 250 năm, một kinh đô không đổi dời

Hành trình tìm nơi đóng đô của các chúa Nguyễn thực chất không hề bằng phẳng. Bắt đầu từ năm 1558 khi Nguyễn Hoàng vào trấn thủ Thuận Hóa, phủ chúa từng tám lần dời chuyển qua nhiều vùng đất khác nhau, từ Ái Tử, Trà Bát, Dinh Cát thuộc Quảng Trị ngày nay đến Phước Yên, Kim Long, rồi Phú Xuân, Bác Vọng. Cuối cùng, vùng đất này mới chính thức định đô tại Phú Xuân tức là Huế ngày nay vào năm 1738.

Dù trải qua nhiều thăng trầm, Huế vẫn mang vẻ đẹp trầm lắng, suy tư khiếm ai cũng phải nặng lòng.

Kể từ mốc son đó, Huế giữ vững vai trò trung tâm quyền lực suốt hơn hai trăm năm, xuyên qua thời Tây Sơn của vua Quang Trung từ năm 1788 đến trọn vẹn 143 năm của vương triều Nguyễn với 13 đời vua, khép lại ở thời vua Bảo Đại. Chính sự liên tục hiếm có khi một địa điểm duy nhất giữ vai trò kinh đô suốt nhiều thế kỷ đã khiến Huế trở thành vùng đất độc nhất vô nhị của Việt Nam về bề dày lịch sử vương triều.

"Đất Thần Kinh" và câu chuyện phong thủy huyền bí

Không phải ngẫu nhiên mà Huế thường được nhắc đến với danh xưng Đất Thần Kinh. Theo các nhà nghiên cứu văn hóa, tên gọi này ra đời từ thời nhà Nguyễn, được ghép giữa chữ "kinh" trong kinh đô và chữ "thần" trong thần bí, mang ý nghĩa trọn vẹn là một kinh đô đầy tính huyền bí.

Gốc rễ của danh xưng này bắt nguồn từ những nguyên tắc phong thủy cực kỳ khắt khe. Từ những ngôi nhà dân dã cho đến cung điện hoàng gia nguy nga, người Huế xưa đều đặc biệt coi trọng sự hài hòa của đất trời khi xây dựng. Chính sự nhất quán và tinh tế trong cách bố trí không gian ấy đã khiến những người phương Tây đầu tiên đặt chân đến đây phải kinh ngạc, để rồi họ ưu ái gọi Huế bằng cái tên vùng đất Thần kinh. Các chuyên gia phong thủy đánh giá thế đất kinh thành Huế là một trong những thế đất đẹp nhất Việt Nam mang hình dáng tay ngai, hội tụ đầy đủ bốn yếu tố thiêng liêng gồm Tả Thanh long, Hữu Bạch hổ, Tiền Chu tước và Hậu Huyền vũ.

Sau biến cố, Huế nhọc nhằn xây dựng lại mọi công trình. Cầu Gia Hội và bến đò Bao Vinh năm 1971 nhìn từ trên cao

Đứng trên Thượng thành đoạn Kỳ đài, du khách có thể thu vào tầm mắt trọn vẹn bức tranh phong thủy tuyệt mỹ ấy. Đại Nội nằm ở vị trí trung tâm, quay mặt về phía Nam. Phía trước là dòng sông Hương thơ mộng đóng vai trò minh đường, giữa dòng có cồn Hến và cồn Dã Viên ứng với Tả Thanh long và Hữu Bạch hổ, tuân thủ đúng quan niệm long dài hổ ngắn của người xưa.

Xa hơn về phía Nam là núi Ngự Bình cao 104 mét với đỉnh bằng phẳng đóng vai trò tiền án, trong khi dãy Trường Sơn trùng điệp che chắn sau lưng chính là hậu chẩm, tạo thành thế Huyền vũ vững chãi tựa vào cho cả tòa thành. Sự sắp đặt hài hòa đến mức gần như hoàn hảo giữa núi đồi, sông nước và kiến trúc thành quách chính là lý do khiến Huế mãi mãi giữ vị trí riêng biệt, dù Việt Nam còn nhiều cố đô lừng lẫy khác như Hoa Lư, Phong Châu hay Cổ Loa.

Kho tàng di sản đồ sộ từ một vương triều

Một kinh đô tồn tại suốt nhiều thế kỷ tất yếu sẽ để lại khối lượng di sản khổng lồ. Điều đáng quý là phần lớn những giá trị ấy không hề biến mất theo thời gian mà tiếp tục được gìn giữ, bảo tồn nguyên vẹn qua nhiều thế hệ. Đến nay, Huế tự hào là địa phương sở hữu nhiều danh hiệu UNESCO nhất cả nước với tám di sản được ghi danh, trải dài từ quần thể kiến trúc, âm nhạc cung đình đến các tư liệu lịch sử và di sản văn hóa phi vật thể. Mỗi danh hiệu là một lát cắt sinh động của quá khứ, góp phần khắc họa bức tranh toàn diện về vùng đất từng là trung tâm quyền lực của đất nước.

Nếu phải chọn một nơi đại diện cho toàn bộ tinh hoa ấy, đó chắc chắn là Quần thể Di tích Cố đô Huế. Đây không chỉ là trái tim của hệ thống di sản mà còn là nơi giúp du khách hình dung rõ nhất về một vương triều từng hưng thịnh suốt nhiều thế kỷ. Nhắc đến Huế, hầu hết du khách đều bắt đầu hành trình tại Đại Nội, bao gồm Hoàng thành và Tử Cấm Thành. Nơi đây từng là trung tâm quyền lực tối cao, nơi các vị vua thiết triều, giải quyết quốc sự và tổ chức những nghi lễ trọng đại. Với diện tích khoảng 37,5 hecta, tường thành cao hơn bốn mét và dày hơn một mét, Đại Nội đứng uy nghi như công trình quan trọng bậc nhất.

Bước qua cổng Ngọ Môn, người ta lập tức cảm nhận rõ sự chuyển mình của không gian. Điện Thái Hòa, nơi từng diễn ra các nghi lễ thiết triều rực rỡ, vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm sau nhiều đợt trùng tu. Trong khi đó, Thế Tổ Miếu, Triệu Tổ Miếu hay cung Diên Thọ lại mở ra cánh cửa giúp người xem hình dung tường tận hơn về đời sống sinh hoạt của hoàng gia. Riêng Trường Lang với những cánh cửa sơn son chạm trổ tinh xảo đã trở thành điểm check in không thể bỏ lỡ của nhiều du khách. Đặc biệt mỗi khi mùa hoa ngô đồng nở rộ, những khoảng sân và bức tường thành lại được phủ một sắc tím nhạt mộng mơ, thu hút đông đảo nhiếp ảnh gia đến săn lùng khoảnh khắc đặc trưng chỉ xứ Huế mới có.

Mỗi lăng tẩm là một tính cách lịch sử

Rời khỏi Đại Nội, câu chuyện về triều Nguyễn vẫn trải dài bất tận. Bao quanh kinh thành là hệ thống lăng tẩm và đền đài đồ sộ, nơi mỗi công trình đều tuân thủ nguyên tắc phong thủy chặt chẽ. Cấu trúc thường được chia thành hai phần riêng biệt gồm khu lăng an táng thi hài nhà vua và khu tẩm là nơi vua thường lui tới tiêu khiển lúc sinh thời.

Nếu Đại Nội phản ánh quyền lực tuyệt đối của một triều đại thì các lăng vua Nguyễn lại phác họa rõ nét dấu ấn tính cách của từng vị quân vương. Lăng Gia Long gây ấn tượng mạnh bởi không gian rộng lớn và hài hòa tuyệt đối với thiên nhiên hùng vĩ. Lăng Tự Đức lại mang vẻ thơ mộng, thanh nhã, phản chiếu trọn vẹn tâm hồn yêu văn chương thi phú của vị vua lãng mạn. Đặc sắc và phá cách nhất phải kể đến lăng Khải Định. Nơi đây là bản hòa ca tinh tế giữa kiến trúc phương Đông và phương Tây, nổi bật với khối hình chữ nhật gồm 127 bậc cấp cùng vô số hoa văn, phù điêu bằng sành sứ chạm trổ cầu kỳ tạo nên một diện mạo hoàn toàn khác biệt.

Lăng Gia Long

Lăng Tự Đức

Lăng Khải Định

Bên cạnh hệ thống lăng tẩm, những công trình khác cũng góp phần làm dày thêm cuốn biên niên sử bằng hiện vật của cố đô. Phu Văn Lâu nằm trên trục chính của Hoàng thành từng là nơi lưu giữ văn thư triều đình, niêm yết chiếu chỉ và công bố kết quả các kỳ thi quan trọng. Cách đó không xa, chùa Thiên Mụ tọa lạc uy nghi trên đồi Hà Khê với ngọn tháp Phước Duyên sừng sững, từ lâu đã hóa thành biểu tượng tâm linh bất diệt gắn liền với sông Hương. Song song đó, hệ thống chùa chiền linh thiêng khắp vùng như Huyền Không Sơn Thượng, Từ Đàm hay Báo Quốc không chỉ là điểm tựa tâm linh mà còn là những bảo tàng kiến trúc cổ vô giá.

Sông Hương và nhịp sống chậm rãi ở Kinh đô Áo dài

Vẻ đẹp của Huế không chỉ bị đóng khung sau những bức tường thành nhuốm màu thời gian. Thoát khỏi không gian Đại Nội, du khách sẽ bắt gặp một nhịp sống rất khác qua dòng sông Hương êm đềm dài khoảng 35 kilomet, vắt mình từ ngã ba Bằng Lãng chảy mải miết về cửa Thuận An. Tương truyền, cái tên sông Hương bắt nguồn từ loài cỏ Thạch Xương bồ mang hương thơm dịu nhẹ từng mọc ken đặc ven bờ. Dọc hai bờ sông, nhịp sống diễn ra bình lặng với hình ảnh người dân thong thả tản bộ hay ngồi ngắm phố lên đèn mỗi buổi hoàng hôn. Vào những dịp lễ hội lớn, du khách lại có dịp lên thuyền xuôi dòng Hương Giang, bềnh bồng thả hoa đăng cầu an và lắng nghe những điệu ca Huế dặt dìu.

Điều khiến Huế rực sáng giữa bản đồ du lịch di sản không chỉ nằm ở những công trình cổ mà còn bởi nơi đây vẫn đang duy trì hơi thở sống động của các giá trị văn hóa truyền thống. Huế từ lâu đã tự hào với danh xưng Kinh đô áo dài, một di sản văn hóa hình thành và tồn tại hơn ba thế kỷ. Cùng với nhã nhạc cung đình và những lễ hội được phục dựng công phu, các làng nghề truyền thống nơi đây vẫn âm thầm giữ lửa qua năm tháng. Có lẽ vì tất cả những điều đó mà Huế thường được ngợi ca là "xứ thơ". Với nhiều người, Huế vĩnh viễn không phải là một thành phố dành cho những cuộc dạo chơi vội vã. Đây là nơi bắt buộc người ta phải đi chậm lại, nhìn ngắm thật sâu và lắng nghe thật kỹ.

Bốn mùa trải nghiệm và tinh hoa ẩm thực mộc mạc

Khí hậu ở Huế không phân chia mùa khô rõ rệt mà chỉ có mùa mưa và mùa ít mưa. Giai đoạn ít mưa thường kéo dài từ tháng 3 đến tháng 8 mang theo cái nắng oi ả, trong khi mùa mưa bắt đầu từ tháng 9 vắt sang tháng 1 năm sau với tiết trời se lạnh. Thời điểm lý tưởng nhất để xách balo đến Huế là từ tháng 11 năm trước đến tháng 4 năm sau. Đặc biệt ba đến bốn tháng đầu năm là lúc trời hửng nắng nhẹ, tiết trời se lạnh vô cùng thích hợp để khám phá các di sản ngoài trời. Riêng tháng 8, khi đất trời chớm thu, Huế khoác lên mình vẻ đẹp đằm thắm nhất trong năm. Dẫu vậy, mùa mưa xứ Huế vẫn mang một sức hút lạ kỳ, dệt nên khung cảnh lãng đãng trong sương khiến bao du khách khắc khoải muốn quay lại.

Không dừng lại ở cảnh sắc, người Huế còn nâng tầm ẩm thực thành một nghệ thuật với quan niệm đồ ăn không chỉ cần ngon miệng mà còn phải mãn nhãn. Triết lý tinh tế ấy đã làm nên một nền ẩm thực vang danh khắp cả nước. Đặt chân đến đây, du khách nhất định phải thưởng thức tô bún bò đậm đà, bát cơm hến cay nồng hay những mẹt bánh bèo, nậm, lọc thơm lừng. Mức giá ở cố đô luôn khiến người ta bất ngờ vì quá đỗi bình dân. Các món ăn chơi chỉ dao động từ bảy đến hai mươi nghìn đồng một phần, trong khi những món no bụng như bún mắm, cơm niêu hay bánh ướt thịt nướng cũng chỉ nhỉnh hơn ba mươi nghìn đồng. Cầm trong tay vài trăm nghìn là du khách đã có thể thực hiện một chuyến trải nghiệm ẩm thực no nê suốt cả ngày dài.

Ảnh: Mạ Quán

Về thức uống, tào phớ, sữa đậu nành và các loại chè là lựa chọn không thể ngó lơ. Đáng chú ý nhất phải kể đến chè bột lọc bọc heo quay, một món ăn độc lạ chỉ thưởng thức ở Huế mới ra đúng chất. Nhiều thực khách sành ăn thường rỉ tai nhau kinh nghiệm luồn lách vào những con hẻm nhỏ để tìm các quán ăn không cần biển hiệu hào nhoáng. Quán có tên bắt đầu bằng các từ thân thương như "Mụ", "Mệ", "O" hay "Bé" thường do chính người bản địa đứng bếp. Chủ quán càng lớn tuổi, hương vị món ăn lại càng nguyên bản và đậm đà.

Lịch sử của vùng đất này không chỉ hiện diện nơi cung điện nguy nga hay qua tám danh hiệu quốc tế, mà còn len lỏi trong từng gợn sóng Hương Giang, trong tà áo dài thướt tha, điệu hò man mác và cả trong những món ăn truyền đời. Có lẽ bởi thế, Huế chưa bao giờ là chốn dừng chân hời hợt để khách qua đường check in vài tấm ảnh rồi đi. Nơi đây là miền ký tự đòi hỏi người ta phải dùng cả tấm lòng để cảm nhận, một vùng đất Thần Kinh đúng nghĩa mà dẫu trải qua trăm năm biến động, mỗi lần trở lại ta vẫn khám phá thêm một lớp ký ức mới của lịch sử Việt Nam.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày