Chia đôi mọi chi phí, từ chai nước mắm đến ô tô hay cả căn nhà: Vì sao ngày càng nhiều cặp vợ chồng chọn cách này?
Tiền bạc cứ sòng phẳng là dễ nhất, hôn nhân cũng chẳng phải ngoại lệ.
Sau đám cưới, khi khách khứa đã ra về, Jixiang cùng mới bắt đầu ngồi đếm phong bì mừng cưới. Trong lúc cả hai vẫn còn hơi lâng lâng, họ đã thống nhất sẽ chia đôi số tiền mừng này, thay vì “của ai người ấy giữ”. Kể từ đó, “chia tiền” trở thành chuyện quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của Jixiang. Hai vợ chồng có thu nhập tương đương và duy trì sự độc lập về tài chính, đồng thời cùng chia sẻ các khoản chi tiêu gia đình, từ 1 bữa ăn hàng hay đến cả lọ nước tương, chai nước mắm,... Tất cả đều được tổng kết và chia đôi vào cuối tháng.
Tại Trung Quốc, đây là phương pháp quản lý tài chính được nhiều gia đình - đặc biệt là các cặp vợ chồng trẻ áp dụng. Cách sống này được gọi là “hôn nhân AA”, trong đó AA bắt nguồn từ “Algebraic Average”, được hiểu là mỗi người tự chịu phần chi phí của mình.
Chuyện lớn như mua nhà cũng “chia đôi”
Ngay từ khi lên kế hoạch mua nhà, Jixiang và chồng cũng thống nhất vẫn sẽ áp dụng công thức “chia đôi”. Chồng lo tiền mua nhà, còn Jixiang chịu chi phí sửa sang, sao cho tổng số tiền mỗi người bỏ ra tương đương.
Khi mua ô tô, hai người cùng trả một nửa tiền đặt cọc và chia đều khoản vay. Mỗi dịp lễ Tết, họ lập ngân sách trước rồi tự mua quà tặng bố mẹ hai bên. Khi đi ăn ngoài, hai người luân phiên trả tiền và nhớ rõ “lượt” của nhau.
Jixiang
Trong những chuyến du lịch gia đình, công thức tương tự cũng được áp dụng. Jixiang đặt khách sạn, còn chồng chi tiền đi lại, ăn uống và vui chơi. Hai người thống nhất ngân sách từ trước; nếu phần ngân sách của chồng cao hơn, Jixiang sẽ trả thêm phần chênh lệch. Hai vợ chồng có một cô con gái và Jixiang cho rằng khi con trưởng thành, có khả năng kiếm tiền, cô bé cũng nên tham gia chia sẻ chi phí trong những chuyến đi của gia đình.
Với Jixiang, ngay cả trong mối quan hệ thân mật nhất, vợ chồng vẫn cần có không gian riêng và tài chính là một phần của sự độc lập đó. Cô không thích cảm giác mắc nợ người khác và cho rằng AA là cách khiến hai vợ chồng thoải mái nhất khi chung sống.
Câu chuyện của Xu Li cũng tương tự nhưng lại cho thấy một mặt khác của hôn nhân AA. Cô và chồng đều có thu nhập trên 300.000 NDT (khoảng 1,1 tỷ đồng) mỗi năm, trong đó chồng kiếm nhiều hơn khoảng 100.000 NDT (khoảng 367 triệu đồng). Hai người yêu nhau từ thời học tiến sĩ rồi kết hôn, sau cưới vẫn tự nhiên duy trì cách chia sẻ tài chính như khi còn yêu.
Căn nhà mới của họ có khoản trả trước 1,5 triệu NDT (khoảng 5,5 tỷ đồng), hai bên gia đình mỗi bên hỗ trợ 500.000 NDT (khoảng 1,8 tỷ đồng), còn hai vợ chồng mỗi người góp 250.000 NDT (khoảng 917 triệu đồng). Sau khi kết hôn, họ cho thuê căn nhà này, đồng thời thuê một căn hộ khoảng 50 m2 để ở. Xu Li trả tiền thuê nhà, còn chồng trả khoản vay mua nhà. Hai người không chia tiền một cách tuyệt đối, chồng thường gánh nhiều chi phí sinh hoạt hơn như ăn uống và nhu yếu phẩm.
Ảnh minh họa
Tuy nhiên, điều khiến Xu Li khó chịu là cô luôn thành thật về lương và tiền tiết kiệm, thậm chí giao một phần tài sản cho chồng quản lý, trong khi chồng lại che giấu tình hình tài chính của mình. Với cô, vấn đề không nằm ở việc ai trả nhiều hơn mà là sự thiếu minh bạch. Sự mập mờ trong cách quản lý tiền khiến Xu Li nhiều lần tự dằn vặt và dần lung lay niềm tin vào cuộc hôn nhân.
Nếu không thể độc lập tài chính, rất khó để độc lập trong các khía cạnh khác
Jixiang cho biết cô có tiếng nói bình đẳng trong hôn nhân nhờ độc lập tài chính. Cô từng làm trong ngành bất động sản và chồng cũng làm cùng lĩnh vực, hơn cô 2 tuổi, từng là người hướng dẫn cô trong công việc đầu tiên. Dù chồng có nhiều kinh nghiệm hơn, Jixiang vẫn không ngừng phát triển và trước khi rời ngành đã trở thành lãnh đạo tại một công ty bất động sản.
5 năm trước, cô quyết định nghỉ việc, bán một phần bất động sản để khởi nghiệp. Vì không có sự ràng buộc tài chính, Jixiang không cần phải xin ý kiến chồng mà chỉ thông báo quyết định của mình, và chồng cũng không ngăn cản.
Theo Jixiang, trong nhiều gia đình, đàn ông vẫn là người chịu trách nhiệm kinh tế, còn phụ nữ đảm nhiệm phần lớn việc nhà. Công việc gia đình là dạng “lao động vô hình”, khiến đóng góp của phụ nữ dễ bị xem nhẹ. Ngay cả khi phụ nữ được giao quản lý tiền bạc, thứ họ thực sự kiểm soát đôi khi chỉ là những khoản chi tiêu vụn vặt hàng ngày, còn các quyết định tài chính lớn vẫn nằm trong tay người đàn ông.
Trong hôn nhân của Jixiang, điều đó được thay đổi.
Jixiang
Hai vợ chồng độc lập về tiền bạc và không phụ thuộc vào nhau. Cô có thể đăng ký một lớp tập gym hay mua một chiếc túi mà không cần dè chừng phản ứng của chồng; ngược lại, chồng cô cũng có thể mua thiết bị chơi game mà không phải nhìn sắc mặt vợ.
Quan trọng hơn, Jixiang có thể tự do bày tỏ quan điểm và đưa ra quyết định cho bản thân. Nếu nhận thấy chồng làm việc thiếu tập trung, cô thẳng thắn chỉ ra vấn đề và hai người trao đổi với nhau trên vị thế bình đẳng.
Những câu chuyện như của Jixiang hay Xu Li cho thấy hôn nhân AA không đơn thuần là chia đôi hóa đơn. Đây là lựa chọn được thúc đẩy bởi cả điều kiện kinh tế lẫn quan niệm sống: Khi cả hai đủ độc lập, họ không nhất thiết phải dùng tiền bạc để ràng buộc nhau trong hôn nhân.
Và nếu tài chính đã được tách bạch, tiền bạc không còn là vấn đề quá to tát. Thay vào đó, mối quan hệ phải dựa nhiều hơn vào sự bình đẳng, tin tưởng, tôn trọng và khả năng đồng hành. Với một bộ phận các cặp vợ chồng trẻ có tư duy tài chính độc lập, AA đang trở thành một cách mới để vừa duy trì hôn nhân, vừa giữ được sự tự chủ của mỗi người.
(Nguồn: Sina)