Bóng hình thân thương - Kì cuối: Yêu thương trở về
Nếu yêu thương chân thành thì dù có lúc đã lạc mất tay nhau, vẫn sẽ lại tìm thấy bàn tay thuộc về nhau để nắm.
Trong
một phòng bệnh đặc biệt của bệnh viện, có hai chiếc giường trải ga màu trắng đặt
cạnh nhau. Trên đó là hai cô gái trạc độ tuổi 17. Cả hai đều nằm bất tỉnh,
bên cạnh là những người thân, gồm một chàng trai và hai người phụ nữ đứng
tuổi. Nhìn dáng vẻ chàng trai thì chắc hẳn anh đã thức nhiều đêm để trông nom
hai cô gái. Còn những người phụ nữ thì mặt mày ủ dột, đôi lúc, từ miệng họ phát
ra những tiếng thở dài. Tất cả những người có mặt trong phòng bệnh ấy, cả người
bất tỉnh lẫn người không bất tỉnh, đều không nói với nhau một câu nào. Dường
như họ chờ đợi một điều gì đó xua đi không khí nặng nề này. Họ vẫn đang chờ đợi…
…
18 năm trước…
- Chị sẽ mang một trong hai thiên
thần của em sang định cư bên Mỹ, vì cuộc sống của em bây giờ không thể lo toan
cho cùng một lúc hai đứa nhỏ.
- Nhưng em…
- Sẽ là con của chúng ta. Chị sẽ
coi cả hai đứa bé là con của chị. Em đừng lo nghĩ gì nhiều. Hãy nuôi dạy thật tốt
đứa trẻ này. Khi chúng lớn, chúng sẽ trở về, là chị em của nhau.
- Vậy thì…
- Con gái em tên là Ly Ly. Thế nhé,
chị sẽ dạy con bé tiếng Việt, dạy con bé trở thành một người phụ nữ Việt Nam
truyền thống. Và tất nhiên, chị sẽ mang những gì tốt đẹp nhất đến với con bé.
Em tin chị chứ?
- Vâng. Em tin chị.
Người phụ nữ xưng là “chị” đưa tay
bế đi một bé gái đang ngoan ngoãn trong vòng tay người mẹ. Người phụ nữ ngồi
phía đối diện cố gắng kìm nén dòng nước mắt của mình. Hai thiên thần bé bỏng vừa
ra đời ngày hôm nay, chúng chưa kịp nhìn mặt nhau lấy một lần thì đã phải xa
nhau. Có thể mãi mãi chúng sẽ không bao giờ biết được sự xuất hiện và tồn tại
song song của một người chị em giống mình nữa.
Ráng chiều ảm đạm, người phụ nữ bế trên tay đứa trẻ còn lại, nhìn ra phía cửa sổ đối diện. Ở phòng đối diện, cũng có một người phụ nữ đang bế đứa trẻ nhỏ nhìn ra phía cửa sổ. Họ nhìn nhau, gật đầu chào và không bao giờ gặp nhau nữa.
***
-
Minh à, con biết chuyện của Na và Ly chứ?
-
Dạ. Con mới biết. Sớm nay Ly kể cho con nghe.
-
Ừ. Con bé vì biết chuyện này mà đòi về Việt Nam. Nó muốn gặp bác, muốn gặp lại
Na.
Thoáng
ngập ngừng, người phụ nữ có đôi mắt hiền đưa tay lau đi những giọt vừa lăn trên
má. Bà thấy mình là người có lỗi, cảm giác có lỗi vây kín lấy tâm can bà
không chừa một lối thoát. Cả hai cô con gái đều bị tim bẩm sinh. Giá như có thể
làm điều gì đó để đánh đổi sức khỏe cho các con của mình thì bà nguyện làm tất
cả.
- Bác đừng lo nghĩ nhiều. Na và Ly sẽ ổn thôi ạ.
Người
phụ nữ lặng im không nói gì, mắt bà nhìn ra phía hai cô con gái còn nằm ngủ yên
trên giường bệnh. Bất chợt, bà nhớ đến cảm giác khi xưa đã tách hai đứa ra xa
nhau. Bây giờ cũng là lúc để hai đứa trở về bên nhau, nằm cạnh nhau, trò chuyện
cùng nhau như những cặp sinh đôi bình thường khác. Chỉ có điều, chúng nó sẽ
không trò chuyện bằng lời để người khác nghe thấy được. Có thể chúng nó đang
nói thầm với nhau điều gì đó. Hoặc cũng có thể, chúng nó đang dạo chơi trong suy
nghĩ của nhau chăng? Bà mông lung nghĩ.
Chàng
trai bước ra ngoài, phía khoảnh sân trước phòng bệnh. Cậu nhíu
mắt, nhìn lên bầu trời cao và xanh thẳm những mây là mây. Cái oi bức như phả thẳng
vào mặt và những luồng cảm xúc mạnh làm bỏng rát nơi cuống họng. Cậu thấy mắt
mình cay cay.
***
Tôi
dạo chơi trong giấc mơ của Ly. Cô ấy, à không, bây giờ thì phải gọi là em ấy mới
đúng. Em ấy đang ngồi trên thảm cỏ của một quả đồi xanh mướt. Ôi chao, nhiều màu xanh đến mát lành! Ở đó, em ấy ngồi bó
gối, đặt bảng vẽ lên đùi và cứ thể mải miết tô tô những nét chì lên xuống. Tôi
không dám bén mảng lại gần vì sợ làm em ấy mất tập trung. Nhưng tôi thích thú
quá chừng khi nhìn nét mặt nghiêng của em. Mái tóc buộc lệch nghiêng hẳn sang một
bên, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, môi em cười và mắt sáng lấp lánh. Hình
như em ấy thừa hưởng tất cả những nét đẹp của mẹ. Còn tôi, chỉ thừa hưởng đôi
phần mà thôi. Phải rồi, chúng tôi không giống nhau hoàn toàn, chúng tôi là sặp
song sinh khác trứng. Vậy nên, tôi kém xinh hơn cô em gái của mình.
Nhưng điều đó không làm tôi thấy khó chịu, ngược lại, tôi rất tự hào khi biết
mình có một cô em gái xinh xắn đến vậy.
- Nói dối! Chị nói dối đúng không?
Tôi
hoảng hốt giật mình. Ly đã phát hiện ra tôi đang nhìn trộm, lại còn biết được
tôi đang nghĩ gì. Tôi luống cuống, mặt mày tái xanh lại, miệng lắp bắp.
-
Chị… chị…
Từ
đằng xa, một người con trai đang đi đến. Anh cầm trên tay hai lon Pepsi, bước
chân nhanh dần. Và khi tiến đến một khoảng nhất định, đứng giữa tôi và Ly, anh
mỉm cười:
-
Giải lao nhé!
Ly
mỉm cười với anh, đón lấy một lon Pepsi, áp lên má, mắt cười tít lại. Tôi ngơ
ngác không hiểu gì, ngỡ như mình là đứa bị bỏ rơi.
-
Này, của em đâu?
-
Sao cơ?
-
Em cũng có phần chứ?
Ly
và anh chàng kia phá lên cười. Trong ánh nắng chói chang buổi bình minh, tôi đã
không kịp nhận ra rằng đó là một chàng trai lạ mặt. Và Ly đứng lại gần anh ta,
khoác lấy tay anh ta để nhìn vào khuôn mặt đang ngơ ngác của tôi, nháy mắt.
-
Chị à, đây là bạn trai của em. Anh Minh của chị đang đợi chị ở nhà kìa. Hì hì.
Tôi
chợt “à” lên một tiếng vì nhận ra sự nhầm lẫn của mình. Nhưng vừa dứt lời thì
cô em gái của tôi biến mất cùng với chàng trai lạ mặt đó. Họ biến mất như chơi
trò ú ẩn, bỏ lại tôi đứng chôn chân trên khoảng cỏ xanh mướt, trên ngọn đồi
xanh mướt, trong công viên xanh mướt…
…
-
Na, em không sao chứ? Na…
- Mẹ ơi, chị Na tỉnh rồi!
-
Na, con ơi…
Tôi
mở mắt, thấy mờ mờ những bóng sáng. Trong khi đầu còn đang vảng vất, tôi nghe
thấy tiếng gọi của mẹ, của Ly, của Minh…
Bàn
tay tôi nóng quá. Dường như vừa có một bàn tay ấm nào đó áp vào tay tôi, siết
chặt thật chặt. Tôi vội vàng mở mắt ra để nhìn rõ khuôn mặt của mọi người xung
quanh. Đầy đủ hết tất thảy. Có mẹ tôi, có em gái tôi, có người yêu tôi. Và có
bác của tôi nữa.
-
Nào con gái, đã tỉnh hẳn chưa con?
Bác
tôi lại gần, vuốt khẽ lên vầng trán đẫm mồ hôi của tôi. Tôi bị kéo thoát ra khỏi
giấc mộng, bị gọi lại bởi những tiếng thở dài của những người mà tôi yêu
thương. Tôi biết mẹ và anh sẽ chờ, tôi biết Ly và bác của tôi cũng sẽ chờ. Vì
đó là những người yêu thương tôi nhiều nhất.
-
Chị ơi, chị tỉnh lại thật rồi!
Ly
vòng tay ôm lấy tôi rất mạnh. Mạnh đến nỗi tôi suýt hất con bé sang một bên để
thở. Nhưng chợt nhớ ra rằng tôi đã sợ hãi như thế nào khi Ly biến mất. Phút
giây ấy tôi thấy chân mình run tưởng như không đứng vững được nữa. Và tôi đã
nghĩ sẽ co cẳng chạy đi tìm con bé về. Vì tôi sợ mất đi… sợ mất đứa em của
mình.
***
Cuối
ngày, cả Na và Ly đều được xuất viện. Hai người cười nói với nhau vui vẻ sau
bao nhiêu chuyện xảy ra. Na còn hay hí hoáy dùng điện thoại của tôi để chộp những
bức ảnh tranh thủ lúc Ly không để ý. Sau đó, cả hai cô nàng cùng cười vang.
Trong tiếng cười của họ chứa đựng những niềm hạnh phúc lấp lánh. Cả hai người mẹ
đều vì thế mà mỉm cười hiền hậu.
-
Em giao chị Na cho anh Minh nhé!
-
Ớ. Sao lại thế?
-
Sao sao cái gì ạ. Lẽ dĩ nhiên phải thế chứ còn sao!
Ly
lè lưỡi trêu tôi, lát sau cô bé lại nắm lấy tay Na để đặt vào bàn tay tôi. Có vẻ
như sắp có điều gì đó được bật mí. Nhìn khuôn mặt biểu cảm của Ly lúc này thì
tôi có thể đoán ra được vài phần. Còn Na, em đứng nép bên tôi, để yên tay mình
trên tay tôi, nhìn chăm chú vào đôi mắt to tròn của Ly và không nói gì cả. Dường
như em muốn thu tất cả hình ảnh của Ly đang đứng trước mặt vào tầm mắt và khắc
sâu vào trí nhớ của mình. Tôi hiểu cảm giác của em nên chỉ siết tay em thật chặt.
Khi Ly vừa đi khuất, bím tóc lệch một của em cũng khuất dạng thì tôi cùng Na ra
về.
Vẫn
trên chiếc xe màu trắng, vẫn Na ngồi sau vòng tay lên ôm lấy tôi, vẫn những luồng
gió thổi thì thào bên tai và vẫn con đường xa hun hút.
-
Em thương Ly quá!
-
…
-
Em tồi thật phải không anh?
-
Em nghĩ linh tinh gì thế?
-
Chẳng có người chị nào như em cả… Em tự thấy thế mà…
Na
gối má lên vai tôi, nghiêng đầu sang một bên và giọng em hòa tan vào giọng của
gió.
-
Mai Ly đi anh ạ, Ly và bác lại trở về với nhà của họ. Mẹ em ngỏ ý mời cả hai
cùng ở lại Việt Nam nhưng không thể. Cứ như có một thỏa thuận ngầm giữa bác và
Ly vậy, cả hai nhất quyết đòi sang bên Mỹ, nói là Ly mới bắt đầu lại việc học
bên đó nên không thể về Việt Nam sống hẳn với mẹ con em được.
-
Nhưng Ly vẫn sẽ về chứ? Về thăm mẹ, thăm em nữa chứ nhỉ?
-
Vâng. Nhưng…
-
Thôi nào, đừng nghĩ nhiều nữa nhé! Sắp về đến nhà em rồi này.
Từ
chiếc gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy Na ngoảnh mặt lên, nhìn vào gương và thay
khuôn mặt phụng phịu bằng một nụ cười tươi tắn. Tôi lại thấy tim mình tan chảy,
má nóng bừng lên khi cái khối nhỏ màu đỏ bên ngực trái cứ nhảy nhót điệu
flamenco vô tội vạ.
“Kít…”
Xe
dừng lại trước cánh cổng trắng, bên trong nhà có tiếng nói chuyện của Ly và hai
bác gái. Tôi nán lại ngồi trên xe, khi Na toan cất bước đi vào nhà thì tôi níu
tay em lại, tự nhiên muốn giữ em bên cạnh lâu thêm một chút nữa.
- Na…
Em
tròn mắt nhìn tôi, những cái chớp mắt như chờ đợi câu trả lời. Nhưng tôi thấy
mình vô duyên và vô tích sự quá. Gió táp qua mặt lạnh là thế mà sao vẫn có cảm
giác nóng. Trong khi đó Na của tôi mong manh đang đứng đối diện. Em rút tay ra
khỏi tay tôi, xoay người bước vào phía trong cánh cổng sơn trắng. Những dây leo
thường xuân hai bên tường lay theo chiều gió lao xao, tôi bước nhanh những bước
chân vội vã.
- Quay về với anh được không em?
Tôi
vòng tay ôm lấy Na nhỏ bé từ phía sau. Rốt cuộc thì tôi cũng đủ can đảm để ngỏ
lời với em thêm một lần nữa. Chỉ có điều, em im lặng…

Sân
bay Nội Bài, giữa những con người nhốn nháo nói cười, sum họp và chia ly, ba
người trẻ đứng với nhau, ngậm ngùi thêm giây lát.
-
Ly này, giữ gìn sức khỏe nhé! Chị sẽ nhớ em nhiều lắm!
-
Chị cũng vậy nhé! Đừng có bướng bỉnh không chịu uống thuốc, cũng đừng có dùng
rượu có trong đồ uống nữa, hại sức khỏe lắm.
-
Anh Minh, anh phải chăm sóc cho chị em cẩn thận đấy! Chị em mà làm sao thì em bắt
đền anh.
Chàng
trai cười khổ, nhìn khuôn mặt tươi tắn của hai chị em gái này khiến anh chẳng
hiểu mình trẻ con thật hay vờ trẻ con, đưa tay lên bứt tai:
-
Ừ, rồi. Chỉ sợ chị em đẩy anh ra thôi, chứ anh đã hứa là chịu trách nhiệm với
chị em rồi mà.
Cả
Ly và Na dùng lúc đập vào vai Minh. Rồi ba người cười với nhau trước khi họ
chia tay. Ly Ly chạy lại phía mẹ mình ôm chồm bà một cái. Cái ôm từ đằng sau lần
trước đã cho cô nhiều cảm xúc quá. Đó là lần hội ngộ, còn lần này là lần chia
ly. Cô bỗng nghẹn ngào, muốn khóc òa lên như đứa trẻ…
-
Con yêu mẹ!
Ly
Ly nói rồi quay lưng lại phía ba người bọn họ, đi về với người phụ nữ đang đứng
chờ. Hai người cùng vẫy tay chào lần cuối rồi bước vào phòng cách li.
Những
khoảng không trống rỗng được nắng tô hồng…
Những
khoảng màu ấm ức được gió cuốn trôi…
Những
yêu thương trong trẻo nhất lại ùa về thêm lần nữa…
Người
ở - người đi…
Kết
thúc trong buổi chiều nhạt nhòa nơi gió thổi.
…
“Tất cả bắt nguồn từ em. Bây giờ tất cả sẽ kết
thúc bởi em. Em không quay về với anh đâu, mà chính em sẽ đi tìm những yêu
thương để anh quay về bên em… mãi mãi.”
Điện
thoại rung báo hiệu có tin nhắn mới. Chàng trai với tay đọc vội, cô gái ngồi phía
sau tủm tỉm cười. Chiếc xe của họ lao trên con đường hun hút gió trong ráng chiều
nhiều sắc.
Và
cuối ngày, khi chia tay bên cánh cổng trắng, dưới ngọn đèn đường vàng, cô gái
nhón chân hôn vào má người yêu chúc ngủ ngon. Những dây thường xuân bên cánh cổng
lay nhè nhẹ như e ấp, gió cũng đủng đỉnh lướt qua để tô vẽ thêm những phút giây
yêu.
-
Lần này sẽ là cộp mác của riêng em thôi nhé!
Họ vẫy tay chào tạm biệt, cô gái đứng bên bậc thềm tam cấp nhoẻn miệng cười, chàng trai rồ ga phóng xe chạy thẳng một mạch về nhà để đến với giấc ngủ ngon. Yêu thương thêm một lần nữa quay về, để những ai đã từng nắm giữ nhận ra được giá trị thực sự của nó. Nếu yêu thương chân thành thì dù có lúc đã lạc mất tay nhau, vẫn sẽ lại tìm thấy bàn tay thuộc về nhau để nắm. Những kẽ ngón tay được lấp đầy, bấy giờ là lúc yêu thương lên tiếng gọi.
(Hết)