Nhạc Pop Việt hiện nay – có đáng phải la làng?
Chình ình trên các mặt báo là những vụ scandal. Các cuộc thi tìm kiếm tài năng âm nhạc nhan nhản trên truyền hình. Nhạc Việt bây giờ, liệu là gừng càng già càng cay – hay đang hấp hối?
Nhạc Pop Việt đang ốm đau vì nhiễm bệnh?
Âm nhạc Việt Nam có đang hưởng một bầu không khí trong lành? Ở trên các tuần san văn hóa, hoặc nhật báo văn hóa, ở các trang báo mạng cho mọi lứa tuổi đều có các Tab Music. Liệu đó có phải là bằng chứng cho văn hóa trù phú, giàu có, đầy ắp thông tin chất lượng về music? Nhưng người ta có thực viết về âm nhạc.
Người ta viết về những vụ hát phiêu quá mà lộ hàng.
Người ta xáo, xào, bóp, nặn thông tin về đời sống của họ.
Người ta hiếm thấy viết về những giọng hát đặc biệt, những nỗ lực âm nhạc, để người đọc yêu nhạc có thể đọc được, hào hứng và mãn nguyện.

Có bao nhiêu nghệ sĩ lên báo nói chuyện ồn ào và chợ búa?
Suy cho cùng, có chăng là đa phần giới truyền thông đang háo hức chuyện ngồi lê đôi mách những ồn ào của giới âm nhạc. Nếu truyền thông sinh ra để tương trợ giới nghệ sĩ, thì hãy làm đúng vai trò của nó, phục vụ những công chúng muốn hiểu sâu hơn về âm nhạc. Bởi trong môi trường thông tin âm nhạc như vậy, thật khó để nghệ sĩ sống thảnh thơi và cống hiến nhiều hơn, đi từ những bài phê và tự phê chất lượng.
Nhạc Pop Việt đang ốm đau vì nội thương?
Thiếu lửa”, “hời hợt”, “đáng chán” - tất cả đều chưa đủ? Đó là câu nhận xét của Quốc Bảo. Nguyên nhân đầu tiên có lẽ là bề dày năm tuổi. Có người nói rằng cái gọi là nhạc đại chúng Việt chưa đầy trăm tuổi, mà xem ra đã ốm đau quặt quẹo cả chục năm nay.
Có phải là vì xuất phát từ những bộ môn âm nhạc dân dã, nên âm nhạc Việt Nam thường nhỏ bé và rất khó đạt đẳng cấp cao so với thế giới?


Không thể phê phán những xu hướng âm nhạc thị trường hiện nay, bởi có cầu thì mới có cung. Phản biện về sự “khỏe mạnh” của nhạc Việt bây giờ chẳng khác gì chê trách rằng khán giả thời nay rặt toàn những “đôi tai lừa”. Nhưng có một sự thật chẳng thể chối bỏ, đó là nhạc Việt bây giờ chưa tìm thấy những cái tên mới có đẳng cấp về chất giọng và sự hiểu biết. Song hành với đó, là những “ngôi sao” được giới truyền thông tung hê hoặc “tổng xỉ vả”. Trong khi những con người cũ của thế hệ nhạc Việt khỏe mạnh cũ với Dương Thụ, Thanh Tùng, Lê Minh Sơn, Mỹ Linh, Thanh Lam, Hà Trần … có tầm vóc xa dần với hiện trạng âm nhạc bây giờ.
Thấy gì từ công nghệ sao âm nhạc bây giờ?


Chỉ có những thông tin ồn ào về giới nghệ sĩ. Không nhiều những tác phẩm tốt và sâu sắc. Chẳng có người phê bình. Hiếm có người phê bình và dám phê bình. Chẳng có gì cho nhau! Nên nhạc Pop Việt có phần gục ngã. Thế thì đúng là nội thương thật rồi. Đừng đổ lỗi cho sự khủng hoảng bởi những tai nghe nhạc đại chúng bây giờ. Thời đại ồn ào, nhưng cũng cần lắm việc dừng lại và chắt lọc để phát triển âm nhạc theo chiều sâu.
Và nếu mọi thứ của nhạc Pop Việt cứ như thế, thì có đáng phải la làng?