Teen 12 và những góc nhỏ thương yêu
Tuổi học trò, ai cũng có những góc nhỏ thương yêu, thiêng liêng mà giản dị...
Nếu có một điều ước, nó ước được trở về với những góc nhỏ thương yêu của tuổi học trò. Chỉ phút chốc thôi, để nó được sống lại những khoảnh khắc thơ ngây trong sáng đến vô ngần...
Nơi hành lang lộng gió…
Hành lang tầng ba lộng gió. Ngày nào nó cũng đi qua, ngày nào nó cũng cùng lũ bạn trêu đùa nhau. Ngày nắng đứng từ trên hành lang ngó xuống sân trường xem hội con trai đá cầu, giữa đám đông túm tụm, nó vẫn dễ dàng nhận ra bóng dáng ai đó, vẫn dễ dàng để ý từng động tác, từng nụ cười ai đó. Ngày mưa đứng bên hành lang xòe tay hứng nước, lạnh tê mà vẫn cười toe toét.
Hành lang, nơi nó và con bạn nối khố đã cùng kí một chữ kí chung, hứa khi nào đỗ đại học sẽ quay lại để… tẩy cho sạch. Bây giờ đi học đại học đã hai năm rồi, nhưng cả hai chưa có thời gian quay lại. Đôi khi vẩn vơ nhớ trường, nó tự hỏi, không biết chữ kí ấy có còn không?
Ba năm cấp ba với nó tràn đầy kỉ niệm, giờ nhìn lại, như một thước phim quay chậm, đầy những khoảnh khắc vui cười, mà sao nó lại muốn khóc…

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Gốc cây hoa sữa già nua
Năm nó học 12, trường bắt đầu xây sửa lại. Hai dãy nhà lâu năm nhất bị đập đi, sân trường xáo trộn. Bao nhiêu cây trong sân trường lần lượt “ngã xuống” hoặc được di dời vị trí. Chỉ duy nhất cây hoa sữa già sát nhà xe là không bị chặt đi. Nó cùng lũ bạn đoán già đoán non, chắc người ta quên, hay vì người ta tiếc cho cái cây cổ thụ, hay vì người ta thương nó cô đơn?!
Chẳng biết lí giải nào chính xác, nhưng bất kể vì sao gì thì nó cũng vui, vì nó yêu quý gốc cây sữa già này lắm.
Ngày đầu đi học năm lớp 10, nó đi muộn, lơ ngơ không tìm ra lớp học. Chính gốc cây sữa già này là nơi nó đã tủi thân ngồi khóc ngon lành… Chỉ có nó và cây sữa này biết cái bí mật xí hổ ấy, 16 tuổi mà còn khóc nhè, vì một lí do không đâu.
Từ trước khi biết đến cây sữa già này, nó không thích hoa sữa, cũng chẳng thích mùa thu. Nhưng ngay mùa thu đầu tiên vào cấp ba, nó đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Nó chẳng thể quên những sáng tinh sương, nó cố đi học thật sớm, la cà ngồi lại nơi gốc cây sữa già, giả vờ vừa ăn sáng vừa đợi bạn… Kì thực, nó chờ một người đi qua. Chờ đợi một cách vô tư đến ngốc nghếch, vì người ấy chẳng bao giờ để tâm đến nó. Nhưng đó là lần đầu tiên nó biết, đợi chờ đúng là… một niềm hạnh phúc, dù là thứ hạnh phúc ngốc nhất trên đời. Cũng nhờ những lúc chờ đợi ấy, nó bắt đầu quen với mùi hoa hăng hắc.
Nó không còn nhăn mặt trước những chùm hoa nồng nàn, không còn ngoảnh mặt quay đi khi thằng bạn thân lùa một chùm hoa ra trước mắt. Nó bắt đầu lẩn thẩn ép vài cánh hoa li ti vào trang vở. Để rồi mùa thu qua đi, một ngày mùa đông đang ghi bài, bất chợt giở đến trang giấy chỉ còn xác hoa nâu xì, nó vẫn thấy hương hoa thoang thoảng như gọi về cả một mùa thu.
Nó bắt đầu yêu cây sữa già, yêu lây cả chiếc ghế đá sát gốc cây xù xì, nơi nó đã hấp tấp đón nhận lời tỏ tình, để rồi đánh mất một tình bạn đẹp. Buồn, khóc, và nước mắt. Nhưng tất cả không làm nó bớt yêu gốc cây bình thản này. Bởi nó đã hiểu được rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp, cũng trọn vẹn, và nó còn học cách trân trọng cả những nỗi đau.
Bức ảnh nó thích nhất trong album là bức nó chụp cùng ba nhỏ bạn thân vòng tay ôm lấy gốc cây. Nó để bức ảnh ngay đầu giường. Giờ mỗi đứa mỗi nơi, nhiều khi í éo gọi điện chỉ để nói mỗi câu tự nhiên: "Tao thấy nhớ mày". Chỉ thế thôi, mà nó ấm lòng. Nhìn bức ảnh, nhìn những khuôn mặt thương yêu hết sức, buồn đến đâu nó cũng có thể nhoẻn cười… Yêu lắm, bạn bè ơi, yêu lắm, cây sữa già ơi.
Ngồi lan man mà nhớ lại những góc yêu thương của trường cũ, có khi nó khóc mất. Vì nhớ và tiếc đến cháy lòng. Nhưng cũng hạnh phúc lắm vì nó đã có được những tháng ngày thật đẹp. Những tháng ngày còn tươi mãi dù năm tháng có phôi phai…