8 kiểu tóc cứu nguy cho bạn những ngày đầu bẩn
8 kiểu tóc cứu nguy cho bạn những ngày đầu bẩn

Với 8 kiểu tóc này, bạn không còn phải vật vã khổ sở nghĩ việc tạo kiểu cho tóc mỗi khi đầu bẩn nữa.

Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em!

14:34:10 15/01/2014

Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách nhiều năm mà vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích...

1. Vy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. Hôm nay là một ngày đẹp trời còn sót lại trong lòng mùa đông u ám. Trời xanh cao và rộng lớn, nắng rực rỡ chen chân múa nhảy, màu vàng hanh hao theo gió len lỏi khắp chốn. Tôi mỉm cười nhìn Vy, tiến đến rồi ôm lấy em từ phía sau, khẽ hít hà mái tóc thơm tho vương vất vị nắng hanh.
 
- Hôm nay trời đẹp quá, em muốn đi đâu đó không?
 
- Ừm... - Vy khẽ siết lấy đôi tay tôi đã vương hơi lạnh. Không khí rất trong và yên lặng, tôi không quen lắm với điều này, dường như em đang khó mở lời cho một điều gì đó.
 
- Anh! Em vừa nhận học bổng du học Anh quốc toàn phần. Em...
 
Tôi sực tỉnh, mơ hồ về một nỗi sợ nào đó. Vòng tay khẽ buông lơi khỏi đôi tay em đang siết chặt. Em định nói thêm một vài điều nhưng trước đó, tôi đã lầm lũi bước ra khỏi căn phòng tràn ngập nắng sớm.
 
Tuy em chưa nói về quyết định của mình nhưng tôi đã biết trước câu trả lời cuối cùng là gì. Một cô gái giàu mơ ước và năng lực như em sẽ không lí gì chối từ một cơ hội tốt như vậy để phát triển bản thân. Lúc này, tôi không còn mơ hồ mà nhận ra, mình đang lo lắng thực sự.
 
Tôi không còn là một chàng trai đang độ mười tám để mà mơ mộng, viển vông về một tình yêu vĩnh cửu. Với tôi, chẳng có gì tự nhiên là mãi mãi, tình yêu cũng thế thôi. Phải tận tình chăm sóc, phải ra sức ấp ủ mới có thể tồn tại được. Nói đúng hơn, tôi không đủ can đảm để yêu xa như vậy.
 
Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách hàng bao năm mà hai người vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích và đương nhiên, tôi không yêu em theo cách đó.
 
Tôi yêu em vì tôi thấy điều đó quan trọng như hơi thở của tôi vậy. Tôi đã yêu em trong hết thảy đớn đau thể xác tôi phải gánh, những cơn đau tim đột phát khiến tôi quằn quại, giụa giãy, như rút hết sức lực và lí trí của tôi. Đúng lúc ấy thì em đến, phủ lên cuộc sống vốn u ám của tôi một màu tươi mới. Em khiến trái tim tôi rung động, thực sự rung động, cái nơi mà bấy lâu tôi tưởng đã không còn gì ngoài đớn đau, mệt mỏi, chán chường.
 
2. Hai ngày kể từ buổi sáng hôm ấy, tôi không gặp em, cũng không liên lạc. Chuyện đó cũng không quá lạ vì thường thường cả tôi và em đều bận bịu nhưng lần này thì khác. Tôi thấy mình đang trốn tránh vì sợ em nhắc lại chuyện đó, sợ cả những cảm xúc không thể kìm lại làm em thương tổn...
 
Chợt nghĩ vậy, tôi thoáng thấy bóng em trên xe của một gã đàn ông nào đó dừng trước cổng nhà. Em xuống xe và tên đó cũng phóng đi luôn. Mắt tôi thoáng đảo ra, đợi chờ giọng nói và những cử chỉ thân quen.
 
Em ôm tôi thật ấm từ phía sau nhưng rất nhanh thôi, một sự xa cách vô hình nào đó khiến giọng tôi lạc hẳn đi lúc hỏi em:
 
- Gã đó là ai thế? Một trong số những kẻ đang theo đuổi em à?
 
Vòng tay em vẫn đang ghì siết, dường như không, hoặc cố tình không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của tôi, nhưng tôi nhầm.
 
- Anh sao thế?
 
Tôi gỡ tay em, gắng sức gằn giọng:
 
- Chẳng sao cả!
 
Sau lưng tôi, hình như em khóc. Tôi nghe tiếng nấc nghẹn mà lồng ngực nhói lên. Cố giấu gương mặt đã ửng đỏ và nóng ran lên vì những xúc cảm dồn nén, tôi vơ chiếc áo khoác rồi vội ra khỏi căn phòng quen thuộc.
 
Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em! 1

Tôi sợ mất em, đó không phải một câu nói sáo rỗng để mà tâng bốc. Bệnh tật thường trực đã khiến tôi luôn hoài nghi mọi thứ, kể cả chính bản thân mình, kể cả là khi chúng tôi đã bên nhau đúng tròn 4 năm, tôi vẫn muốn giữ em như một điều quan trọng nhất đời mình. Đó có lẽ là nguồn gốc của những cái ôm vồ vập từ phía sau, có lẽ, có lẽ, tôi luôn sợ hãi...
 
Tôi hay ghen, cũng không hiểu vì sao mình như thế. Dạo đầu chỉ cần thấy ánh mắt khác lạ của một gã nào đó nhìn em, tôi sẵn sàng nổi điên vô cớ. Lâu dần tôi không còn dễ kích động như thế, là vì em đã giúp tôi có những niềm tin vững vàng qua quãng thời gian ngày càng dài hơn ấy.
 
Bốn năm bên nhau, tôi không hiểu làm cách nào em có thể vượt qua quãng thời gian đầu với những trận cãi vã liên tục hay những hoài nghi vô cớ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi là định mệnh của em, rằng thiếu tôi, em sẽ mãi sống trong những tháng ngày không vui vẻ. Vậy thì... vì lòng thương hại ư?
 
Tôi không đủ dũng cảm để tin rằng sợi dây liên hệ giữa chúng tôi là quá bền chặt, không bao giờ mất đi hay không gì phá hỏng. Sợi dây ấy, chỉ cần tôi hay em vô tình kéo căng, nó sẽ đứt rất nhanh. Tôi nghĩ vậy vì có lí do của riêng mình.
 
Em sống hướng ngoại như vậy, cuộc sống nhộn nhịp nơi xứ người sẽ hút chặt em như thỏi nam châm hút sắt, tôi sẽ không sao kéo em về lại bên mình. Tôi biết mình không thể mãi làm kì đà cản mũi cho những ước vọng nơi em nhưng nếu có thể, tôi ước mình có thể giấu mãi em trong cái thành phố chật hẹp này, tôi sẽ tìm thấy em theo một cách dễ dàng bởi sức tôi không dành cho những cuộc chạy đua lắt léo để mà kiếm tìm, vật lộn. Tôi cũng sẽ không xa em một bước nào vì em là hơi thở của tôi, chẳng phải sao?
 
3. - Mấy ngày nay anh sao thế? - Em nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ ái ngại. Tôi vẫn không nói bất chấp sự yên lặng trong căn phòng quen thuộc.
 
- Vì chuyện em sẽ đi du học à?
 
- Em không đi không được sao? - tôi hơi ngập ngừng.
 
- Em chờ cơ hội này lâu lắm rồi. Rất nhiều nỗ lực và hi vọng của em, anh biết mà.
 
- Cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao?
 
- Đó không phải là chọn lựa, cả hai em đều cần.
 
- Anh hỏi em, cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao? - Tôi như hét lên, trừng mắt nhìn em rồi lặp lại từng tiếng một.
 
Nước mắt em bắt đầu rơi là khi lồng ngực tôi cuộn lên với trận ho dữ dội. Em vẫn tiếp tục:
 
- Anh vẫn không  tin em ? Chẳng phải đã từ lâu, anh luôn tin tưởng và ủng hộ em sao?
 
- Là em nghĩ vậy thôi, anh  trước giờ chưa từng thay đổi! - Tôi hất mạnh tay em - Mình chia tay đi, trước khi em hối hận vì cố giữ anh.
 
Lần này không phải tôi mà là em đã vội vã bước ra khỏi căn phòng này, để lại những giọt nước mắt trong veo khiến tôi ngã khụy:
 
-Nếu anh đã muốn thì cứ vậy đi!
 
Tôi ngồi sóng soài dựa vào thành ghế sofa, cơn đau tim bất ngờ khiến tôi lịm đi, nhìn bóng em nhòe dần sau cánh cửa phòng.
 
Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em! 2

4. Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trong bệnh viện, cơn đau tim bất ngờ ghé qua đã khiến tôi hôn mê suốt mấy ngày nay. Tôi giật mình khi tỉnh lại trong bệnh viện mà không thấy em bên cạnh, rồi nghĩ lại trận cãi vã hôm ấy, tôi muốn biết em đã đi chưa nhưng lại tự nhủ lòng mình: Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
 
Vương bất ngờ xuất hiên, bộ blouse trắng anh khoác trên mình bị nắng sớm hất vào khiến mắt tôi hơi nheo lại. Vương là anh trai tôi, anh đã điều trị cho tôi từ khi mới chập chững vào nghề.
 
- Tin vui cho em đây - Vương cười tươi rói, thụi nhẹ vào vai tôi rồi thoắt đặt tay lên trán - Xuất viện thôi! Công ti còn nhiều việc chờ em giải quyết lắm.

Tôi cười khẽ rồi quay lại trầm ngâm như cái vẻ trước giờ vốn có. Vương nói xa xăm:
 
- Anh nghe nói Vy sắp đi du học à?
 
Tôi thở hắt, mắt nhắm hờ tránh những tia nắng rọi. Tôi biết bằng một cách nào đó, anh tôi đã rõ ràng mọi chuyện, kể cả những gì tôi đang nghĩ. Anh lại vỗ nhẹ vào vai tôi:
 
- Em sợ gì chứ? Đẹp trai, tài giỏi, bản lĩnh thương trường em có thua kém ai mà phải lo lắng!
 
- Vấn đề là... có lẽ cuộc sống bên em không hợp với Vy!
 
- Không hợp? - Anh tỏ ý ngạc nhiên - Vậy bốn năm qua giữa hai đứa là gì? Lòng thương hại chỉ có giới hạn của nó thôi. Đừng tự dằn vặt mình, anh bảo thật đấy.
 
- Sớm muộn gì cũng vậy, em không muốn sau này cô ấy phải khó xử với em.
 
- Nhầm! Anh sẽ không nói đến cái thứ gì đó gọi là trời định em vẫn thường không tin vì duyên do trời nhưng phận do mình. Đã xác định yêu thì phải tin tưởng. Em sợ cuộc sống bên đó cuốn hút Vy, sợ con bé quên em nhưng em không biết nó còn lo lắng về em hơn kìa. Hai đứa bên nhau lâu như vậy là vì cho và nhận cứ luôn cân bằng. Em cần con bé thế nào thì nó cần em như vậy. Can đảm lên! - Vương lại vỗ vai tôi thêm lần nữa.
 
5. Tôi đến sân bay từ sớm vì không biết chính xác giờ em bay, chỉ biết là sáng nay. Tôi đã chờ hơn 2 tiếng, chuyến bay đến London duy nhất trong ngày sắp đến giờ khởi hành. Tôi lo lắng, dớn dác đưa mắt tìm em, chỉ sợ rằng cơ hội cuối cùng mình cũng đánh tuột sẽ khiến tôi hối hận suốt đời.
 
Anh tôi nói đúng, đã yêu là phải tin nhau bất kể duyên phận thế nào. Tôi đã quá bảo thủ cho những suy nghĩ cứng nhắc nơi mình mà làm em thương tổn.
 
Nhưng tôi vẫn không thấy em dù đã dốc sức hơn nửa tiếng lòng vòng.. Tôi bắt đầu thở dốc nhưng kìa, bóng em bất chợt lướt qua, tôi nhanh chóng ghì chặt lấy cái bóng hình bé nhỏ ấy. Em nhìn tôi, nước mắt chờ trực vòng quanh làn mi cong vút:
 
- Anh...
 
Chưa để em dứt lời, tôi bắt đầu ôm ghì lấy em:
 
- Anh hối hận rồi. Xin lỗi em, anh...
 
Em mỉm cười, nước mắt tôi khẽ rớt trên mái tóc hơi hoe màu nắng:
 
- Em đi đi, nhất định phải trở về, anh sẽ chờ nhưng chỉ 4 năm thôi đấy!
 
- Lúc ấy, anh sẽ vẫn yêu em chứ?

Tôi lặng thinh để những cảm xúc hòa tan trong vòng tay ôm ấm  áp, lời thì thầm thoảng qua trong tâm trí giúp chúng tôi kiên định hơn với suy nghĩ về nhau.
 
"Có chứ, anh sẽ vẫn yêu em dù chúng ta không là định mệnh của nhau. Như thế... có được không em...?

 

Theo

Di An / Pháp Luật Xã Hội
Thích