Da trắng, mắt to, cười xinh - đó là lý do cậu nam sinh này thường xuyên bị nhầm là... con gái!

Da trắng, mắt to, cười xinh - đó là lý do cậu nam sinh này thường xuyên bị nhầm là... con gái!

Làn da trắng sứ, chiếc mũi cao, đôi mắt to tròn, rõ mí cùng nụ cười mỉm duyên hết sức - có nói tất cả các cô gái đều ao ước có được nhan sắc này cũng chả sai.

Lòng dũng cảm của em tôi

14:00:03 20/04/2010

"Con trai gì mà nhát như…thỏ đế." Đó là câu cửa miệng mà tôi vẫn thường dùng mỗi khi “phê phán” thằng em nhát gan của tôi.

Bằng chứng là nó sợ rất nhiều thứ: sợ bóng tối, sợ bị tiêm, sợ bị những đứa bạn lớn hơn bắt nạt và sợ tất tần tật những con côn trùng.
 

Một lần, mẹ cuốc mảnh đất nho nhỏ sau nhà để trồng mấy cây rau thơm. Nó lẽo đẽo theo ra nói là để nhặt cỏ giúp mẹ. Vậy mà vừa nhìn thấy con giun đất mặt nó tái mét rồi chạy đến bấu chặt lấy áo mẹ dù mẹ đã giải thích:

- Giun đất có cắn người bao giờ đâu con.

Lần khác, nó bị ốm dài ngày. Mẹ lo lắng bàn với bố:

- Tình hình này chắc phải tiêm cho con thôi.

Vừa nghe thế, nó đã vùng dậy mếu máo:

- Con không tiêm đâu, con khoẻ rồi.

Nó cực sợ bóng tối. Buổi tối, hình như nó chẳng bao giờ đi ra ngoài một mình. Ngay cả đang ngồi trong nhà mà tự dưng bị cúp điện, nó cứ gọi loạn xạ cả lên. Biết rõ điểm yếu của nó nên nhiều khi chỉ có mình tôi và nó ở nhà, tôi trèo lên ghế tắt cầu dao điện. Cả căn nhà tối om, nó gọi tôi ba bốn tiếng liền, tôi không trả lời. Điện bật sáng, tôi nhìn thấy nó ngồi thu lu một góc vừa tội nghiệp vừa buồn cười.

Ở lớp, mỗi khi ngồi tán gẫu với bạn bè, tôi vẫn hay đưa chuyện thằng em nhát gan của tôi ra kể. Lũ bạn tôi đùa:

- Có bao nhiêu phần bạo dạn, cậu lấy hết của em còn gì?

Ngẫm lại tôi thấy cũng có phần đúng. Tôi là con gái nhưng tôi chẳng sợ những thứ mà nó sợ. Ngay cả khi về quê buổi tối trời mưa phùn chú tôi chỉ vào một vật gì đó lập lòe ngoài vườn dọa:

- Ma trơi đấy.

Tôi vẫn xòa miệng cười hềnh hệch.

Cũng chính vì là một đứa bạo dạn, nên mỗi lần qua đường trong khi mấy đứa bạn của tôi cứ dúm dó vì sợ xe tông, tôi cứ bước phăm phăm. Rồi một lần, cũng trong tư thế ấy, tôi băng qua đường. Và khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Mẹ ngồi bên cạnh tôi sụt sùi:

- Con ơi…

Thằng em tôi cũng đứng vịn tay vào đầu giường, khuôn mặt tái xanh, chắc nó sợ lắm. Tôi nghĩ vậy. Mẹ vuốt tóc nó giục:

- Thôi con theo bố về đi, chị không sao rồi.

Nghe mẹ kể mà tôi rơm rớm nước mắt. Tôi bị tai nạn mất rất nhiều máu mà kho máu ở bệnh viện không còn đủ. Bố đi công tác không về kịp. Trong lúc nguy nan đó, nghe bác sĩ nói phải truyền máu kịp thời cho tôi nó đã chìa cánh tay của mình ra cho bác sĩ chích. Sau khi cho máu, người vẫn còn choáng nên nó phải nằm trên giường, vậy mà nhìn thấy mẹ nó đã nhổm dậy hỏi dồn:

- Có máu rồi chị sẽ không chết phải không mẹ?Chị sẽ không chết phải không mẹ?

Khi thực sự yêu thương ai đó, con người ta sẽ chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Lòng dũng cảm của em tôi náu ở một nơi thật kín nhưng cuối cùng tôi đã nhìn thấy.

Theo Mực Tím
từ khóa
để xác nhận bình chọn
  • Hãy cài đặt hoặc cập nhật phiên bản mới nhất của Ứng dụng đọc tin Kenh14
  • Đăng nhập bằng tài khoản VietID tương ứng và chọn tab "WeChoice Awards" để xác nhận bình chọn cho để cử mà bạn yêu thích
  • WeChoice sẽ tổng hợp đề cử bạn đã bình chọn trên web và gửi thông báo xác nhận tới ứng dụng đọc tin Kenh14 trên thiết bị di động của bạn
quét qr code để cài đặt
Nhằm duy trì tính ổn định, công bằng và bảo mật cao.
Độc giả chỉ có thể bình chọn qua ứng dụng đọc tin Kenh14
xem thể lệ