Cho đến hôm nay, cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc hẹn hò thứ 7...
Nhận xét dưới đây
không phải của tôi:
Thứ nhất,
tôi là một thằng con trai chính hiệu nên tôi không đủ khách quan khi nhận xét
về những đứa cùng dấu.
Thứ hai,
tôi là một thằng con trai khô khan chính hiệu nên tôi cũng chẳng đủ độ sướt
mướt để cho ra một nhận xét đầy tinh tế và thực tế như thế.
Thứ ba,
tôi có một con bạn là tác giả của những câu truyện tình yêu nửa mùa làm xao
xuyến ối trái tim của cộng đồng cư dân mạng vậy nên tôi chẳng cần quan tâm xem
trong tình yêu thì con trai được chia làm mấy loại.
Nhận xét đó là,
trong tình yêu đàn ông con trai có 4 loại
Loại thứ nhất là
"không làm mà có”, tức không cần vác cưa ra đường, tự có cây
đổ xuống.
Loại thứ hai
gọi là "dễ như trở bàn tay", tức cũng phải lao
động, nhưng luôn dễ dàng thu hoạch hoa thơm trái ngọt.
Loại thứ ba,
"chân lấm tay bùn", buộc phải hao tâm tổn sức, dùng hết
36 kế mới kiếm được miếng ăn.
Loại thứ tư "ôm
cây đợi thỏ”, chỉ có thể chờ cho cô nào mắt lệch nhìn nhầm may ra mới
nên cơm cháo. Con bạn tôi bảo tôi thuộc loại này, tôi thấy có vẻ đúng.
Thực ra cái nhu
cầu có người yêu hay không có người yêu với tôi không quan trọng lắm, nhưng
chẳng hiểu sao thỏ rất hay đến cái cây tôi ôm. Ừ thì vẫn theo nhận xét con bạn,
nguyên văn tôi có cái dáng thư sinh nhìn trông duyên dáng, cao nhưng
không to mà cũng không gầy, nói chung không phải loại liễu yếu đào tơ mà
lực điền thì càng không, cận nhưng không phải lưu manh giả
danh tri thức, tóm lại con bạn tôi nói khá nhiều toàn từ ngữ mỹ miều làm
tôi cũng chẳng tiếp thu được hết, tổng kết lại tôi không xấu nhưng cũng chẳng
phải thuộc loại đẹp đẽ sáng chói gì cho cam. Theo thang điểm 10, tôi được đánh
giá là 7,5 điểm.
Đã vài lần, hình
như chính xác là 6 lần, tôi hẹn gặp một cô gái nhưng cho đến giờ chưa cô gái
nào thành người yêu của tôi. Dĩ nhiên những lần ấy đều có sự tư vấn của con bạn
giỏi lý thuyết hơn thực hành từ trang phục cho đến nội dung câu chuyện, thậm
chí cả động tác và cử chỉ. Dù tôi luôn bảo nó “Vứt mớ lý thuyết ấy của mày
đi và tìm một người mà thực hành” nhưng quả thật, con bạn tôi chỉ giỏi ngồi
biến những thứ ảo tưởng trong đầu thành câu chuyện mùi mẫn như thật chứ không
giỏi biến những thứ giống giống như thật ấy vào đời. Dù là sự thật phũ phàng
nhưng tôi cũng chỉ đành nhắm mắt liều chân bước đi theo sự chỉ dẫn của nó, và
thất bại hầu hết là do tôi chứ không phải do nó, vậy nên tôi không thể trách nó
được. Nhưng cũng không thể chẳng trách tôi tất cả, chỉ bởi vì tôi đã đọc vài
cuốn sách của thánh hiền, hiểu được lễ nghĩa, liêm sỉ lại thêm cái tính ăn nói
thật thà không lươn lẹo, mà nếu tuân thủ các điều trên ắt phạm vào đại kị của
binh pháp trong tình trường.

Lấy
ví dụ, có lần tôi hẹn với một em nói chung ưa nhìn nhưng làn da hơi bồ
hóng thái quá, mà em này lại thích màu vàng kinh dị, hẹn gặp tôi em mặc một
cái áo vàng chói cả mắt. Em hỏi tôi thích màu gì, tôi định bảo màu đen nhưng
chợt nhớ ra con bạn dặn nên nói màu vàng vì con trai thích màu vàng thường lạnh
lùng và có gì đó bí ẩn, trùng hợp thay lại đúng màu em thích. Thế là em lại
hỏi: anh có thấy cái áo em mặc đẹp không ? Đến câu này thì tôi quên luôn lý
thuyết là trong mọi trường hợp đều phải gật đầu đồng ý – Nó chẳng hợp với em tí
nào, da đen thì nên mặc màu gì đừng chói quá. Haiz, ai bảo em phối màu không
tốt cơ chứ, lỗi này một phần là do yếu tố khách quan.
Lần khác, tôi lại
hẹn gặp một em, em này thì da trắng nhưng được cái mũm mĩm, tôi hẹn em ở quán
bánh ngọt vì em bảo em thích ăn bánh ngọt, em ăn đến cái thứ 3, tôi lịch sự mời
thêm cái nữa nhưng em bảo sợ tăng cân, tôi lại lỡ mồm phán một câu xanh
rờn: có sợ cũng chẳng kịp em ạ. Hình như là vẫn lỗi khách quan một phần.
Và đến lần thứ 3,
4, 5, 6 đều có yếu tố ngoại cảnh tác động. Dù tôi chẳng yêu cầu các đối tượng
tôi gặp phải xinh đẹp như hoa hậu hay thân hình người mẫu gì vì tôi biết mình
cũng tài hèn sức mọn chẳng hơn ai mà nếu có lỡ một con thỏ xinh đẹp nào
đi lạc thì tôi cũng chẳng đủ khả năng để mua cà rốt nhập khẩu cho nó ăn hằng
ngày.
Sau những thất bại
có cả đau đớn cả về mặt tinh thần cũng như thể xác, như mấy bộ phim kiếm hiệp
tôi thường xem thì nói hoa văn là quyết định rửa tay gác kiếm trở thành một
chính nhân quân tử dốc hết lòng vì đại sự nước nhà.
Nhưng nhiều
khi nhìn thiên hạ tay trong tay cũng không khỏi chạnh lòng nhìn lại hai bàn tay
lúc nào cũng đút túi quần.
Nhiều khi nhìn
thiên hạ đi xem phim trên màn hình ít mà đóng phim bên dưới thì nhiều lại chạnh
lòng nhìn sang con bạn hăng hái chén mớ bỏng ngô và mút côca như một con nghiện
rồi thỉnh thoảng lại phá lên cười hô hố.
Nhiều khi … tôi
lại chạnh lòng …
…
Cho đến hôm nay,
cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc
hẹn thứ 7, có lẽ do dòng đời xô đẩy chính nhân quân tử là tôi đành phải tái
xuất giang hồ.
- Ừ thì mày nói qua đi, lần này em cao gầy, béo tốt rồi
xinh xẻo ra sao ?- Con bạn vừa nói vừa dán mắt vào màn hình, hai tay gõ
điên cuồng, nó đang sáng tác, nhìn đám vỏ lon coke nằm lăn lóc bên cạnh
tôi đủ biết.
- Không biết, không định nghĩa được, khó tả lắm – Tôi vừa
nói vừa cầm quyển toán cao cấp mà chẳng có số nào nhảy vào đầu.
- Há, mày làm sao thế - Con bạn quơ tay làm mấy cái vỏ
lon đang lửng lơ sắp rơi giờ nhảy hẳn xuống nền – Không định nghĩa được là
sao, xinh xấu hay cao thấp mày cũng không biết à ? Mắt mày cận chứ đâu có
mù. Nói lại tao nghe đi.
- Thì tầm thấp hơn tao 1 cái đầu thì phải !
- Khoảng 1m58 – 1m61.
- Dáng nó khoảng như dáng mày ?
- Khoảng 45 kg.
- Tóc dài dài, màu hung hung, không xinh nhưng không xấu.
- Nghe hoàn toàn bình thường, còn chẳng bằng em thứ 4,
thế sao mày lại để ý đến nó ?
- Không biết, nhìn đặc biệt, ấn tượng.
- Có vẻ như một triệu trứng của hiện tượng cảm nắng, thế
nhìn thấy ở đâu ?
- Ở căng-tin, tao nhìn thấy em ấy đang ngồi uống nước.
- Há, uống nước thì có gì đặc biệt, một cái ống hút và
uống châm rãi, mắt nhìn mơ màng ra ngoài cửa sổ à.
- Nếu thế tao đã không ấn tượng, em ấy ngồi với một đám
con trai, vắt chân và tu chai C2 như một thằng con trai chính hiệu.
- Há, hay nó lesbian – Con bạn dừng việc gõ lạch cạch quay
hẳn mặt sang nhìn nó với ánh mắt trân trối
- Không, theo như tổ điều tra của lớp thì em ấy hoàn toàn
bình thường và chưa có người yêu – Tôi đã quyết định vứt quyển toán cao
cấp sang một bên, lần đầu tiên cảm thấy trong lòng mình khi nói về một
người mà con tim lại không đập 72 nhịp/phút, có lẽ nó đã lên đến 85
nhịp/phút từ lúc nãy.
- Vậy thì lần này tao phải suy nghĩ kỹ càng – Nó lại quay
đầu vào màn hình, nhưng không phải tiếp tục sự nghiệp sáng tác mà thay vào
đó biểu tượng của Google đang chính ình ở giữa. Tôi quên không bảo, con
bạn tôi không tin bất cứ cái gì trừ những điều bố mẹ nó nói và những thứ
nó tra được trên Google, Google siêu nhân.
…
- Anh già, chưa ngủ à – Nick em vừa bật sáng nhấp nháy
khi đồng hồ cuối màn hình chỉ 11h30 PM.
- Nhớ em, không ngủ được – Nếu như cho tôi một mình tác
chiến, đơn thương độc mã thể nào tôi cũng chỉ buông một câu nói khô như
bánh khảo “Chưa”, chấm hết. Còn giờ, tôi tự lấy tay vả vào miệng,
nếu quả thực tôi nghĩ ra câu nói này, tôi thề có danh dự sẽ nhảy xuống
sông Tô Lịch mà chết. Ai bảo con bạn tôi nó phán con gái luôn thích nghe
những điều mang tính chất nịnh bợ một tí vì họ tin vào những gì
nghe thấy hơn vào những gì họ nhìn thấy, cho nên làm mười việc chăm sóc
gần gũi an ủi họ chẳng bằng nói một câu êm tai khiến họ xúc động. Khi con
trai lời ngon tiếng ngọt, kẻ thù lớn nhất không phải là cái tai của phụ nữ
mà chính là cái bao tử của mình. Nếu khi tôi nói ra những điều nịnh bợ a
dua mà không thấy dạ dày bị chuột rút, thì tôi có thể đạt đến trình độ
thượng thừa. Còn trong hoàn cảnh này, tôi thấy bụng mình đau quằn quại.
- Sao em ngủ muộn thế, thức khuya không tốt cho sức khỏe
– Haiz, tôi tự thấy việc ngày ngày lên mạng đọc mấy trang web thỉnh thoảng
đá qua mục sức khỏe kể cũng không uổng phí.
- Theo lời anh thì em nên đi ngủ, vậy chúc anh già ngủ
ngon – Tôi phải nhảy ngay vào nick con bạn cầu cứu viện trợ. Có vẻ như em
đang tức giận hay đại loại gì đó. Nhưng tôi đã lỡ lời mất rồi, theo nó thì
việc duy nhất lúc này tôi có thể làm là
- Có lẽ anh cũng nên đi ngủ, để biết đâu trong mơ anh lại
gặp em – Tôi tí nữa đã muốn hét lên giữa đêm khuya thanh vắng khi nhìn vào
câu nói mà con bạn tư vấn, nhưng không thể, tôi đã tự hứa lần này phải
nhất nhất theo nó, kết quả không như tôi tưởng. Em cho một cái emo cười đỏ
mặt và một cái (:D), hóa ra em không chửi tôi là đồ dẻo mỏ như tôi vẫn
nghĩ.
- Thế thì hẹn gặp lại anh, somewhere in my dream…
Đã 2 tuần kể từ
buổi chiều con bạn tôi uống coke nhiều đột ngột và ngồi search google lâu kinh
ngạc. Một kế hoạch gần như hoàn hảo đã được nó đặt ra nhưng việc thực hiện lại
khá chậm chạp do tôi thường ngại thực hiện mấy bước tiến mang tính đột
phá trong kế hoạch.
Kì 2: Cô gái thứ 7
* Một số chi tiết trong truyện được lấy cảm hứng và phóng tác theo "Lần đầu thân mật" của tác giả Trung Quốc Thái Trí Hằng