Tôi đang là "con vịt" làm nền cho "thiên nga"?
Tôi đã "làm nền" rất tốt cho Châu. Cô bạn vốn đã xinh đẹp nay thiên nga lại càng nổi bật hơn vì đứng cạnh vịt con xấu xí. Cái gì Châu cũng hơn tôi, ưu điểm của cô ấy càng được tôn lên nhờ lấy sự xấu xí, nhược điểm của tôi làm bàn đẩy.
Tôi là đứa con gái cực kỳ bình thường: không xinh, không duyên, dáng xấu và gia đình thì nghèo. Cái gì ở tôi cũng không đến mức xấu thê thảm nhưng nó chẳng đẹp đẽ gì. Tôi tự nhận thức được mình nên trước nay tôi rất trầm lặng, ngại tiếp xúc với mọi người. Ở lớp, tôi cũng chẳng có nhiều bạn, có chăng cũng chỉ là mấy đứa hoàn cảnh gia đình cũng như tôi. Tôi chưa bao giờ chơi với "vip" - nghĩa là những bạn gái xinh xắn đáng yêu trong lớp. Vì họ cũng không mấy khi thích chơi với tôi, giữa tôi và họ có quá nhiều khác biệt.
Ấy thế mà từ đầu năm học đến giờ tôi lại chơi với một cô bạn gái khác tôi một trời một vực. Châu xinh, và nhà cô ấy giàu, điều ấy ai cũng biết. Trong khi buổi sáng chúng tôi lụi cụi đạp xe đạp hoặc đi xe bus đến trường thì lúc nào Châu cũng có ô tô đưa đón. Có thể là bố hoặc mẹ cô ấy tiện đường đi làm đưa con gái, cũng có thể là anh trai lái xe đưa đi học. Tôi chưa từng quen biết ai giàu đến thế cả. Lần đầu tiên khi nhìn thấy Châu, tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ tiếp xúc với cô ấy, tất cả sẽ chỉ dừng lại ở xã giao thông thường, nhìn hai chúng tôi đã thấy khác biệt thế cơ mà.
Thế nhưng, chính Châu lại là người làm quen với tôi trước. Cô ấy chủ động bắt chuyện, làm thân với tôi. Sau này, chơi nhiều rồi, quen thân rồi, tôi mới hỏi tại sao trong lớp biết bao bạn gái như thế, Châu lại chọn tôi? Cô ấy bảo tôi là người thích hợp với cô ấy. Tôi không hiểu câu nói ấy lắm thì được Châu giải thích rằng vừa nhìn cô ấy đã thấy mến tôi, thấy tôi hợp với cô ấy và chúng tôi có thể kết bạn. Tôi nghe thế thì vui lắm, vì tôi cũng rất quý Châu. Cô ấy đã làm thay đổi đôi mắt của tôi về những người giàu có, đầy đủ. Trước đây tôi luôn nghĩ họ là những kẻ hợm hĩnh, khinh người. Nhưng hình như tôi đã nhầm về Châu.
Châu hay đi cùng tôi. Mặc dù chúng tôi đi đâu người ta cũng khiến người khác chú ý. Bởi vì Châu xinh, và cô ấy lại ăn diện nữa. Ở trường mặc đồng phục nhưng nhìn cô ấy vẫn khác lắm. Đôi giày Châu đi cũng cả triệu bạc, lại còn đồ trang sức cô ấy đeo nữa. Trong khi tôi đi bên cạnh trông chẳng khác nào vịt con xấu xí đi cạnh thiên nga. Mọi người chú ý đến hai đứa chúng tôi có lẽ cũng một phần bởi sự tương phản. Tôi cũng biết mình đứng cạnh Châu thì đã xấu lại càng xấu hơn nên nhiều lúc cũng thấy tủi thân và ngại ngùng, nhưng thấy Châu nhiệt tình với tôi quá, tôi lại ngại từ chối. Vả lại, thừa nhận chuyện mình đang mất tự tin cũng chẳng dễ dàng gì nên tôi cứ giả vờ không thấy gì là xong.
Kể ra cũng ngại, nhưng từ ngày chơi cùng, Châu hay mời tôi về nhà chơi. Hay có khi cô ấy gọi điện bảo bố mẹ đừng đi ô tô qua đón mà cùng tôi đi xe đạp về nhà. Bởi vì muốn về nhà tôi thì phải qua nhà Châu. Chuyện này đã từng làm tôi cảm động lắm lắm. Vì tôi cứ nghĩ rằng Châu thân thiện và yêu quý mình. Mỗi lần đến nhà Châu chơi, tôi rất ngại ngùng. Vì vào nhà cô ấy, cái gì cũng lộng lẫy, khác xa tôi và gia đình tôi. Nhưng Châu và bố mẹ cô ấy luôn thân thiện, Châu còn mời tôi lên phòng chơi, cho tôi xem bộ sưu tập quần áo, giày dép và thú bông của cô ấy. Cái gì Châu cũng có, nhiều khi tôi không khỏi ghen tỵ vì điều này. Vì sao cô ấy sướng thế còn tôi lại vất vả đến vậy?
Có khi Châu tặng quần áo của mình cho tôi. Là đồ Châu đã mặc rồi nhưng còn mới lắm, hầu như chỉ mặc một, hai lần là cùng. Châu bảo cô ấy không thích nữa, cứ để trong tủ thì phí, cũng chẳng biết cho ai. Mà tôi mặc lại đẹp nên cứ bảo tôi lấy về mà mặc. Tôi cũng ngại lắm, đồ cô ấy toàn tiền triệu cả, cái gì ít cũng vài trăm. Nhưng tôi từ chối thì Châu làm mặt giận, bắt tôi phải mang về. Tôi đành mang về, cũng thích lắm nhưng chẳng dám mặc đi đâu, chỉ thỉnh thoảng bỏ ra mặc soi gương một mình thôi. Châu lại cứ bắt tôi phải mặc đi học thêm, đồ cho là để mặc đâu phải để cất tủ. Thế là tôi cũng đánh liều diện đến lớp.
Ấy thế mà từ đầu năm học đến giờ tôi lại chơi với một cô bạn gái khác tôi một trời một vực. Châu xinh, và nhà cô ấy giàu, điều ấy ai cũng biết. Trong khi buổi sáng chúng tôi lụi cụi đạp xe đạp hoặc đi xe bus đến trường thì lúc nào Châu cũng có ô tô đưa đón. Có thể là bố hoặc mẹ cô ấy tiện đường đi làm đưa con gái, cũng có thể là anh trai lái xe đưa đi học. Tôi chưa từng quen biết ai giàu đến thế cả. Lần đầu tiên khi nhìn thấy Châu, tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ tiếp xúc với cô ấy, tất cả sẽ chỉ dừng lại ở xã giao thông thường, nhìn hai chúng tôi đã thấy khác biệt thế cơ mà.
Thế nhưng, chính Châu lại là người làm quen với tôi trước. Cô ấy chủ động bắt chuyện, làm thân với tôi. Sau này, chơi nhiều rồi, quen thân rồi, tôi mới hỏi tại sao trong lớp biết bao bạn gái như thế, Châu lại chọn tôi? Cô ấy bảo tôi là người thích hợp với cô ấy. Tôi không hiểu câu nói ấy lắm thì được Châu giải thích rằng vừa nhìn cô ấy đã thấy mến tôi, thấy tôi hợp với cô ấy và chúng tôi có thể kết bạn. Tôi nghe thế thì vui lắm, vì tôi cũng rất quý Châu. Cô ấy đã làm thay đổi đôi mắt của tôi về những người giàu có, đầy đủ. Trước đây tôi luôn nghĩ họ là những kẻ hợm hĩnh, khinh người. Nhưng hình như tôi đã nhầm về Châu.
Châu hay đi cùng tôi. Mặc dù chúng tôi đi đâu người ta cũng khiến người khác chú ý. Bởi vì Châu xinh, và cô ấy lại ăn diện nữa. Ở trường mặc đồng phục nhưng nhìn cô ấy vẫn khác lắm. Đôi giày Châu đi cũng cả triệu bạc, lại còn đồ trang sức cô ấy đeo nữa. Trong khi tôi đi bên cạnh trông chẳng khác nào vịt con xấu xí đi cạnh thiên nga. Mọi người chú ý đến hai đứa chúng tôi có lẽ cũng một phần bởi sự tương phản. Tôi cũng biết mình đứng cạnh Châu thì đã xấu lại càng xấu hơn nên nhiều lúc cũng thấy tủi thân và ngại ngùng, nhưng thấy Châu nhiệt tình với tôi quá, tôi lại ngại từ chối. Vả lại, thừa nhận chuyện mình đang mất tự tin cũng chẳng dễ dàng gì nên tôi cứ giả vờ không thấy gì là xong.
Kể ra cũng ngại, nhưng từ ngày chơi cùng, Châu hay mời tôi về nhà chơi. Hay có khi cô ấy gọi điện bảo bố mẹ đừng đi ô tô qua đón mà cùng tôi đi xe đạp về nhà. Bởi vì muốn về nhà tôi thì phải qua nhà Châu. Chuyện này đã từng làm tôi cảm động lắm lắm. Vì tôi cứ nghĩ rằng Châu thân thiện và yêu quý mình. Mỗi lần đến nhà Châu chơi, tôi rất ngại ngùng. Vì vào nhà cô ấy, cái gì cũng lộng lẫy, khác xa tôi và gia đình tôi. Nhưng Châu và bố mẹ cô ấy luôn thân thiện, Châu còn mời tôi lên phòng chơi, cho tôi xem bộ sưu tập quần áo, giày dép và thú bông của cô ấy. Cái gì Châu cũng có, nhiều khi tôi không khỏi ghen tỵ vì điều này. Vì sao cô ấy sướng thế còn tôi lại vất vả đến vậy?
Có khi Châu tặng quần áo của mình cho tôi. Là đồ Châu đã mặc rồi nhưng còn mới lắm, hầu như chỉ mặc một, hai lần là cùng. Châu bảo cô ấy không thích nữa, cứ để trong tủ thì phí, cũng chẳng biết cho ai. Mà tôi mặc lại đẹp nên cứ bảo tôi lấy về mà mặc. Tôi cũng ngại lắm, đồ cô ấy toàn tiền triệu cả, cái gì ít cũng vài trăm. Nhưng tôi từ chối thì Châu làm mặt giận, bắt tôi phải mang về. Tôi đành mang về, cũng thích lắm nhưng chẳng dám mặc đi đâu, chỉ thỉnh thoảng bỏ ra mặc soi gương một mình thôi. Châu lại cứ bắt tôi phải mặc đi học thêm, đồ cho là để mặc đâu phải để cất tủ. Thế là tôi cũng đánh liều diện đến lớp.

Cả lớp đều biết tôi mặc lại đồ cũ của Châu, thật không để đâu cho hết ngượng...
Người đẹp vì lụa, mặc mấy đồ đó lên người trông tôi cũng xinh hơn hẳn. Mấy đứa trong lớp khen miết, nhưng chưa kịp khen xong thì Châu đã ập đến. Cô ấy cứ thế xuýt xoa mặc tôi đứng đỏ mặt chết chân vì ngượng: "Hòa mặc đồ này đẹp quá đi. Châu đã bảo Hòa mặc được mà. Thấy không? Xinh ra hẳn. Châu để mãi trong tủ cũng phí đi". Thế là cả lớp đều biết tôi mặc lại đồ cũ của Châu, thật không để đâu cho hết ngượng. Sau lần ấy, tôi muốn đem đồ trả Châu nhưng sợ cô ấy giận, vì dù sao cô ấy cũng chỉ vô tâm thôi (tôi nghĩ thế) nên tôi cất trong tủ, không mặc lần nào nữa. Châu có nói gì tôi cũng không mặc nữa.
Tôi coi Châu như bạn thân, quý Châu lắm, và tôi cũng luôn nghĩ rằng Châu coi mình như thế. Nhưng mới đây, tôi lại biết một sự thật hoàn toàn khác từ đứa bạn ở lớp. Trong một lần chat, cô ấy nói với tôi rất nhiều về Châu, khuyên tôi hãy chọn bạn mà chơi. Những điều cô ấy nói khiến tôi shock nặng, không tin vào tai mình nữa. Mấy ngày nay tôi như người điên, thẫn thờ suy nghĩ, không biết phải tin ai, không biết phải làm sao?
Cô ấy nói rằng Châu chơi với tôi chỉ để đánh bóng bản thân mình. Từ ngày Châu chơi với tôi, trong mắt nhiều người cô ấy là người thật tuyệt vời, thân thiện, không cậy giàu có mà khinh bạn. Cô ấy đã tạo được sự khác biệt với tất cả đám "hot girl" xinh đẹp trong trường. Nếu như những người kia tụ tập thành đám ngang ngửa nhau, thân nhau, một hội quý tộc thì Châu khác hẳn. Tất cả là nhờ tôi. Châu đã tạo được danh tiếng tốt cho mình. Trước đây, ở cấp 2, cô ấy từng bị nói rất nhiều vì tuyên bố ghét tụi nhà nghèo, vì chỉ chơi với những người "cùng đẳng cấp" với mình.
Tôi đã "làm nền" rất tốt cho Châu. Cô bạn vốn đã xinh đẹp nay thiên nga lại càng nổi bật hơn vì đứng cạnh vịt con xấu xí. Cái gì Châu cũng hơn tôi, ưu điểm của cô ấy càng được tôn lên nhờ lấy sự xấu xí, nhược điểm của tôi làm bàn đẩy. Tôi không thể ngờ được, tại sao lại như vậy? Có thật thế không đây? Lẽ nào Châu coi tôi như thế được? Bấy lâu nay tôi được sử dụng như một công cụ mà không hề hay biết gì sao? Tôi đã tin tưởng cô ấy hết mình vậy mà nhận lại chỉ là sự thật phũ phàng đó sao? Phải chăng tôi đã quá ngây thơ nên ra nông nỗi này? Có lẽ tôi sẽ chẳng dám tin bất kỳ ai nữa...
Tôi coi Châu như bạn thân, quý Châu lắm, và tôi cũng luôn nghĩ rằng Châu coi mình như thế. Nhưng mới đây, tôi lại biết một sự thật hoàn toàn khác từ đứa bạn ở lớp. Trong một lần chat, cô ấy nói với tôi rất nhiều về Châu, khuyên tôi hãy chọn bạn mà chơi. Những điều cô ấy nói khiến tôi shock nặng, không tin vào tai mình nữa. Mấy ngày nay tôi như người điên, thẫn thờ suy nghĩ, không biết phải tin ai, không biết phải làm sao?
Cô ấy nói rằng Châu chơi với tôi chỉ để đánh bóng bản thân mình. Từ ngày Châu chơi với tôi, trong mắt nhiều người cô ấy là người thật tuyệt vời, thân thiện, không cậy giàu có mà khinh bạn. Cô ấy đã tạo được sự khác biệt với tất cả đám "hot girl" xinh đẹp trong trường. Nếu như những người kia tụ tập thành đám ngang ngửa nhau, thân nhau, một hội quý tộc thì Châu khác hẳn. Tất cả là nhờ tôi. Châu đã tạo được danh tiếng tốt cho mình. Trước đây, ở cấp 2, cô ấy từng bị nói rất nhiều vì tuyên bố ghét tụi nhà nghèo, vì chỉ chơi với những người "cùng đẳng cấp" với mình.
Tôi đã "làm nền" rất tốt cho Châu. Cô bạn vốn đã xinh đẹp nay thiên nga lại càng nổi bật hơn vì đứng cạnh vịt con xấu xí. Cái gì Châu cũng hơn tôi, ưu điểm của cô ấy càng được tôn lên nhờ lấy sự xấu xí, nhược điểm của tôi làm bàn đẩy. Tôi không thể ngờ được, tại sao lại như vậy? Có thật thế không đây? Lẽ nào Châu coi tôi như thế được? Bấy lâu nay tôi được sử dụng như một công cụ mà không hề hay biết gì sao? Tôi đã tin tưởng cô ấy hết mình vậy mà nhận lại chỉ là sự thật phũ phàng đó sao? Phải chăng tôi đã quá ngây thơ nên ra nông nỗi này? Có lẽ tôi sẽ chẳng dám tin bất kỳ ai nữa...
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày