“Sinh mạng của cậu rẻ vậy sao?”
“Chúng mình đã 18 tuổi. Sự sống của cậu bắt đầu được 18 năm. Đánh đổi cho sự sống này là công mẹ cậu mang nặng trong những ngày khốn khó. Nhớ lại đi Nam…”.

(Ảnh minh họa - Deviantart)
Bài làm
Ngày ....,
Cậu đã từng nghe câu
chuyện về một chú chim? Bị một vết thương rất nặng, chú chim ấy phải
nằm giữa đống lá rừng. Từng ngày, từng ngày trôi qua, con chim bé nhỏ
vừa đau đớn, vừa đói khát, cái chết đối với nó chỉ còn là tương lai gần
mà thôi. Một ngày nọ, nó cố nhìn lên cao, nhìn màu xanh mỡ màng của lá
rừng tiếp nối với màu xanh da trời bất tận. Đột ngột, nó đập cánh vụt
bay. Đôi cánh loạng choạng…
Không ai biết con
chim ấy ra sao sau đó. Cậu có biết vì sao có cái vụt bay đột ngột ấy
không? Vì con vật nhỏ chưa muốn phó mặc sinh mạng mình cho thời gian.
Nó vút bay lên vì niềm hi vọng sự sống vẫn còn như cái màu xanh trước
mắt nó vậy. Con chim ấy tiếc sống, sinh linh nhỏ bé ấy vẫn muốn sống
tiếp cuộc đời bay liệng. Con người là “sinh linh bậc cao” của tạo hóa,
có lẽ nào không hiểu nổi cái đập cánh của một chú chim?
Cậu từng nói với tôi
cậu rất thích thơ Hàn Mặc Tử. Vậy, chắc là cậu hiểu được niềm khát khao
cháy bỏng, niềm hi vọng vô biên về sự sống dẫn đến tuyệt vọng của con
người bị cuộc sống từ chối?
Người ta bị cái chết
dồn đuổi, bị đặt tới cái ranh giới mong manh sinh - tử, vẫn khôn nguôi
một niềm mong mỏi được sống. Cả tôi, cả cậu nữa,
Nếu như cậu quyết
định tìm đến cái chết, hãy trao gửi sinh mạng mình cho con chim kia,
cho nhà thơ mà cậu yêu quý, cho đứa bé hàng xóm của cậu mới mất vì bệnh
tim,
Tôi đã có lần kể lại
cho cậu câu chuyện về những con ong: để bảo vệ mình, bảo vệ tổ, nó phải
đốt kẻ thù và chấp nhận đánh đổi cả mạng sống. Đâu phải mạng sống không
quan trọng với nó phải không? Còn với cậu, sinh mạng của chính cậu rẻ
mạt đến thế thôi sao?
Chúng mình đã 18
tuổi. Sự sống của cậu bắt đầu được 18 năm. Đánh đổi cho sự sống này là
công mẹ cậu mang nặng trong những ngày khốn khó. Nhớ lại đi
Nhưng cậu có làm được
như thế không, và bố mẹ cậu thực sự cần cậu trả cho họ những gì? Sinh
mạng của cậu là sinh mạng của cả bố và mẹ . Cậu có nỡ lấy đi một phần
sự sống của những người đã hi sinh cho cậu rất nhiều? Hãy vận dụng cái
đầu thông minh nhanh nhạy của cậu vào việc tính xem bao nhiêu gạo tiền
bố mẹ nâng niu, chăm sóc cậu? Cậu có tính được không, có khả năng đong
đếm được không bao nhiêu giọt nước mắt, bao nhiêu giọt mồ hôi? Và có
một thứ mà chắc chắn cậu không bao giờ tính được…
Chuyện về học hành:
hãy nghĩ là mình có thể cố được nữa, mọi người học được thì sao mình
lại khó khăn với nó; những môn mà cậu yêu thích như môn Toán, môn Anh
không đủ để làm cậu vui thú hơn sao? Chuyện gia đình, sao không nghĩ
rằng mỗi nhà mỗi cảnh, rằng mình cùng huyết thống với mọi người, mọi
người sẽ có nhiều điểm chung để hiểu mình hơn ai hết. Cậu hãy hình dung
đi Nam, nếu như cậu mất đi mọi người thân thương ấy…
Còn chuyện bạn bè,
hãy coi những chuyện đó là một đặc điểm của cuộc sống, mai này khi
chúng ta lớn lên, đó sẽ là những kỉ niệm thật thú vị…
Tôi đã nói nhiều quá
rồi. Tôi nghĩ rằng mình không cần nói nhiều đến thế đâu. Nếu như cậu
vẫn còn coi tôi là một “closed friend” (bạn thân) như cậu nói, thì cậu
hãy để bức thư của tôi có một chút giá trị nào đó đối với cậu, được
không? Ngày mai là một ngày mới. Gặp cậu ở lớp nhé, vào ngày mai!
Bạn của cậu!