Những thần tượng thế hệ mới của Vpop 2026
Bước ra khỏi ánh đèn rực rỡ của một show thực tế bùng nổ, CONGB đối mặt với sự nổi tiếng không phải như một giấc mơ, mà như một kế hoạch đã được cậu chuẩn bị kỹ lưỡng cho nó từ rất lâu. Trong cái thế giới mà đời tư nghệ sĩ bỗng chốc trở thành một loại "tài sản công cộng", cậu chọn cho mình một phong thái điềm tĩnh. CONGB không trốn chạy khỏi những "mặt tối" của danh vọng, bởi cậu hiểu rằng bóng tối thực chất chỉ là những vùng sáng chưa được định nghĩa. Với cậu, việc chia sẻ với fan là một sự gắn kết tình cảm tự nhiên, một "nhiệm vụ" đầy tự nguyện thay vì là một gánh nặng nhạy cảm. "Khi bạn biết cách khiến nó tươi sáng lên, thì chẳng còn gì để sợ hãi nữa." cậu mỉm cười - cái vẻ tự tin của một người hiểu rằng sự chân thành chính là con đường nhanh nhất để kết nối với khán giả của chính mình.
Nhiều người vẫn hay lầm tưởng rằng idol là những cỗ máy được nhào nặn từ một dây chuyền công nghiệp "vô trùng", nhưng CONGB là một phản biện sống đầy thú vị. Cậu thẳng thắn thừa nhận mình chỉ trình diễn khi ánh đèn spotlight yêu cầu một nghệ sĩ thực thụ. Ở ngoài đời, cậu trả lại cho khán giả một CONGB nguyên bản. Cậu từ chối việc phải "diễn" để làm hài lòng những tiêu chuẩn khắt khe, bởi cậu tin rằng thứ "mã định danh" (ID) duy nhất khiến người ta nhớ đến mình chính là năng lượng tích cực và sự yêu đời không thể trộn lẫn.
Chính cái tôi "không bộ lọc" này đã tạo nên một cơn địa chấn thực sự tại WeChoice Awards vừa qua. Con số hơn 2 triệu lượt vote đưa CONGB chạm tay vào giải thưởng Rising Artist không chỉ là một thống kê khô khan; nó là một bản tuyên ngôn đanh thép về sức mạnh và sự đoàn kết của cộng đồng UNICONGS. Giữa một thị trường giải trí đang bão hòa, việc một nghệ sĩ mới toanh có thể huy động một "binh đoàn kỳ lân" khổng lồ như vậy đã chứng minh rằng: Khi sự chân thành chạm tới sự chân thành, người hâm mộ sẽ không chỉ là khán giả, họ là những người đồng kiến tạo nên một làn sóng mới.
Tuy nhiên, đừng vì vẻ ngoài phóng khoáng ấy mà nghĩ rằng CONGB thiếu đi sự sắc sảo trong chiến lược âm nhạc. Đứng trước bài toán muôn thuở: Chọn kể câu chuyện cá nhân đầy rủi ro hay chọn một công thức an toàn để chiều lòng đám đông, chàng trai này đã chọn một nước đi cực kỳ tỉnh táo. Cậu hiểu mình là một tân binh bước ra từ sức nóng của Anh Trai Say Hi, và việc định vị hình ảnh trước khi phơi bày những góc khuất gai góc nhất là một sự đầu tư có tính toán. "Khi có thành tựu, người ta sẽ tin vào câu chuyện của bạn hơn," cậu nhận định sắc lẹm. Ngay cả cách cậu bảo vệ không gian sáng tạo của mình giữa lịch trình dày đặc cũng mang đậm hơi thở của một tâm hồn tự do: một buổi đi bộ quanh nhà, một góc cà phê tĩnh lặng hay những thước phim vô tình bắt gặp đều được cậu nhào nặn thành chất liệu âm nhạc trong EP CONGBDAY.
Mối quan hệ giữa CONGB và UNICONGS giống như một bản nhạc được phối khí đầy tinh tế giữa sự quan tâm và lòng tôn trọng. Cậu không chọn cách đối đầu với những yêu cầu khắt khe hay sự bảo vệ cực đoan từ người hâm mộ, mà dùng sự nhẹ nhàng để nhắc nhở họ rằng "hãy tử tế với thế giới để nhận lại sự dịu dàng". Nhìn về hành trình 5 năm tới, CONGB không hứa hẹn về những con số triệu view hay hào quang ảo ảnh. Cậu chỉ cam kết về một sự tồn tại bền bỉ: rằng dù ánh đèn có tắt đi, âm nhạc của cậu vẫn sẽ ở lại trong playlist của mọi người như một nguồn năng lượng tích cực. Lời cảm ơn dành cho những UNICONGS đã thức đêm để tạo nên kỳ tích 2 triệu vote không chỉ là một câu nói xã giao, mà là tiếng lòng của một người nghệ sĩ hiểu rằng: Mỗi vote của fan là một niềm tin, và mỗi giai điệu cậu hát lên chính là cách để tri ân niềm tin sắt đá ấy.
Nếu CONGB là một định nghĩa của sự hiện đại và mãnh liệt, thì Sơn.K lại hiện diện như một chương nhạc điềm tĩnh, mang phong thái của một "ông cụ non" Gen Z đầy chiêm nghiệm giữa lòng showbiz ồn ào. Sự nổi tiếng đối với cậu không phải là một trận cuồng phong bất chợt, mà giống như một giấc mơ đã được "vũ trụ" sắp đặt chính xác. Trong thế giới của những nghệ sĩ luôn lo sợ sự lãng quên, Sơn.K lại giữ cho mình một sự bình thản. Cậu thừa nhận mình đã chuẩn bị tinh thần cho việc nổi tiếng từ khi bắt đầu chọn nghệ thuật, nhưng khi đối mặt với sức mạnh khủng khiếp từ hàng triệu lượt bình chọn, cậu vẫn không tránh khỏi những phút giây ngỡ ngàng. Khoảnh khắc cái tên mình được xướng lên trong Best 5, Sơn.K vẫn thể hiện một sự ung dung và bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Sự tỉnh táo ấy khiến cậu vẫn đủ bình tĩnh để nhắn tin cảm ơn từng người một cách chuẩn mực ngay trong đêm, để rồi chỉ đến sáng hôm sau, khi một mình thức dậy, cậu mới cho phép những giọt nước mắt hạnh phúc thực sự vỡ òa.
Sơn.K có một định nghĩa rất sòng phẳng và tử tế về nghề nghiệp: Nghệ sĩ là người kiếm tiền từ khán giả, và vì thế, khán giả chính là những quý nhân. Tư duy này giúp cậu đối diện với việc đời tư trở thành câu chuyện chung của khán giả bằng một mindset bao dung lạ kỳ. Cậu không coi việc fan đào lại quá khứ hay tìm hiểu về gia đình mình là sự xâm phạm, mà là một nhu cầu tất yếu của tình yêu thương. "Chúng ta phải học sự tử tế," cậu khẳng định, như một lời nhắc nhở rằng khi đã chọn con đường truyền cảm hứng, bản thân người nghệ sĩ phải là một tấm gương sạch. Áp lực giữ gìn hình ảnh đối với Sơn.K không phải là một vai diễn gượng ép, mà là một cuộc "chạy marathon" với chính mình. Fan hâm mộ hẳn sẽ bật cười khi biết rằng chàng nghệ sĩ này dù mệt rã rời sau một ngày bay như chim vẫn phải bật thời sự lên xem chỉ vì sợ một ngày nào đó khán giả hỏi đến mà mình không biết trả lời, hay việc cặm cụi mở app học tiếng Anh mỗi tối để không còn thấy ngại khi lỡ "show" ra sự yếu kém của mình. Sơn.K không chọn cách che đậy khuyết điểm, cậu phơi bày chúng và lấy đó làm động lực để trau dồi, bởi cậu hiểu rằng idol không phải là một vị thần đứng trên đỉnh cao, mà là một con người luôn tìm cách để tốt lên mỗi ngày.
Giữa một thị trường mà visual lung linh hay vũ đạo thần sầu đã trở thành những mặt hàng đại trà, Sơn.K tự định vị "mã định danh" của mình bằng một khái niệm nghe có vẻ khô khan nhưng lại đầy hứa hẹn: Sự cầu tiến. Cậu thẳng thắn tự nhận mình chỉ nhảy ở mức trung bình và gương mặt đôi khi cười còn rất sượng. Thay vì chọn cách phớt lờ những bình luận tiêu cực, Sơn.K dùng chúng làm kim chỉ nam để rèn luyện - cậu đứng trước gương tập cười cho đến khi hết sượng, tập nhảy bớt lực lại khi thấy fan góp ý mình làm quá nhiều. Sự cầu tiến ấy còn đi đôi với khả năng quan sát bản thân cực kỳ sắc sảo. Tại Anh Trai Say Hi, cậu tự đặt câu hỏi làm sao để nổi bật giữa những người quá giỏi, và câu trả lời nằm ở những "cú trick". Biết mình không mạnh về vũ đạo mềm mại, cậu tận dụng sức mạnh cơ bắp để thực hiện những pha nhào lộn, biến cái tay khoẻ của mình thành một điểm nhấn không thể trộn lẫn. Với Sơn.K, bản sắc âm nhạc không nằm ở việc chiều chuộng khán giả một cách mù quáng, mà là sự dung hòa giữa cái "sến" tự nhiên của một tâm hồn thích phim ngôn tình và những gì thị trường đang khát khao.
Điểm thú vị nhất ở Sơn.K có lẽ chính là mối quan hệ "mẹ - con" đầy kịch tính với cộng đồng fan CAPO. Cậu hóm hỉnh ví von fan mình giống như mẹ ở nhà - người sẽ có ý kiến với việc cậu nên chơi với ai, hút thuốc hay không, hay hợp tác với ekip nào. Thay vì phản kháng để bảo vệ cái tôi nghệ sĩ, Sơn.K chọn cách hành xử của một "người con ngoan": "Nếu mọi người gia trưởng thì Sơn chọn ngoan ngoãn, còn nếu mọi người ngoan thì Sơn sẽ… gia trưởng một chút". Cậu nhìn thấu qua lớp vỏ kiểm soát ấy là một tình thương vô điều kiện, một nỗi lo sợ cậu sẽ mắc sai lầm. Trước những cuộc tranh cãi cực đoan trên mạng xã hội, cậu chỉ ước mình có một cái "loa phường" để trấn an fan hâm mộ rằng cậu mạnh mẽ hơn họ tưởng, rằng những sóng gió kia chỉ là cơm bữa để cậu trưởng thành hơn. Và thậm chí, Sơn.K thừa nhận mình là người ít bị ảnh hưởng nhất bởi những ồn ào trên mạng xã hội.
Nhìn về hành trình 5 năm tới, Sơn.K mang theo lời dạy của Karik về những bài hát bất hủ làm hành trang. Cậu manifest về một tương lai mà dù mình có lùi về phía sau làm thầy hay làm sản xuất, âm nhạc của cậu vẫn sẽ được bật lên như một nguồn năng lượng tích cực. Lời nhắn nhủ gửi đến "các huynh đệ, cô dì chú bác" trong fandom không chỉ là một lời tri ân, mà là lời hẹn thề về một tình bạn bền vững, nơi mà dù tương lai có sóng gió ra sao, họ vẫn sẽ cùng nhau ngồi lại và giải quyết mọi chuyện như những người bạn đồng hành thân thiết.
Trong thế giới giải trí đầy rẫy những màn "lột xác" ngoạn mục và những cú debut triệu đô, Vương Bình xuất hiện như một sự trở về đầy xúc cảm. Cậu không phải kẻ xa lạ với ánh đèn sân khấu - vốn dĩ đã có một nền tảng vững chắc từ thời là thành viên nhóm nhạc nam - nhưng phải đến khi đứng độc lập sau một hành trình tái sinh, Bình mới thực sự cảm nhận được sức nặng của tình yêu thương. Sự nổi tiếng với Bình không phải là một cơn bão lạ lẫm, mà là một giấc mơ vừa vặn đã thành hình từ những đêm dài khao khát được đứng trên sân khấu, hát những ca khúc của riêng mình mà ở dưới, khán giả không chỉ đứng xem, họ thuộc lòng từng lời hát. "Năm nay mọi thứ thật tuyệt vời và vừa đủ đối với Bình," cậu nói, một sự khiêm cung hiếm thấy ở một nghệ sĩ đang sở hữu fandom mở rộng với tốc độ chóng mặt.
Nếu nhiều người coi fandom là một "thế lực" quyền năng đôi khi gây ngợp, thì với Vương Bình, các Voi Con lại giống như một trạm sạc năng lượng khổng lồ. Cậu có thói quen nhắn tin trong broadcast như cách người ta tâm sự với bạn cũ. Bình không chọn cách xây dựng bức tường ngăn cách giữa idol và fan, cậu chọn thu hẹp khoảng cách ấy lại tối đa, để mỗi lời hỏi thăm hay bình luận đều trở thành chất xúc tác giúp cậu rèn luyện và đem đến những sản phẩm chỉn chu nhất. Nhưng đừng nhầm lẫn sự cởi mở đó với sự dễ dãi. Vương Bình có một lằn ranh đỏ rất rõ ràng: Gia đình. Cậu có thể vô tư chụp ảnh với fan ngoài đường, nhưng sẽ trở nên nghiêm túc để bảo vệ không gian riêng tư của mẹ và em trai. Cậu trân trọng những khoảnh khắc gia đình được hiện diện một cách tích cực tại fanmeeting, nhưng kiên quyết giữ lại những bình yên đời thường nhất sau cánh cửa nhà. Đó là cách một người đàn ông trưởng thành bảo vệ những gì quý giá nhất của đời mình.
Ở Vương Bình, ta thấy một sự phản biện nhẹ nhàng nhưng đanh thép về định kiến "Idol công nghiệp". Cậu thừa nhận sự kỷ luật và rèn luyện là bắt buộc, nhưng khẳng định rằng chính hành trình riêng biệt - những lần thành công rực rỡ và cả những thất bại cay đắng - mới là thứ nhào nặn nên bản sắc nghệ sĩ mà không dây chuyền nào có thể sao chép. Giữa một thị trường mà ai cũng có visual lung linh, Vương Bình chọn định danh mình bằng giọng hát và cách cậu "đổ" cảm xúc vào ca từ. Cậu tự nhận mình không phải người hát hay nhất, nhưng tự tin là kẻ giỏi nhất trong việc biến lời bài hát thành một sự xoa dịu. Cậu không chọn kể những câu chuyện để làm hài lòng số đông mà chọn kể câu chuyện của chính mình, bởi cậu tin rằng chỉ khi nguồn năng lượng xuất phát từ sự thật, nó mới có thể chạm đến những nỗi đau đang lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn khán giả.
Hóm hỉnh và chân phương, Bình tự giễu những thói quen xấu của mình như việc "hay ngáp không kiểm soát" hay thói "hay nói xàm" duyên dáng, cho thấy một khía cạnh đời thường không chút màu mè. Ngay cả trong cách xử lý những yêu cầu khắt khe từ fan về việc nên chơi với ai hay hợp tác với ai, cậu vẫn giữ một cái đầu lạnh và một trái tim ấm. Bình sống bằng cảm xúc nhưng hành động bằng chính kiến, cậu sẽ không vì lời ra tiếng vào mà quay lưng với những người bạn đối tốt với mình, cũng như sẽ tìm cách khắc phục những sai sót của ekip thay vì chọn cách từ bỏ cực đoan. "Like fan like idol" - Bình tin vào một cộng đồng ôn hòa, nơi sự giao tranh bị đẩy lùi bởi nguồn năng lượng "chill" mà cậu lan tỏa.
Nhìn về tuổi 35 của 5 năm sau, Vương Bình không hứa hẹn sự mãi mãi - vì cậu hiểu sự vô thường của hào quang - nhưng cậu hứa về sự bền bỉ. "Hy vọng chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau thật lâu nhất có thể," cậu nhắn nhủ tới các Voi Con qua ống kính máy quay. Với Vương Bình, âm nhạc là thứ duy nhất ở lại cuối cùng sau khi danh vọng biến mất, và chừng nào giai điệu của cậu vẫn còn có thể xoa dịu một ai đó, thì chừng đó cái tên Vương Bình vẫn còn rực rỡ trong lòng những người yêu cái đẹp chân phương.
“Thật ra thì, với một người đang hơi nóng bức một chút, thì khi một cơn gió mát lành thổi qua là một điều tuyệt vời.” Cách Linh ví von sự nổi tiếng của mình cũng lãng mạn như chính âm nhạc của anh chàng. Vốn được biết đến từ trước đó với các sản phẩm âm nhạc khá nổi bật, thế nhưng buitruonglinh vẫn là một cái tên mới mẻ trong lòng khán giả khi rất ít người có sự nhận diện với anh chàng. “Giống như một người nhảy lò cò, nhưng bây giờ thì mình đã đi vững với hai chân”. Linh nói.
Khi nhìn vào số lượng vote khổng lồ, Linh không chỉ nhìn thấy những con số, mà cậu cảm nhận được bao nhiêu tình yêu và sự công nhận mà mọi người dành cho hành trình của mình. Đó là một sự trân trọng thực sự mà cậu có thể cảm nhận được bằng tất cả giác quan. Thế nhưng, hào quang không làm thay đổi cái chất "đời" trong cậu. Linh vẫn bảo vệ quan điểm mình không phải là một người quá nổi tiếng, cậu vẫn đi ăn uống và làm mọi thứ bình thường vì "các bạn thế nào thì mình như thế". Sự nổi tiếng với Linh không phải là để bàn tán, mà là một sự tôn trọng ngược lại dành cho khán giả. Cậu luôn phải suy nghĩ thật kỹ trước khi gửi bất kỳ lời nói nào đến họ vì sự trân trọng những gì mình đang có sau những ngày đầu tiên không có gì trong tay.
Đối với mặt tối của sự nổi tiếng, Linh có một cái nhìn rất trực diện. Cậu coi đó thực sự là một thử thách khi bản thân luôn phải cố gắng "nhắn thước" để giữ gìn hình ảnh và âm nhạc. Những lúc năng lượng cạn kiệt, Linh chọn cách "ẩn mình" vào những phần việc mà khán giả ít thấy như viết nhạc hay sản xuất. Cậu cho phép mình tạm thời tập trung vào thế giới riêng, để rồi sau vài ngày khi năng lượng quay trở lại, cậu sẽ lại "lên và quẩy". Linh tin vào bản sắc riêng biệt của từng anh em trong nghề. Cậu thẳng thắn: "Nếu là công nghiệp thì chúng mình đã chả giống nhau, đây mỗi người là một kiểu bản sắc". Mã định danh của Linh không nằm ở việc chạy theo số đông, mà nằm ở sự chăm chỉ và khả năng nâng cấp bản thân từ những điều cơ bản nhất, thậm chí là từ chuyện ăn uống hay cách rèn luyện kỹ năng hàng ngày.
Sự sáng tạo của Bùi Trường Linh là một quá trình làm việc tỉ mỉ và chi tiết. Cậu luôn tự đặt áp lực phải tăng khả năng sáng tạo của bản thân để tìm ra những góc nhìn, những chủ đề mới nhằm chạm đến sự đồng cảm của người nghe. Linh hiểu rằng âm nhạc là cảm xúc, và nếu không chạm được đến cảm xúc của mọi người thì không thể coi là thành công. Cậu không chọn kể câu chuyện của một nhóm nhỏ những người chưa từng trải qua, mà chọn những câu chuyện có "điểm chạm" đến số đông để âm nhạc có thể lan tỏa sâu sắc nhất. Khi được hỏi về từ khóa mô tả bản thân, Linh chỉ dùng đúng một chữ: "Linh". Với cậu, chữ Linh đơn giản chính là con người cậu, không cần thêm thắt hay vay mượn bất kỳ hình mẫu nào khác.
Linh duy trì sự sáng tạo cá nhân bằng cách bảo vệ không gian riêng và kiên định với những gì mình đã bắt đầu. Cậu đối mặt với những yêu cầu từ fan bằng một niềm tin vào sự đồng hành lâu dài. Linh nhắc lại rằng mình đã trải qua một hành trình 5 năm trước đó, và giờ đây cậu vẫn ở đây, nói những điều này và sẵn sàng cho 5 năm, 5 năm và nhiều cái 5 năm sau nữa. Cậu coi khán giả là nguồn năng lượng để mình hoàn thành "nhiệm vụ" tạo ra những sản phẩm tốt nhất. Với Bùi Trường Linh, thần tượng không có quy chuẩn chung, mà mỗi người sẽ có một thần tượng khác nhau tùy vào năng lượng mà họ nhận được. Và cậu chọn là người mang đến năng lượng tích cực đó, một cách bền bỉ và nhất quán, từ bây giờ cho đến mãi về sau.
Hành trình từ một rapper Underground bước lên ánh hào quang mainstream thông qua một chương trình truyền hình thực tế bùng nổ là một trải nghiệm mà Mason Nguyễn mô tả bằng một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Với cậu, sự thành công này không thể gọi đơn thuần là một cơn bão hay một giấc mơ, bởi những từ đó quá định liệu hoặc quá lãng mạn. Nếu phải dùng một từ để mô tả về sự bùng nổ của Mason Nguyễn, thì đó là sự cộng hưởng giữa một giấc mơ được chuẩn bị kỹ lưỡng và một cơn bão bất ngờ. Mason không diễn vai người may mắn từ trên trời rơi xuống, cậu thừa nhận mình đã khao khát và chuẩn bị cho điều này từ rất lâu. Thế nhưng, khi hàng triệu lượt vote và tình yêu khổng lồ ập đến, Mason vẫn dùng từ "choáng ngợp" để mô tả cảm xúc của mình. Đó không phải là cái ngợp đến nghẹt thở, mà là cái ngợp của một người nghệ sĩ nhận ra sức nặng của tình yêu thương hóa ra lại lớn đến thế.
Đứng trước định kiến của dư luận cho rằng idol chỉ là một "sản phẩm công nghiệp" được nhào nặn bởi dây chuyền chuyên nghiệp và những khuôn mẫu có sẵn, Mason Nguyễn có một cách phản biện rất sòng phẳng và khách quan. Cậu không hề phủ nhận nhận định đó, bởi cậu thấy nó đúng với những nền công nghiệp âm nhạc phát triển khác trên thế giới. Tuy nhiên, Mason khẳng định: "Nước mình chưa có cái đó". Chính vì thị trường Việt Nam chưa có một dây chuyền công nghiệp đúng nghĩa, nên việc áp đặt định kiến này vào các nghệ sĩ trong nước là không công bằng. Thay vì tranh cãi, cậu chọn cách để thời gian trả lời, dùng chính hành trình tự thân và bản sắc riêng để chứng minh giá trị của mình.
Mã định danh mà Mason tự chọn cho bản thân trong một thị trường đầy rẫy những visual lung linh chính là hai từ: "Chân thật" và "Gần gũi". Cậu không hề giữ khoảng cách với khán giả; mọi vui, buồn, ốm, khỏe cậu đều tâm sự với họ như những người bạn. Trên sân khấu, Mason không coi mình đang biểu diễn cho khán giả xem, mà cậu coi đó là khoảnh khắc được "khoe" tiết mục với những người bạn thân thiết. Sự kết nối này mạnh mẽ đến mức khán giả đi xem Mason biểu diễn cảm thấy như đang xem chính một người bạn của mình đang hát. Với Mason, sự gần gũi không phải là một chiến thuật hình ảnh, mà là bản tính tự nhiên của một người nghệ sĩ không muốn có bất kỳ rào cản nào với những người yêu thương mình.
Một trong những khía cạnh thú vị nhất ở Mason Nguyễn chính là quan điểm về "cái tôi âm nhạc" của một rapper Underground khi bước sang Mainstream. Nhiều người thường quy chuẩn rằng thay đổi âm nhạc là mất đi cái tôi, nhưng Mason lại có một góc nhìn trưởng thành hơn: Âm nhạc phản ánh thế giới quan và quan điểm của nghệ sĩ ở thời điểm đó. Con người ai cũng phải trưởng thành, và khi con người thay đổi thì âm nhạc phải thay đổi theo. "Ngày xưa mình có suy nghĩ như nào mình sẵn sàng viết thẳng nó ra trên nhạc. Nhưng đến bây giờ khi mà mình trưởng thành hơn, mình có suy nghĩ thay đổi, nó vẫn là âm nhạc của mình, chỉ là nó không còn là mình của những ngày tháng quá khứ thôi." Bản sắc âm nhạc của Mason không hề biến mất, nó chỉ là một phiên bản lớn hơn, thấu hiểu hơn của chính cậu.
Về trách nhiệm của một thần tượng, Mason Nguyễn mang theo tư duy của một người anh lớn. Vốn được dạy phải làm gương cho em trai mình, cậu coi khán giả hiện tại giống như những người em trai, em gái mà cậu phải có trách nhiệm dẫn dắt bằng chính câu chuyện cá nhân của mình. Thay vì lo sợ đời tư bị soi mói, cậu coi đó là một phần của sự trưởng thành. Với Mason, áp lực giữ gìn hình ảnh không phải là việc phải "gồng" lên để trở nên hoàn hảo. Cậu chọn cách sống thật: "Nếu một hình ảnh mà hoàn hảo quá thì sẽ không một ai có thể giữ được hết". Mason sẵn sàng nhận sai trước công chúng, dùng lỗi lầm của mình để khuyên nhủ khán giả đừng mắc phải những sai lầm tương tự. Với cậu, thần tượng là người truyền cảm hứng, và điều tuyệt vời nhất là khi nghệ sĩ và khán giả có thể cùng nhau trưởng thành qua từng chặng đường.
Dù lịch trình dày đặc đôi khi chiếm hết thời gian, Mason vẫn biết cách bảo vệ không gian sáng tạo của mình. Cậu coi sáng tạo là một tình yêu mà nếu quá lâu không dành thời gian cho nó, cậu sẽ cảm thấy nhớ nhung. Mason cân bằng cuộc sống bằng cách tận dụng những khoảng thời gian rảnh ngắn ngủi để "bung toàn bộ chất xám", và cậu nhận ra cách làm này hiệu quả hơn nhiều so với việc ép bản thân phải sáng tạo mỗi ngày.
Mối quan hệ giữa Mason và cộng đồng Cổ Đông là một sự kết nối dựa trên sự đối thoại chân thành. Trước những yêu cầu có phần riêng tư hay sự kiểm soát từ fan, Mason chọn cách tâm sự dần dần để fan hiểu và tin tưởng vào sự trưởng thành của cậu. Cậu khẳng định: "Mọi người tin tôi đi, tôi đủ nhận thức, tôi đủ sự trưởng thành để có thể làm tất cả mọi thứ". Mason cũng cực kỳ khắt khe với việc bảo vệ người khác: Cậu trân trọng sự bảo vệ của fan nhưng tuyệt đối không đồng ý việc fan tấn công người khác để bảo vệ mình. Với cậu, giao tiếp online hay offline đều phải giữ đúng một bản ngã chân thật. Online chỉ là công cụ để đưa suy nghĩ chạm đến nhiều người hơn, còn con người Mason trong từng câu chia sẻ trên mạng và Mason ngoài đời đều là thật.
Nhìn về tương lai, Mason Nguyễn ấp ủ dự án về một buổi Fan Meeting riêng tư để kết nối trực tiếp với các Cổ Đông, nơi cậu sẽ công bố những dự án Album và EP mà cậu đang "chăm chỉ" hoàn thiện. Lời nhắn nhủ của Mason dành cho bản thân và các fan 5 năm sau là một lời khích lệ đầy sức nặng: "Cố lên! Hãy nhìn lại ước mơ của mình từ 5 năm trước, các bạn đã đi một đoạn đường rất xa rồi". Sự kiên trì và chân thật chính là yếu tố cốt lõi giúp Mason Nguyễn, dù nay đã thật sự bước cả hai chân vào thế giới mainstream, nhưng vẫn đậm đặc cá tính của một chàng trai rapper underground từng viral với câu rap: "Được rồi đi thôi!" ngày nào.
Đối với Juky San, thành công ở thời điểm hiện tại không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống sau một đêm. Nó là kết quả của một hành trình 6 năm dài đằng đẵng, những năm tháng chật vật tìm chỗ đứng, có những lúc tưởng như dậm chân tại chỗ cho đến tận bây giờ mới thực sự bứt phá để đón nhận luồng ánh sáng mạnh mẽ nhất từ công chúng. Juky San nhìn nhận sự xoay chuyển này bằng một lăng kính đầy chiêm nghiệm: Nếu gọi đó là một cơn bão thì nghe quá định liệu, còn nếu gọi là một giấc mơ thì lại quá lãng mạn. Cô ví von 6 năm qua như việc mình đã đi trong những ngày nắng rất dài, để rồi sau đó phải băng qua những ngày mưa - thứ "mưa tối mắt và tâm hồn" mà chỉ người trong cuộc mới thực sự thấu cảm. Ở cột mốc này, khi nhận được tình yêu thương lớn nhất từ trước đến nay, San cảm thấy choáng ngợp. Nhưng với bản tính sòng phẳng trong tình cảm, cô lập tức chuẩn bị tinh thần để đáp lại sự tâm huyết ấy của fan một cách xứng đáng nhất.
Sự nổi tiếng luôn kéo theo những soi mói về đời sống riêng tư, và Juky San thừa nhận từng có lúc cảm thấy khó chịu khi những góc khuất cá nhân bị đem ra bàn tán. Tuy nhiên, cô chọn cách đối diện trực diện thay vì trốn tránh: Cô sẵn sàng chia sẻ nếu điều đó thật sự cần thiết và mọi người thật sự quan tâm. Với cô, âm nhạc và những trang sách chính là nơi cô phơi bày tất cả vui buồn, thậm chí là những tâm tư thầm kín nhất về tình yêu. Cô tin rằng khán giả khi nghe nhạc sẽ luôn nhận ra những điều thầm kín đó mà không cần cô phải giải thích thêm. Quan điểm bảo vệ riêng tư của San rất đơn giản nhưng đanh thép: "Đừng bao giờ sống không tử tế để không có gì phải trách móc".
Trong suốt 6 năm làm nghề, đã có một khoảng thời gian Juky San rơi vào nỗi sợ hãi hiện sinh mỗi khi đi diễn về: Cô sợ nhìn vào gương và không còn nhận ra người trong gương là ai nữa. Đó là cái giá của việc cố gắng gồng mình, "xảo thuật" để làm hài lòng người khác. Nhưng rồi cô nhận ra mình không sống để làm hài lòng số đông một cách giả tạo. Cô chọn sống bằng nhiệt huyết đam mê, tin vào những rung động cảm xúc chân thật sẽ tự tìm đến đúng người cần kết nối. San muốn mình là nguồn động lực sống tốt cho khán giả. Nhìn thấy các fan từ những người khép kín dần trở nên hướng ngoại hơn, kết bạn với nhau qua FC, cô hạnh phúc vì mình đã cho đi tình cảm thay vì lo sợ bị đóng khung trong bất kỳ hình tượng nào.
Đứng trước định kiến về việc idol là một "sản phẩm công nghiệp" được nhào nặn từ khuôn mẫu, Juky San có một cái nhìn đầy bản lĩnh: "Khuôn mẫu là điều cần thiết cho một ngành công nghiệp lớn". Với San, cái khuôn ấy không hề tiêu cực, nó là cái cốt lõi, là những bài học bắt buộc mà nghệ sĩ phải học khi bước vào môi trường chuyên nghiệp. Điều tạo nên sự khác biệt chính là cách người nghệ sĩ "trang trí" lên đó như thế nào - thêm hoa, thêm màu sắc hay "vẽ vời" ra sao để khán giả nhớ đến. Cô chọn định danh mình bằng sự chân thật và khả năng kể chuyện (storytelling) qua âm nhạc. Mã ID mà San theo đuổi là khi nghe nhạc của cô, khán giả phải thấy được hình ảnh của chính họ ở trong đó.
Giữa việc lắng nghe khán giả và giữ bản sắc cá nhân, Juky San luôn tự hỏi mình "tại sao mình bắt đầu". Cô nhớ đến một câu nói đã thay đổi tư duy của mình: "Nếu không biết chọn cái gì, hãy chọn thứ mà nếu thiếu nó, em không thể sống được". Và với San, đó chính là kiểu nghệ thuật chân thật mà cô đang theo đuổi. Cô chấp nhận sự đến và đi của khán giả như những khúc cua tất yếu trên hành trình gập ghềnh của nghệ thuật. Ngay cả khi hoạt động trong tập thể, cô vẫn ý thức việc phải luôn làm nổi bật bản thân mà không lấn át đồng đội, giữ cho mình sự hòa hợp nhưng không đánh mất bản ngã.
Mối liên hệ giữa San và fan là sự kết nối xuyên suốt từ mạng xã hội đến đời thực. Cô không ngại "đột nhập" vào các ứng dụng stream nhạc để cùng nghe nhạc với fan, nhắn tin vào FC mỗi ngày hay tổ chức những buổi gặp gỡ riêng tư, những cuộc gọi online để thảo luận về ý tưởng âm nhạc. Sau mỗi đêm diễn, cô thường nán lại 1-2 tiếng chỉ để trò chuyện và cảm nhận tình yêu trực tiếp từ khán giả. Với cô, hào quang có thể không ở mãi đỉnh cao, nhưng nếu nó qua đi, cô chỉ mong được nhớ đến như một nghệ sĩ chân thật nhất.
Nhìn về chặng đường 5 năm tới, Juky San gửi gắm một thông điệp sắt đá cho chính mình và các fan: "Không bao giờ được bỏ cuộc. Mình có thể vừa đi vừa khóc, nhưng không bao giờ được bỏ cuộc". Đó chính là bản lĩnh của một nghệ sĩ đã đi qua 6 năm thầm lặng, đủ nắng mưa để hiểu rằng sự bền bỉ mới là thứ ánh sáng rực rỡ nhất.
Trong một thị trường âm nhạc đôi khi quá hào nhoáng và rập khuôn, Lamoon chọn cho mình một mã định danh chẳng giống ai: "Vua lì đòn". Bước ra từ sức nóng của Em Xinh Say Hi, cô không chọn cách đeo mặt nạ để trở thành một hình mẫu Idol hoàn hảo. Lamoon vẫn là cô gái thản nhiên xuống phố, không khẩu trang, không che chắn, cứ thế đi ăn mua sắm và thỉnh thoảng lại bị fan bắt gặp khi đang mải mê "mukbang" giữa dòng người. Cái sự nổi tiếng với cô không phải là một bức tường ngăn cách, mà chỉ là một "tệp đính kèm" của công việc. Lamoon chọn cách sống thật nhất, bởi cô tin vào "hạt giống tốt" - khi mình làm mọi chuyện bằng sự tử tế thì chẳng có gì phải sợ hãi hay lo lắng về việc đời tư bị soi xét.
Sự "lì" của Lamoon còn nằm ở cách cô phản bác lại định kiến về một "sản phẩm công nghiệp". Với cô, quy trình đào tạo có thể giống nhau, giáo viên có thể chung một người, nhưng tâm hồn nghệ sĩ là thứ không thể nhân bản. Cô ví von một cách đầy sắc sảo: "Không thể nào chúng ta như một dây chuyền đẻ trứng được hàng vạn trứng giống nhau. Mỗi trứng chắc chắn sẽ nở ra những con gà khác nhau". Từ chất giọng, hình thể cho đến cách nuôi dưỡng cảm xúc bên trong, mỗi nghệ sĩ là một bản thể độc nhất. Lamoon không gồng mình để tỏa sáng, cô chọn sự chỉn chu và tâm huyết làm mũi nhọn, chăm chút cho từng khung hình, từng nốt nhạc như cách người ta chăm sóc một cái cây từ lúc còn là mầm xanh.
Bản sắc nghệ thuật của Lamoon được cô gói gọn trong một triết lý đời thường nhưng sâu sắc: "Bữa cơm đãi khách". Cô quan niệm nghệ sĩ giống như chủ một ngôi nhà. Có những ngày cô nấu những món mình thích, làm âm nhạc chỉ để thỏa mãn cái tôi cá nhân rồi "khoe" lên mạng. Nhưng cũng có những ngày khách (khán giả) đến chơi, cô sẵn sàng học và nấu những món mà họ yêu thích để tiếp đãi bằng tất cả sự nồng hậu. Đó không phải là sự thỏa hiệp, mà là sự giao thoa giữa lăng kính cá nhân và sự đồng điệu với số đông. Lamoon không tường thuật đời sống, cô kể lại nó qua lăng kính riêng của mình, tìm kiếm những tâm hồn cùng tần số để vỗ về và chia sẻ.
Ngay cả trong những giai đoạn lịch trình bận rộn nhất, Lamoon vẫn giữ cho mình một không gian sáng tạo bất khả xâm phạm. Cô không đồng tình với quan điểm đi làm quá nhiều sẽ "giết chết" cảm hứng. Ngược lại, chính những trải nghiệm thực tế, như khi tham gia bộ phim Địa đạo, đã bồi đắp cho cô sự trưởng thành. Ca khúc When I'm Gone đã ra đời ngay trước lúc cô bước vào set diễn cảnh hy sinh - một minh chứng cho việc khi tâm hồn đủ nhạy cảm, cảm hứng sẽ luôn tìm được cách để nảy mầm. Hiện tại, dù tự nhận hát là mũi nhọn, Lamoon vẫn miệt mài rèn luyện kỹ năng trình diễn để mỗi lần xuất hiện là một sự hoàn thiện hơn, thu hút hơn.
Trong mối quan hệ với fan, Lamoon chọn làm một người bạn chân thành đến mức "ruột để ngoài da". Cô có thể "đánh yêu", "mắng yêu" fan, khiến những người ngoài cuộc dễ hiểu lầm, nhưng đó là cách kết nối của những người bạn thân thiết. Cô không cố điều khiển hay ép buộc ai, ngay cả khi fan có những phản ứng cực đoan. Lamoon chọn cách xoa dịu bằng sự thật thà, chia sẻ quan điểm cá nhân để những người yêu thương mình có thể thấu hiểu và cùng hướng tới sự tích cực.
Nhìn về chặng đường 5 năm tới, khi hào quang có thể đã nhường chỗ cho những thế hệ mới, Lamoon vẫn tin rằng thứ còn lại cuối cùng chính là hành trình làm nghề tử tế và tình yêu nghệ thuật vẹn nguyên. Lời nhắn nhủ của cô dành cho bản thân và khán giả chỉ đơn giản là: "Cảm ơn vì chúng ta đã bền bỉ". Với một "vua lì đòn" như Lamoon, chỉ cần còn đam mê và sự tử tế, cô sẽ vẫn luôn hạnh phúc trên con đường mình đã chọn, dù 5 năm hay 50 năm sau nữa.
Mỹ Mỹ bước vào sân chơi Em Xinh "Say Hi" không phải với tâm thế của một kẻ dạo chơi. Cô thẳng thắn thừa nhận mình đã "manifest" về những kết quả đạt được, thế nên khi hào quang thực sự ập đến, Mỹ Mỹ không hề ngạc nhiên. Nhưng ẩn sau sự bình thản đó là một nỗi hoang mang rất đàn bà: "Liệu mình có thực sự xứng đáng với sự ủng hộ lớn lao này?". Lần đầu tiên cọ xát với sự mến mộ khổng lồ từ công chúng, cô đi từ niềm vui sướng đến sự suy tư về giá trị bản thân. Với Mỹ Mỹ, sự nổi tiếng không phải là món quà miễn phí, cô gọi đó là một cuộc "đánh đổi" sòng phẳng. Để nhận được sự công nhận, việc đời tư trở thành chủ đề bàn luận là cái giá mà cô sẵn sàng trả.
Có một sự mâu thuẫn đầy thú vị giữa âm nhạc và con người thật của Mỹ Mỹ. Nếu trên sân khấu là một "performer" rực lửa, phá cách, thì ngoài đời Mỹ Mỹ tự nhận mình có một cuộc sống nhạt nhẽo, thậm chí là quá khuôn khổ. Cô ví mình như một đứa trẻ ngoan, hồi nhỏ chỉ biết học mà không biết chơi. Chính âm nhạc đã trở thành sự "cứu rỗi", là nơi Mỹ Mỹ mượn để thể hiện những gì điên rồ nhất, bồng bột nhất - những nhân cách mà nếu bộc lộ giữa đời thường sẽ bị coi là kỳ lạ. Âm nhạc đã lôi "con thú" bên trong cô ra, cho phép một đứa trẻ ngoan được phép "nghịch ngợm" trong thánh đường nghệ thuật của chính mình.
Trước đây, Mỹ Mỹ luôn cố gắng mang những hình ảnh lung linh, chuyên nghiệp nhất ra trước công chúng. Nhưng chính những khoảnh khắc hậu trường và đời thường trong chương trình đã thay đổi hoàn toàn tư duy của cô. Cô nhận ra khán giả yêu mến một Mỹ Mỹ gần gũi hơn là một hình tượng xa cách. Dù bắt đầu "bung xõa" hơn, cô vẫn giữ cho mình một cái khuôn trách nhiệm: ý thức được khán giả có nhiều em bé nhỏ tuổi để tiết chế những lời nói mang tính kích động. Cô tự do, nhưng là tự do trong sự tỉnh táo và chuẩn mực.
Nhiều người lầm tưởng con đường của Mỹ Mỹ là thảm đỏ trải đầy hoa hồng vì cô luôn khoe ra những gì tốt đẹp nhất. Nhưng thực tế, Mỹ Mỹ là một "control freak" thực thụ trong công việc. Cô phản bác định kiến "idol công nghiệp" bằng hành trình "handmade" (thủ công) của chính mình. Mỹ Mỹ nhúng tay vào mọi khâu: Từ việc đổi melody, thay producer nếu beat không hay, cho đến việc họp bàn với đạo diễn, ngồi edit hậu kỳ MV, hay thảo luận với stylist từng bộ đồ, layout makeup. Cô tự học cách làm TikTok, bắt trend để sản phẩm không bị "chết". Với Mỹ Mỹ, âm nhạc là di sản mà cô muốn khi về già có thể tự hào khoe với con cháu: "Ngày xưa mẹ đã làm tốt nhất có thể rồi".
Nói về tương lai, Mỹ Mỹ không ảo tưởng về hào quang vĩnh cửu. Cô overthinking mỗi ngày về việc nếu một ngày không còn nổi tiếng nữa thì sao. Nhưng chính cái nỗi lo xa đó khiến cô tập trung toàn lực vào cái cốt lõi: Âm nhạc. Dù mọi hashtag như "performer", "all-rounder", hay những biệt danh vui nhộn như "lò vi sóng", "cô gái không lông mày" có thể trôi qua, thì âm nhạc vẫn là thứ cuối cùng ở lại. Hiện tại, cô chọn cách làm việc cật lực, quên ăn quên ngủ để vừa hoàn thành chương trình, vừa ra mắt liên tiếp các MV cá nhân. Mỹ Mỹ không chọn giữa cái tôi và thị hiếu; cô chọn sự cân bằng, chọn cách tiếp cận khán giả rộng hơn bằng chính cá tính đã được gọt giũa của mình.
Mối quan hệ của Mỹ Mỹ với cộng đồng fan dựa trên sự tự nguyện và thấu hiểu như gia đình. Cô bảo vệ fan và fan cũng bảo vệ cô. Trước những tranh cãi hay sự kiểm soát từ người hâm mộ, Mỹ Mỹ chọn sự im lặng hòa giải và trân trọng sự quan tâm của họ. Cô hiểu rằng mọi sự phẫn nộ hay quá khích đôi khi cũng chỉ đến từ lòng yêu mến dành cho mình.
Gửi đến Mỹ Mỹ và các fan của 5 năm sau, cô chỉ có một lời nhắn nhủ đầy hóm hỉnh nhưng chân thành: "Nếu 5 năm nữa mà vẫn còn hát, còn nhảy trên sân khấu thì tôi thực sự phục bạn, vì tuổi 30 tôi đã thấy đau lưng lắm rồi!". Một lời hứa về sự bền bỉ, về tình cảm ngày càng tăng theo cấp số nhân, vượt qua mọi nỗi lo toan của một người nghệ sĩ luôn sống hết mình cho hiện tại.
Nếu có một gương mặt nào chỉ cần xuất hiện đã toát ra cái rung cảm (vibe) của một ngôi sao thế hệ mới, đó chắc chắn là Jaysonlei. Bước ra từ Anh Trai "Say Hi", Jayson không chỉ mang đến một ngoại hình sáng sân khấu mà còn sở hữu một gương mặt "thú vị" - cái nét hơi láo láo, một chút bất cần nhưng lại cực kỳ thu hút. Chính cái thần thái ấy, kết hợp với giọng rap đặc biệt, cách đi flow lạ lẫm và bắt tai, đã tạo nên một "cơn địa chấn" trên mạng xã hội. Hàng loạt đoạn cắt riêng của Jayson ngay lập tức viral, biến cậu thành một trong những nhân tố có sức hút truyền thông mạnh mẽ nhất chương trình. Nhưng đằng sau vẻ ngoài có phần "ngông" ấy là một tư duy thực tế đến kinh ngạc của một chàng trai từng mài đũng quần ở trường Ngân hàng: Sòng phẳng, tỉnh táo và không bao giờ mơ mộng viển vông.
Jaysonlei coi sự nổi tiếng sau show truyền hình như một giấc mơ có thật, nhưng là một giấc mơ mà cậu đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu. Cậu nhìn nhận hào quang sau show truyền hình bằng một sự thật thà tuyệt đối: "Em thích lắm!". Jayson không diễn vai nạn nhân của sự nổi tiếng. Với cậu, sự công nhận là phần thưởng cho những ngày tháng tự giày vò mình trong peer pressure (áp lực đồng trang lứa). Jayson không chọn cách trốn tránh soi mói, cậu chọn chiến thuật "All-in" bằng sự chân thật. Cậu phơi bày cả những lúc "goofy" (ngô nghê), cả những sai lầm cá nhân vì tin rằng: Trong một thế giới đầy rẫy những mặt nạ idol hoàn hảo, lá bài ngửa chính là lá bài mạnh nhất.
Đứng trước định kiến "Idol công nghiệp", Jaysonlei có một cái nhìn cực kỳ sắc sảo. Cậu thừa nhận bản thân Idol là một quy trình có nguyên tắc, có hình tượng phải giữ gìn và áp lực đó đôi khi nặng nề như một "cái áo quá rộng". Thế nhưng, Jayson từ chối bị đúc vào bất kỳ cái khuôn nào. Cậu không muốn làm một tấm gương mẫu mực để người khác soi vào, cậu chọn làm một người nghệ sĩ chân thật - người dám sai, dám vấp ngáp và dám chia sẻ những bài học đó cho mọi người. Jayson thấu hiểu áp lực của các idol nhưng cậu vẫn kiên quyết giữ lại "phần người" hồn nhiên nhất, không để quy trình công nghiệp hóa bào mòn bản sắc cá nhân.
Mã định danh của Jaysonlei giữa thị trường là một sự pha trộn (fusion) đầy ngẫu hứng. Cậu không cố gắng để trông thật đẹp trai hay hoàn hảo trong mọi khung hình, cậu thích cái sự "offbeat" và năng lượng tích cực mà mình mang lại. Jayson quan niệm rằng: "Cứ suy nghĩ mọi chuyện đơn giản nhất và giữ sự hồn nhiên cho mình là ổn nhất". Chính cái tâm thế "ngô nghê một cách có ý thức" ấy giúp cậu luôn tò mò về thế giới và giữ cho ngọn lửa sáng tạo luôn cháy rực, dù đó là rap, hát hay bất kỳ thể loại nào.
Trong bài toán giữa "cái tôi" và "đám đông", Jayson bộc lộ bản sắc của một người làm kinh tế: thực tế và khôn ngoan. Cậu hiểu mình là "con cá nhỏ" và sẵn sàng ưu tiên chiều lòng khán giả bằng những sản phẩm dễ nghe, dễ cảm trước để xây dựng một cộng đồng vững chắc. Jayson tin rằng, khi đã có được tình cảm của mọi người, cậu mới có thể chia sẻ những điều "thân mật" và đặc biệt hơn. Cậu không để lịch trình bận rộn bào mòn tư duy, mà coi việc gặp gỡ mọi người xung quanh là nguồn cảm hứng lớn nhất để bồi đắp không gian sáng tạo riêng.
Với cộng đồng fan tại "khu ổ chuột", mối quan hệ của Jaysonlei là sự kết nối dựa trên sự chân thành tuyệt đối. Cậu tự hào vì fan mình rất tâm lý, quan tâm cậu từ giấc ngủ đến sắc mặt mệt mỏi mà không hề kiểm soát cực đoan. Trước những tranh cãi trên mạng, Jayson chọn cách im lặng hoặc giải thích khéo léo qua broadcast để bảo vệ fan và ekip. Cậu tin rằng sự chân thật của mình sẽ luôn được mọi người thấu hiểu.
Nhìn về 5 năm sau, Jaysonlei của tuổi trẻ và sự bùng nổ sẽ nhìn lại một hành trình mà cả cậu và fan đã "cùng lớn lên, cùng trưởng thành". Lời nhắn nhủ của chàng trai có giọng rap đặc biệt ấy chỉ đơn giản là: "Cảm ơn vì đã luôn ở đây, nhớ quan tâm bản thân và mãi mãi thương yêu nhau nhé". Một cái kết đẹp cho một hành trình nghệ thuật đầy bản năng nhưng cũng cực kỳ tỉnh táo của Jaysonlei.


























