Những chuyến đi và kỉ niệm cộp mác 12A2...

Theo
Chia sẻ

Rất nhiều những kỉ niệm cộp mác A2 và chỉ có riêng A2 mới biết… Những kỉ niệm đó rồi sẽ đọng mãi trong tim những thành viên A2, sẽ mãi không quên… <img src='/Images/EmoticonOng/13.png'>

Sáng sớm thức dậy, ngoài khung cửa sổ, những giọt mưa đầu mùa còn vương trên chiếc lá, long lanh long lanh dưới ánh mặt trời sớm mai, thế là những ngày nóng bức với cái nắng chói chang sắp kết thúc… Bỗng tớ thấy lòng buồn và trống vắng quá, chợt nhận ra chỉ còn hôm nay nữa thôi để được bên nhau, cùng ngồi dưới mái trường ấm áp này, được ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, được thấy những khuôn mặt thân yêu ngỡ như không bao giờ xa – những người bạn, nay đã trở nên 1 gia đình gắn bó, đầy những kỉ niệm và tình bạn thân thương…

Nhớ lắm những ngày đầu vào trường, bỡ ngỡ và xa lạ, có ai quen biết ai đâu, có lẽ các bạn đang còn vương vấn những kí ức về thời cấp 2, thậm chí chẳng ai bắt chuyện với ai, có thì cũng dăm ba câu xã giao. Tưởng chừng như với cái không khí này, chúng mình không thể tạo lập 1 lớp “hoành tráng” như các anh chị đi trước được rồi. Nhưng không, không biết từ bao giờ, lớp A2 tụi mình đã thành 1 tập đoàn vững chắc, không ai có thể chia rẽ. Có lẽ nhờ vào thời gian, thời gian đã cho mình những phút giây vui vẻ, hạnh phúc bên nhau, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn, cùng cho nhau những kỉ niệm mãi không quên.

Dầm mưa bắt ốc

A2 ơi, còn nhớ không cái buổi chiều mưa tầm tã đó, sau khi lao động xong, chưa thấm mệt, cả đám dắt nhau xuống ruộng rau muống… bắt ốc. Người đứa nào cũng ướt như chuột lột, lội ruộng nên chân đứa nào cũng dính đầy bùn đen thùi lui, đúng chất nông dân chính hiệu. Nói đi bắt ốc nhưng lại chẳng bắt được con nào, vì chả đứa nào biết bắt, rồi cả đám chuyển sang chụp hình. Ấn tượng nhất là cái cảnh cả lớp nối đuôi nhau đi theo hàng men bờ đê, nhìn cứ như đi rước dâu. Nhớ lại thấy yêu A2 quá. Đây là tấm hình mà cả bọn leo lên chiếc cầu nhỏ xíu chen nhau chụp hình, mà ai ai cũng run, vì cứ lo… cầu sập.

Nông dân Nam Bộ chính hiệu. 

Lùa Vịt

Hôm đó là những ngày cuối cùng của năm lớp 11, hình như thầy cô  nào cũng đang tất bật lo cho các anh chị 12 chuẩn bị thi tốt nghiệp nên lớp chẳng có giáo viên nào lên, thế là cả lớp kéo nhau xuống sân tự tổ chức trò chơi. Hết kéo co, u, rồng rắn lên mây rồi lại lùa vịt... Học sinh cấp 3 rồi mà chơi toàn trò con nít, nhưng rồi hôm đó chính là ngày vui không thể tả, ai ai cũng cười hết ga, nhưng do chơi sung quá nên cũng để lại nhiều thương tích, mấy đứa con trai con gái té đè cả lên nhau… Ê ẩm cả người nhưng vui! 



Năm 12

3 năm cấp 3, có rất nhiều kỉ niệm nhưng có lẽ năm 12 là năm để lại nhiều kí ức và nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Tính ra lớp mình cũng là lớp quậy nhất trường đó nhỉ? Toàn bày ra những trò phá phách nổi loạn không à! Hết tắt đèn hù ma cô Toán, ném bột cuối năm 11 rồi sang năm 12 thì lại "nhắng nhít" chụp hình nhí nhảnh khi bị phạt dưới sân cờ, rồi còn cúp-học-tập thể-có-tổ-chức cuối năm 12 nữa chứ! 

Nhắc đến năm 12 thì không thể nào không nhắc đến 3 sự kiện quan trọng là chuyến đi Đà Lạt, hội trại trưởng thành và chuyến đi Đầm Sen.

Sao quên được cái đêm hành trình đi Đà Lạt của lớp mình, dường như chẳng ai ngủ được bởi cái không khí quá hồi hộp và náo nức vì muốn mau tới nơi để đi chơi, thức khuya nên bụng ai cũng đói “meo meo”, may mà có phần kimpak của tổ 1 do đầu bếp Việt làm “bếp trưởng”. Ai ai cũng ăn ngấu nghiến, thầy chủ nhiệm cũng không cầm lòng được, xuống làm luôn mấy chục cái. 

Hôm cắm trại là 1 ngày đặc biệt, có thể nói là ngày đầy ắp những kỉ niệm, nhớ nhất là lúc cả lớp lên nhà nhỏ lớp phó hì hục làm cổng trại, ai ai cũng chăm chỉ làm, lúc đó tớ thấy thật hạnh phúc, thấy lớp mình thật đoàn kết, yêu thương nhau quá!


Mỗi người là 1 bông hoa…

Và kết quả là cổng trại của lớp thật hoành tráng, nổi bật nhất trường và giựt luôn giải Nhất.

Và chuyến đi Đầm Sen hôm ấy là ngày cuối cùng chúng tớ được chụp cùng nhau trước khi rời khỏi mái trường Tam Phú thân yêu. Đi đợt này mới thấy con trai lớp mình bình thường tưởng như rất nghiêm trang nhưng không phải thế, ai ai cũng đều rất năng động và rất rất “crazy”. Sau này mỗi đứa một phương, một công việc và mơ ước khác nhau, nhưng tớ đảm bảo là sẽ không ai quên được ngày hôm đó, cái ngày lần đầu tiên lớp mình đi chơi đầy đủ, một ngày tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Còn rất rất nhiều những kỉ niệm khác, được cộp mác A2 và chỉ có riêng A2 mới biết…

Những kỉ niệm đó rồi sẽ đọng mãi trong tim những thành viên A2, sẽ mãi không quên…




Mãi không quên tà áo dài trắng thời học sinh…

Mãi không quên tiếng giảng bài thân thương đầy trìu mến của thầy cô…

Mãi không quên tình bạn của chúng ta – A2

Sẽ mãi không quên…

Tặng A2, đậu 100% Tốt nghiệp và ĐH nhé!
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày