Phía cuối con đường - Kì 1: Cry on my shoulder
Phương Thụy Phong - ba mẹ sang Mỹ, nó ở lại học hết cấp 3 với lí do “sống một mình để tự lập”. Huỳnh Khương Nhi - học sinh lớp 12, nổi tiếng với việc… là đứa con gái duy nhất được Phong nắm tóc và cốc đầu.
Cuộc điện thoại từ Mỹ về Việt Nam
·
Ngày
mai tớ về.
·
Ừ
·
Cậu… không
mong sao?
·
Không.
Tớ chẳng còn lí do nào mà mong cậu về cả.
·
Chẳng
lẽ… Mai gặp tớ một lát được không?
· Tớ bận rồi…
![]()
·
Đồ
con rùa chậm chạp.
·
Chờ
một tẹo nữa thôi, sắp xong rồi.
·
Nhanh
lên đấy không là mặc kệ bây giờ.
·
Ừ.
Phong giục Nhi. Hôm nay là ngày em họ của Phong về nước và
vì cái sự năn nỉ ỉ ôi của Nhi, nó đành cho Nhi đi theo ra sân bay. Người ta bảo
con gái là chúa chậm chạp, quả là không sai. Bằng chứng là Phong đã chờ Nhi
chuẩn bị cả nửa tiếng đồng hồ, tưởng cô nàng sửa soạn nhiều lắm ai ngờ vẫn như
ngày thường. “Vẫn cái mặt cười te tét và cái tóc cột nhỏng lên cao trong thèm
rị xuống cho bõ ghét.” (câu Phong hay miêu tả về Nhi).
Phương Thụy Phong - học sinh mới chuyển về trường
cách đây một năm. Ba mẹ sang Mỹ, nó chuyển đến ở một căn nhà đẹp mĩ mãn để học
hết cấp 3 với lí do “sống một mình để tự lập”. Ghét nhất là cười (không hiểu vì
sao), thích nhất là kéo tóc và cốc đầu Nhi (chẳng biết lí do).
Huỳnh Khương Nhi - học sinh lớp 12 nổi
tiếng với việc… là hàng xóm của Phong, học chung lớp với Phong và là đứa con
gái duy nhất được Phong nắm tóc và cốc đầu. (ọc ọc, lí do hết sức củ chuối). Từ
khi Phong chuyển về trường, cuộc sống của Nhi có nhiều thay đổi. Đặc biệt là
việc được (bị) dòm ngó chỉ vì là bạn thân của hotboy nổi tiếng lạnh lùng - Phương
Thụy Phong.
Thật ra thì lúc đầu Nhi cũng từng bị mấy girl trong trường
nhăm nhe vì cái tội “bám riết” lấy Phong nhưng chính Phong là người hùng hổ
tuyên bố một câu xanh rờn kiểu “Ai dám đụng đến Khương Nhi của tớ thì coi
chừng” nên Nhi cũng nằm trong vành đai an toàn. Hơn nữa, so với Phong, Nhi là
người bình thường đến mức không thể hơn, chẳng có lí do gì để Phong thích cả
nên mấy cô bạn cũng không quá lo. Tuy nhiên, Nhi vẫn đứng đầu trong sổ đen của
họ.
·
Nói
là em họ thôi chứ hắn bằng tuổi mình đấy. Khi không có người lớn ở đó, tớ với
hắn thường xưng tui kêu ông cho đỡ rắc rối.
·
Ừ
Phong giới thiệu sơ nét về tên em họ. Hai đứa đang đừng chờ
trong cái không khí hết sức ồn ào, đông đúc của sân bay. Cái nắng oi ả của ngày
hè làm mồ hôi chảy ròng ròng. “Biết thế đừng đi cho sướng. Tự làm khổ thân mình
rồi Nhi ơi!”.
·
Họ
kia rồi! - Phong kéo tay Nhi lại chỗ tên em họ đang đứng. Thoáng thấy hắn, Nhi
chết chân tại chỗ. Cả hắn cũng giật mình khi thầy Nhi.
·
Gia
Huy?
·
Khương
Nhi? Cậu… làm gì ở đây?
·
Thì
ra hai người quen nhau à?
·
Ừ... Lớp
học Violon.
·
Vậy
tốt rồi. Còn đây… (Phong nhìn cô gái đi về chung với Huy)… đây là…
·
Tớ
là Vy Vy, bạn gái của anh Phong.
·
Gì?_
Nhi trố mất nhìn Vy.
·
Vy
lại đùa nữa rồi._ Phong chau mày.
·
Em
đâu có đùa_ Vy nắm tay Phong cười tinh nghịch.
Hai chữ “em_ anh” ngọt xớt như sét đánh ngang tai Nhi, nó cố
giữ bình tĩnh, mãi mới rặn ra được một câu:
·
…. bất
ngờ thật. Tớ là Khương Nhi, rất vui khi được làm quen với Vy (thật ra thì tớ
không muốn như thế, hix).
Nhi mỉm cười mà lòng nó đau. Phải công nhận tài diễn xuất
của nó rất giỏi. Nói cứ i như thật í.
Tại sao Gia Huy có mặt tại đây và Vy Vy là gì đối với Phong
(mà có thể xưng anh em ngọt xớt như vậy)? Câu hỏi đó cứ lập lờ trong đầu Nhi.
Cả bốn đứa mang hành lí về nhà. Có đoạn chúng nó đi xe buýt,
có đoạn thì đi bộ. Những lúc ấy Nhi cảm thấy rất khó chịu. Vy với Phong đi đằng
trước, họ trò chuyện rôm rả với nhau khác hẳn hai kẻ đi sau không nói một câu
nào. Cũng chằng biết nói gì. À không, cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Đôi
lúc vớ phải lon nước ngọt nằm lăn lóc trên đường, Nhi đá nó kêu lẻng xẻng như
thể phá vỡ cái không khi im lặng khủng khiếp kia. Nhảm! Thật chẳng có chút nữ
tính nào.
Chẳng biết cố ý hay do trùng hợp mà Vy, Huy lại học chung
lớp với Phong, Nhi. Trường lại có thêm hai nhân vật chình nữa sắp-nổi-tiếng.
Một là Gia Huy và hai là Vy Vy.
Gia Huy vốn không đẹp trai bằng Phong nhưng được cái ăn nói
có duyên và sở hữu một nụ cười ngất ngây con gà tây nên hắn nhanh chóng trở thành
đối tượng số 2 của các cô nàng. Tất nhiên là sau Thụy Phong rồi. Còn Vy Vy,
xinh đẹp một vẻ kiêu kì của tiểu thư chính hiệu, lại còn gọi Phong là “anh” nữa
khiến ai cũng phải tò mò về cô bạn này_kẻ sau này được ghép đôi với Phong như
thể “họ sinh ra là để cho nhau” (chỉ khổ cho Nhi, hix).
Cả Huy và Vy đều nổi ngay từ ngày mới về trường như Phong
năm lớp 11. Họ thành “bộ ba 12A1” đình đám. Nhi bỗng nhiên bị cho ra rìa
vì…khớp. Hix.
Giờ ra chơi Nhi chạy đến phòng nhạc cụ của trường. Trường
này được cái sắm nguyên cho học sinh bộ đàn đủ loại và một căn phòng hoành
tráng để tập. Nhưng ngoài Phong ra, Nhi chẳng thấy ma nào ngó ngàng tới. Chính
vì thế nơi đây là nơi Phong với Nhi thường trốn ra đây ngồi chơi và cũng là nơi
bắt đầu tình bạn giữa hai đứa khi chúng nó phát hiện ra cùng sở thích âm nhạc.
Nhi thường đến đây mỗi khi có tâm trạng. Nếu như mọi khi, Phong sẽ ở đây cùng
nó nhưng hôm nay có lẽ khác. Chắc Phong không còn rảnh để nghe nó than “giời ơi
đất hỡi” nữa vì bên cạnh hắn đã có Vy.
Tiếng Violon dịu dàng vang lên. Nhi vẫn chơi duy nhất một
bản nhạc mà nó thường hay chơi. Cũng vì bản nhạc này buồn hoặc chỉ khi buồn Nhi
mới đụng tới cây Violon.
·
Cậu
vẫn chơi bản nhạc này?
Tiếng ai đó đứng đàng sau cắt ngang mạch cảm xúc của nó (mất
hứng). Là Gia Huy. Hắn làm gì ở đây?
·
Đối
với tớ, nó vẫn là bản nhạc hay nhất. Đơn giản vì nó quá giống với tâm trạng của
tớ - Nhi trả lời, mặt lạnh tanh.
·
Cậu
không gặp mặt tớ vì phải đi chung với Thụy Phong? - Huy nhắc lại vụ điện thoại
hôm trước.
·
Chẳng
phải tớ ra tận sân bay đón cậu đấy thôi.
·
Nhưng
đó là vì trùng hợp. Và cậu cũng không ngờ em họ của Thụy Phong chính là tớ,
đúng không?
·
Vậy
thì đã sao? Nó ảnh hưởng tới tớ chắc?
·
Cậu…cậu
đang tránh mặt tớ?
·
Tớ
không việc gì phải vậy. Chính cậu tránh mặt tớ thì đúng hơn.
·
Chẳng
lẽ…
·
Giữa
chúng ta chẳng còn gì cả. Đối với tớ trước đây cậu là một người xa lạ, không
quen biết.
·
Cậu… Tớ… tớ
xin lỗi.
·
Cậu
không có lỗi. Cậu có quyền được làm thế mà. Pháp luật không cấm người ta có
quyền nói chia tay và bỏ đi không một lời nào.
·
Tớ…..
·
Cậu
không cần áy náy làm gì. Tớ chẳng sao hết. Trước kia, bây giờ và mai sau vẫn
thế thôi.
Nhi quay đi, cố che giấu đôi mắt đỏ hoe của mình.
·
Khương
Nhi, mình làm lại từ đầu được không?
Huy nắm chặt tay Nhi khiến nó có cảm giác như có dòng điện
xẹt ngang qua người mình.
·
Cậu
buông tay tớ ra đi!
·
Không,
tớ không buông cho đến khi cậu đồng ý mới thôi!
·
Cậu
thật ích kỉ đấy Gia Huy! Cậu có biết cậu làm thế tớ rất đau lòng không? Chính
cậu rời xa tớ không môt lí do rồi cũng chính cậu quay về không một lời giải
thích. Làm thế có nghĩ tới cảm giác của tớ không? Cậu buông tay tớ ra đi! - Nhi
vùng vằng, cố kéo tay mình ra khỏi tay Huy.
·
Xin
lỗi Huy, ông buông tay Nhi ra được không?
Phong từ đâu lù lù xuất hiện cắt đứt cuộc giằng – co – lôi –
kéo giữa Huy và Nhi. Ánh mắt lạnh lùng của Phong nhìn Huy như… rực lửa, đủ để
biết nó đang tức giận. Huy từ từ buông tay Nhi ra và bỏ về lớp. Nhi cúi đầu
xuống, đôi tay nó nắm chặt, bờ môi run run.
Phong đã đứng đó từ khi nào. Thật ra thì nó đang say sưa
ngủ. Nó có khả năng ngủ bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu nếu hệ thần kinh cho
phép. Nó còn có thói quen trốn trong phòng nhạc cụ để đánh một giấc vào giờ ra
chơi. Cũng vì thế mà nó mới nghe được tiếng Violon của Nhi. Kể từ đó, bằng cách
này hay cách khác, Phong luôn là khán giả trung thành của Nhi mỗi khi Nhi buồn.
hôm nay cũng thế, dù đang say sưa nhưng tiếng Violon của Nhi làm nó thức giấc.
Nó định Nhi đánh hết bản nhạc thì mới gọi ai ngờ Huy lên tiếng trước. Và vì
thế, họ không biết Phong đã núp sau cây đàn Piano nghe toàn bộ câu chuyện.
Nhi chạy đến chố cây đàn Piano, gõ một cách vô thức vào phím
đàn. Nhưng âm thanh đó nghe chói tai và không thể gọi là một bản nhạc hay một
giai điệu được.
·
Không
biết đánh đàn thì đừng có hành hạ cây đàn như thế, nó không có tội.
·
Cậu
mặc kệ tớ.
·
Tớ
chỉ quan tâm đến cây đàn thôi.
·
Cậu
thật quá đáng.
·
Khóc
đấy à?
·
Không,
chỉ là… “bụi bay vào mắt” thôi.
·
Rõ
thật là!
Phong thở dài. Nó bắt đầu ngồi xuống và đánh những nốt nhạc
một cách thành thạo. Đây có thể coi là một giai điệu. Không, chính xác là một
giai điệu rất quen thuộc.
If the hero never comes
to you
If you need someone
you’re feeling blue
If you’re away from love
and you’re alone
If you call your friends
and nobody’s home
Bài Cry on my shoulder!
Giọng ấm áp không thể tả. Đúng chất của một ca sĩ thực thụ. Đây là lần đầu tiên
Nhi nghe thấy Phong hát, trước kia chỉ được nghe hắn đàn mà thôi. Sự ấm áp toát
lên từ con người lạnh lùng. Rất nghệ sĩ và rất hay Nhi xúc động nhìn Phong. Nó
bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who
cares for you
If you’re feeling sad
your heart gets colder
Yes I show you what real
love can do.
Nhi gục xuống vai Phong và tiếp tục… khóc. Nó đã cố kìm nén lòng mình bấy lâu nay và giờ là lúc nó cần bộc lộ ra ngoài. Nhưng nó chắc chắn rằng nó đang khóc một cách đầy thoải mái và hạnh phúc. Vì hạnh phúc là được khóc trên bờ vai tin cậy và ai cũng cần một bờ vai như thế.
Bản nhạc kết thúc, Phong quay sang nhìn Nhi. Im lặng. Nhi
ngẩng mặt lên, đôi mắt lã chã nước của nó đang nhìn sâu thẳm vào mắt Phong, ánh
mắt lúc nào cũng nhìn nó đầy ấm áp. Chỉ có khi nhìn vào ánh mắt và nụ cười của
Phong, nó mới thấy Phong không phải là người lạnh lùng, khó gần.
·
Cảm
ơn cậu
·
…
·
Sao
cậu ở đây?
·
Vì… đồ
ngốc đang ở đây,
·
Gì
cơ? Ối giời, tớ mà ngốc à!
·
Ngốc
nhất quả đất.
·
… Lúc
nào tớ buồn cậu cũng luôn bên cạnh tớ. Cảm ơn cậu.
·
Không
cần đâu. Tại tớ tự chuốc họa vào thân mà thôi. Nhưng lần này cậu phải đền bù
cho tớ.
·
Đền
gì cơ?
·
Cái
áo tớ ướt nhẹp rồi. Dính nước mắt của cậu đó. Một ly trà sữa nhá!
·
Xí,
1 ly trà sữa ít ra cũng phải sáu ngàn, một cây kem ba ngàn thôi. Kem đê!
·
Cậu
tính từng đồng với tớ sao? Bủn xỉn thế!
·
Với
ai chứ với Thụy Phong ba ngàn là vừa. He he.
Nhi mỉm cười. Phong xoa đầu Nhi như một cách an ủi. Nó không
muốn hỏi Nhi chuyện gì đã xảy ra (tại vì nó biết rồi). Nó chỉ muốn xoa đầu cô
bé ngốc này thôi. Vừa mới khóc ướt nhẹp vai nó giờ lại toe toét cười như ngày
nào. Nếu bình thường nó đã cốc đầu Nhi cho cô bạn la oai oái thì hôm nay, một
cử chỉ rất nhẹ nhàng được nó áp dụng. Xoa đầu. Nhi hơi bất ngờ
·
Không
cốc đầu nữa à?
·
Sao?
Muốn lắm chắc?
·
Không,
tất nhiên là không. Nhưng tại thắc mắc sao hôm nay… dịu dàng thế?
·
… (ặc
ặc)… (Phong cốc cho một cái rõ đau) Ngốc thế! Hôm nay khác! (Khác gì, vừa mới
cốc xong mà bảo là khác). Vì hôm nay cậu không ngốc nữa.
·
Gì
cơ?
·
Hỏi
gì mà lắm! Vô học rồi, về lớp thôi.
Cả hai đứa đứng dậy và về lớp sau tiếng chuông rõ là vô
duyên. Mỗi đứa một cảm xúc. Thật ra Phong nói Nhi không ngốc bởi hôm nay Nhi đã
khóc thật sự thoải mái rồi đấy. Nó biết rằng sau khi khóc, Nhi sẽ lại cười và
vui vẻ như hằng ngày. Đó là nét Nhi không bị Phong chê là “Ngốc”. Cũng vì hôm
nay mà Phong mới hiểu tại sao Nhi hay chơi duy nhất một bản nhạc như thế và khi
ấy, ánh mắt của Nhi rất xa xăm.
Phong vẫn không bỏ thói quen về chung với Nhi ngay cả khi nó
có nhiệm vụ phải đưa Vy về nhà. Phong đã để nhiệm vụ cao cả ấy cho Huy. Huy
đồng ý mà không một lời thắc mắc. Nó hiểu Nhi đang cần Phong chia sẻ. Dù không
muốn nhưng vai áo của Phong ướt đẫm lúc Phong và Nhi từ phòng nhạc về lớp làm
nó phải hành động như thế.
Cả Phong với Nhi đều im lặng, không nói một câu. Có thể đang
mải ăn kem do… Phong trả tiền (thế mà Nhi bảo bao Phong cây kem ba ngàn cơ đấy.
Hix). Nhưng hình như im lặng là cách Nhi
nói mình đang buồn. Và im lặng là cách Phong chia sẻ với Nhi. Chỉ thế thôi
nhưng Nhi thấy thoải mái, khác hẳn với lần về chung với Huy ở sân bay.
Một cảm giác được lắng nghe đặc biệt mà Phong dành cho Nhi.
Đôi khi, im lặng là một
sự lắng nghe và chia sẻ.
Cùng lúc đó trên một quãng đường khác:
·
Không
ngờ cậu về Việt Nam là vì muốn quay trở lại với Khương Nhi cơ đấy. Mà sao cậu
giấu kĩ thế, không cho tớ và Thụy Phong biết sao?
·
Tớ
quen Nhi trong lớp học Violon. Hơn một năm trước tớ rời khỏi Việt Nam sau khi
nói câu chia tay với Nhi, không một lí do và không một lời tạm biệt.
·
Thế
sao giờ lại muốn quay về?
·
Hơn
80% trường hợp khi một cái gì đó vuột
khỏi tầm tay rồi ta mới biết mình đã từng có nó và mới cảm nhận rằng điều đó
quan trọng và có ý nghĩa với mình biết bao.
·
Nhưng
lúc ấy chỉ còn 20% không là quá muộn.
·
Ừ.
Dù sao thì tớ vẫn muốn nói ra rằng mình còn thích Nhi lắm!
·
Tớ
sẽ không như cậu đâu!
·
Gì?
·
Tớ
sẽ không để mất Thụy Phong đâu. Thụy Phong là của tớ. Và không ai có được những
gì của riêng tớ. Cậu hiểu không?
Ánh mắt Vy đầy quả quyết và sắc lẻm nhìn thẳng vào Huy. Nó
băn khoăn.
Kì 2: Mưa