Ngày một người tìm thấy một con người, sẽ là ngày hai con người cùng từ chối một nỗi đau!
  • 01

    Thôi, tha thứ cho mình đi…

    Thôi, tha thứ cho mình đi
    đời về sau đâu chắc còn lại gì…

    Tha thứ cho mình vì cứ giữ mãi trong lòng những hoài nghi
    dù người kia đã trải trái tim ra trên từng trang giấy
    vết thương trăm ngàn ngày rồi sao mình vẫn đau như vừa mới đấy
    ngày hôm qua có còn ai nhìn thấy
    mà bắt tay người phải săm soi…

    Tha thứ cho mình vì oán ghét đến cùng tận một con người
    cảm giác không muốn hít vào lồng ngực một hơi thở
    khi con người ấy còn tồn tại ở một nơi nào đó
    mình như một ngọn lửa
    vừa đánh hơi được vết dầu loang…

    Tha thứ cho mình vì giấc ngủ luôn bắt đầu bằng nỗi buồn
    không biết sớm mai kia mình yếu đuối hay mạnh mẽ
    sống mỗi ngày với lo toan không đi đâu được nữa
    bàn chân chôn chặt vào ký ức gian khổ
    chỉ còn duy nhất một mình thôi…

    Tha thứ cho những câu nói được nói ra không bằng lời
    mà bằng giọt nước mắt chưa một ai nhìn thấu
    trong từng đêm mình lấy mình làm nơi nương náu
    trong từng ngày mình lấy mình làm bóng mát để neo đậu
    cách tồn tại của một con người…

    Thôi, tha thứ cho mình đi
    nếu còn muốn làm mây trời…

    02

    Tìm thấy một con người

    Đã không thể sớm hơn nhưng cũng chẳng muộn hơn
    ngày một người tìm thấy một con người
    sẽ không bao giờ còn có thể là một ngày bình thường…

    Sẽ không bao giờ còn có thể là một ngày mà ở đó những nụ hôn
    được hôn theo cách mà cả triệu nụ hôn trên thế giới này tiếp nhận
    có cả những hờn ghen, những đợi chờ và nước mắt
    có cả những niềm vui và tận cùng của cay đắng
    có cả những hoài nghi và duyên may lận đận
    vì đã tìm thấy nhau…

    Ngày một người tìm thấy một con người
    mưa nắng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu
    những ngón tay xòe ra đã có những ngón tay đan vào vừa khít
    thức dậy mỗi buổi sớm mai và biết cảm giác bình yên là như thế nào trong ánh mắt
    khi gối đầu lên cánh tay hay những lần choàng tay ngang ngực
    cuộc đời đâu chỉ đẹp trong những giấc mơ…

    Tìm thấy một con người không chỉ là tìm thấy một bờ vai, một điểm tựa mong chờ
    không chỉ là tìm thấy một không gian lắng nghe, một thanh âm chia sẻ
    không chỉ là tìm thấy một cái nắm tay, một cái ôm từ phía sau lặng lẽ
    không chỉ là tìm thấy một tiếng cười, một giọng người ấm như hơi thở
    không chỉ là tìm thấy một trái tim để thương nhớ
    mà tìm thấy một niềm tin…

    Mà tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trên một hành trình
    được nhìn thấy dấu chân của nhau khi đi ngang trước biển
    được bình yên trên những chuyến xe xuyên đêm dù gió lạnh ngoài kia mải miết
    được lang thang suốt dọc vỉa hè những khuya về im tiếng
    được nói những điều mà thế giới này không ai hiểu được hết
    được bất chấp…
    vì yêu thương!

    Ngày một người tìm thấy một con người
    đã có thêm một vì sao sáng lên trong bầu trời đêm
    biết những hoang mang từ nay được ân cần xếp lại
    chỗ của cô đơn giờ sẽ nhường cho sum vầy nhìn thấy
    (và trước khi có điều gì đó mãi mãi đã có điều gì đó được bắt đầu…)

    Ngày một người tìm thấy một con người
    sẽ là ngày hai con người cùng từ chối một nỗi đau!

    (Trích từ tập thơ: Từ yêu đến thương, NXB Văn học, 2013)

    03

    Giờ mình ngồi xuống với nhau đi…

    Giờ mình ngồi xuống với nhau đi
    để dừng lại những thầm thì…

    Mình còn thương nhau mà dù đâu đã hết những hoài nghi
    nhưng có cơn mưa giông nào giống như lời dự báo
    mình khác gì những chiếc cúc áo
    có ích vào lúc này rồi sai lầm khi tra lệch từ một đường chỉ ẩu
    nhỏ máu trên đầu ngón tay…

    Mình có thể từ chối nhau như thế giới con người vẫn làm điều đó hàng ngày
    những nỗi niềm bình thường đời mưa nắng
    xô ngã một yêu thương để lấy lại cuộc đời mình thật bằng phẳng
    và bao nhiêu là cay đắng
    đã trả giá đủ rồi…

    Mình muốn được sống cho cuộc đời mình rong chơi
    đi đến hết những hang cùng ngõ hẻm
    ăn từng món ăn ngon hay dang tay trong một ngày trời đẹp
    và không cần phải xin phép
    dù chỉ là đổi một màu áo thân quen…

    Mình không cần người kia vẫn có thể tự thắp lên một ngọn đèn
    rồi giữ lấy khi đêm về khuya tối
    thỉnh thoảng chạm tay vào để biết mình chưa lạc lối
    thậm chí có muốn đánh đổi
    vẫn thấy mình cam tâm…

    Nhưng ngồi xuống đây đi mình mới nhận ra đời mình vẫn còn cần
    có một mái nhà ấm êm để nhìn về phía trước
    giọng nói, tiếng cười đâu thể tự mình tạo ra tự nhiên như dòng nước
    hạnh phúc của một con người khi sống
    là thấy mình trong mắt người khác long lanh…

    Giờ mình ngồi xuống với nhau đi
    và cùng để dành…

    04

    Lùi lại một giây thôi…

    Lùi lại một giây thôi
    để nhìn rõ mặt người…

    Gương mặt mình đã từng vẽ bằng hạnh phúc của nụ cười
    những chiếu chăn ấm khi trời lạnh
    ngày nào cuồng điên giờ bỗng dịu hiền như chiếc lá vàng khổ hạnh
    làm một giọt nước sóng sánh
    trong một chiếc ly nhỏ nhoi…

    Mình lùi lại dù biết nước mắt mình đang rơi
    có thể làm nhoè đi cả những điều đẹp đẽ nhất
    mình đã sai trong một quãng đời mà lẽ ra mình không được phép đánh mất đến khi tỉnh thức
    yêu dấu ấy đã không còn…

    Lùi lại một giây thôi nhưng giống như một thế kỷ chất chứa nỗi buồn
    mình sẽ phải đi khi nắng không còn trên mi mắt
    ngước nhìn lên bao nhiêu lần mà niềm tin vẫn còn nơi đáy vực
    thứ trong trái tim mình đang có được
    thế giới này đã thôi cần!

    Một ngày nào đó trong cuộc đời về sau mình sẽ dặn dò mình trên đôi chân
    đừng dừng lại dù bao nhiêu là khó nhọc
    ai cũng có thể bỏ mình đi nhưng mình không thể bỏ mặc mình với đời sống
    không vì một ngày tăm tối nhất
    mà từ chối nhìn ngắm cả bình minh…

    Lùi lại một giây thôi
    và cảm ơn người đã rời xa mình…

    05

    Sẽ luôn có một người trong thế giới này để lắng nghe…

    Thế giới này có thể không thuộc về chúng ta
    nhưng thế giới này sẽ luôn có một người để lắng nghe

    Có một người ở đâu đó nhìn thấy được nước mắt ẩn sau những tiếng cười xòa
    và lặng im trong cái nhìn thấu hiểu
    một người bình yên như tiếng chuông gió dù trong ngày mưa bão
    cuộn tròn trái tim mong manh trong lớp áo
    bằng đôi tay…

    Thế giới này có thể đã có quá nhiều đắng cay
    để chúng ta hoài nghi yêu thương vẫn còn nơi nào khuất lấp
    một con người đến gần bên mà không cần chạm vào tận cùng sâu thẳm
    vẫn nhận ra đó là hơi ấm
    cả đời mình luôn cần…

    Một con người không phải che chắn cho chúng ta chỉ giúp chúng ta nhận ra bản thân
    sinh ra để ước mơ hay ước mơ để sinh ra sống cuộc đời mình mong muốn
    nắm tay qua một quãng đời để vui hay rốt cuộc chỉ là một quãng đời chạy trốn
    mình có còn là mình nếu cứ phải bước
    với trống rỗng, hoang mang…

    Vẫn luôn có một người trong thế giới này lắng nghe chúng ta với tất cả những ân cần
    một người nhẫn nại như cây non vừa đi qua cơn bão
    sống một ngày và yêu thương một ngày mà không cần nương náu
    vào những bình yên chưa bao giờ bình yên như mình đã hiểu
    từ giây phút bắt đầu…

    Sẽ luôn có một người để lắng nghe
    những điều mà chúng ta chưa bao giờ nói với thế giới này dù chỉ một câu…

    (Trích từ tập thơ: Sinh ra để cô đơn. NXB Văn học, 2014)

    06

    Ở hai thế giới…

    Ở hai thế giới
    chúng ta chỉ có duy nhất một cách bày tỏ tiếng nói
    là lặng im…

    Trong thế giới của người này là những bước chân mải miết đi tìm
    luôn lo sợ một mai kia mình không còn là mình nữa
    nuôi trồng một cái cây và sau đó đến khu vườn rồi cánh rừng rộng mở
    chẳng tha thiết gì dù yêu thương thật tâm ở đó đầy bao dung…

    Trong thế giới của người kia là nhẫn nại đến khôn cùng
    biết mình đau vẫn mỉm cười như không màng đến cảm xúc
    con người ta nếu phải vì một ai mà ngã gục
    thì đây sẽ là giây phút
    mình muốn được lãng quên…

    Ở hai thế giới của chúng ta được ngăn cách bởi một cái nhìn
    nhưng về hai hướng mà trong lòng ai cũng chua xót
    người này chỉ xin người kia đừng bao giờ đưa đón
    người kia chỉ xin người này xem như không có hình ảnh ai trong mắt
    một con người không đáng để bận tâm…

    Nhưng là một con người biết đau khi người này lặng lẽ khóc thầm
    ngửa mặt nhìn trời lúc một con người co ro trong góc tối
    chạm thử vào trái tim mình lúc quay lưng tránh những câu người này hỏi
    - làm ơn đừng mong mỏi?
    thì trời đất còn nơi nào để mình đi…

    Ở hai thế giới
    chúng ta không ai vì bản thân mình thì sống để làm gì?

    07

    Đừng dừng lại…

    Đừng dừng lại
    khi con đường vẫn còn dài ra mãi
    đến ngày sau…

    Có thể ngày hôm nay chúng ta chỉ có một mình để chịu đựng cơn đau
    mồ hôi túa ra trong tim mà không cách nào lau được
    muốn mở lời nhờ ai đó giúp cho mình một ly nước
    nhưng hằng hà sa số những bước chân chỉ đi ngang và biến mất giữa thinh không…

    Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
    không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
    bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
    mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá tự chăm sóc cho mình…

    Một lúc nào đó trong cuộc đời chúng ta sẽ thấy được yên bình
    những gian khó ngày xưa chỉ còn là bọt biển
    mỉm cười với chua cay của con người nào đó mang đến
    tha thứ có thể không hết
    nhưng chỉ còn là nhỏ nhoi…

    Rồi mình sẽ vun trồng trong vườn nhà mình từng hạt mầm mồ côi
    để lớn lên cạnh nhau mỗi ngày bằng ấm áp
    thứ mình cho đi chưa chắc vì mình mà đền đáp
    cuộc đời vẫn luôn đầy những bất trắc
    đâu cần mình phải làm thêm một mũi dao…

    Đừng dừng lại
    vì mình nợ yên vui một lời chào!