Cảm ơn những vô tình của cậu để không gì nhớ nhung bằng tháng ngày đã đi qua…
Cái “mùa hè năm ấy" là mùa hè nào sao mà đẹp đến thế, sao mà nhớ thương vậy? Có phải vì ta thường hay nuối tiếc những việc mình không làm và những ngày mình chẳng thể quay lại, nên thanh xuân lúc nào cũng đáng nhớ?

Và lại một mùa hè nữa đang sắp trở thành mùa hè năm ấy, những tâm tình giấu kín sắp trở thành thanh xuân chẳng thể quay về để nói ra…

Như cánh cửa thời gian kết nối giữa những mùa hè trong quá khứ và hiện tại, loạt confessions dưới đây là cơ hội để chúng ta trải lòng về hạ cuối, tình đầu, những ngày đến lớp chỉ để viết lưu bút trao tay.
“Mình phải sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh"
Lớp 12A14, THPT Mạc Đĩnh Chi Niên khoá 2004-2007 Amy Nguyễn

Đây là tấm hình hồi thời học phổ thông của tụi tôi, những ngày gần chia tay nhau để mỗi đứa đi một con đường riêng, đã hơn 10 năm rồi. Giờ nhìn lại cứ thấy: "Sao hồi đó đứa nào cũng xấu kinh khiếp vậy nhỉ? Bây giờ thấy bạn mình đứa nào cũng xinh đẹp, thành đạt, hạnh phúc tự nhiên thấy vui quá", "Tấm hình này có mấy đứa không hay chơi chung, có khi còn ghét nhau những chuyện tào lao nữa, nhưng gần chia tay nhau là dính vào nhau như quên hết những chuyện khác".

Có đứa bạn trong tấm hình này mời tôi đi đám cưới vào tháng sau, phải mà hồi xưa thì tôi sẽ nói "thân thiết gì đâu mà tự nhiên mời đám cưới". Bây giờ tự nhiên đứa nào cũng cùng suy nghĩ: "Đi chứ, mấy khi có dịp bạn bè hội ngộ đầy đủ quẫy một bữa đâu, chơi với nhau không vì mục đích gì thật sự rất vui!".

THPT Krông Ana Niên khoá 2010-2013 Giấu tên

Tự nhiên tối qua tôi mơ thấy cậu

5 năm kể từ ngày chúng ta không nói với nhau câu gì

Trong giấc mơ, tôi và cậu đuổi nhau trên những vòng xe đạp quay đều

Tôi thấy cậu thân quen trong bộ đồng phục cấp 3

Thấy mình cười giòn tan như nắng hè

Thấy những tán phượng vĩ lung linh trong gió tháng 6

Thấy thật nhiều hồn nhiên, thơ dại và ngốc nghếch

Thậm chí khi tỉnh giấc rồi, cảm giác cùng cậu đi dạo chân trần trên cỏ mềm vẫn như còn đâu đây

Tôi đó máy tôi repeat “Hello” của Adele hàng trăm lần.

Cậu là hiện thân cho rất nhiều những điều hạnh phúc trong quãng thời gian tươi đẹp nhất ở mái trường của tôi. Khi tôi còn là một cô nhóc nữ sinh gày gò, má đầy mụn và lúc nào cũng chúi mũi vào những cuốn truyện dày cộp. Còn cậu là học sinh ưu tú, hotboy bóng chuyền lớp A1.

Cậu học khác lớp nhưng lúc nào cũng thích đứng ở hành lang, ngay ở cửa sổ của lớp tôi

Cậu hay đi theo tôi sau giờ học, huýt gió bài “Until you”, cậu bảo cậu chỉ đang đi đón xe bus, dù bến xe bus ở gần trường chứ không phải gần nhà tôi.

Cậu hay trốn giờ học tăng tiết bên lớp cậu để vào lớp tôi “chơi”, rồi một lúc sau sẽ trở thành gia sư Toán, Lý, Hóa, Sinh miễn phí cho tôi.

Và cậu, đã nói với tôi rằng rất thích nụ cười của tôi, và tôi, rất rất đặc biệt với cậu

Cứ như vậy, cậu đã luôn ở cạnh tôi trong suốt hơn hai năm, kiên nhẫn với những cảm xúc xuẩn ngốc của tôi dành cho một người khác.

Nếu thời gian quay lại, tôi, có lẽ, sẽ không thay đổi quyết định để cậu đi

Vì vốn dĩ, cảm xúc của tôi dành cho cậu mãi mãi là như thế, không thể nào khác được

Tôi chỉ ước mình không lạnh lùng, không im lặng, không để cậu được nói một lời lựa chọn như vậy

Số cậu tôi không còn nữa, dù trong sim cũ tôi vẫn để nguyên cái tên “Cá heo ngốc”, biệt danh tôi đặt cho cậu

Nhiều lúc chỉ muốn nhấc máy: “Thanh ổn, Tr ổn chứ?”. Và nghe được rằng cậu ổn, cậu rất hạnh phúc. Vì cậu, một chàng trai tốt, xứng đáng có được hạnh phúc đó.

Rất muốn. Rất muốn nghe như vậy.

Như trong giấc mơ. Cậu rất vui và hạnh phúc

“Thanh xuân thường có những điều mà người ta rồi sẽ hối tiếc. Vì thế nó đáng nhớ”

CHS A4, trường THPT Minh Khai Niên khoá 2014-2017 Bình Minh

Đôi lúc, ngồi nghĩ lại, sao hồi đi học mình lại làm nhiều trò vô nghĩa đến mức phải ghi vào lịch sử những điều ngu ngốc nhất quả đất đến như vậy… Nhưng suy cho cùng thì tất cả cũng đều là kỷ niệm, là tài sản vô giá của cả quãng đời học sinh của mình, mà có lẽ, chặng đường phía trước mình đang và sẽ đi cũng không thể sở hữu thứ tài sản đó thêm nữa.

Chuyện ngu ngốc hồi cấp 3 của mình thì nhiều vô số kể, nhưng có một chuyện mà có thể đó là lần duy nhất trong cuộc đời mình có thể làm.

Hồi đấy là lớp 10, mình từng thích một anh lớp 12. Nói sơ về anh đó nhé! Người ấy học lớp chọn Lý, cao 1m80, to con, mắt hí, cười thì không đẹp lắm như mấy anh soái ca Hàn Quốc nhưng ở anh ấy, mình thấy toát lên cái gì đó chững chạc những cũng rất hồn nhiên. Mình không biết sao nhưng từ năm mình học cấp 2 thì lớp chọn Lý lúc nào cũng sẽ có trai đẹp, đặc biệt là các anh khóa trên. Mình “tia” anh này trên Facebook từ hồi lớp 9 cơ, vì bạn mình lúc đấy là bạn thân anh này. Lúc đó, dù thích lắm nhưng mà vì lòng tự trọng nên mình tự dặn lòng là “khi nào đậu Minh Khai, em sẽ add friend anh”.

Rồi mình đậu Minh Khai thật các cậu ạ, nói có lẽ khó tin, nhưng việc đầu tiên mình làm trong ngày đầu nhập học là đi lùng xem anh này ở ngoài có “cute hột mít” như trên Facebook không. Thật là cũng “cute hột mít” đó nhưng mà bự quá, đúng kiểu người đàn ông có thể che chở mà mình thích luôn. Thế là chẳng đợi chờ gì lâu đâu, mình add friend ảnh ngay và luôn.

Cuộc đời thì chẳng bao giờ như mình mong đợi khi mà ảnh chảnh, không thèm đồng ý lời mời kết bạn của mình. Hỡi ôi, lúc đó mình đợi suốt hơn học kì 1 mà vẫn không đồng ý, khỏi phải nói thì cũng biết mình thất vọng như nào rồi ha…

Nhưng mà mình đâu có dễ bỏ cuộc, mình hủy rồi gửi lại, cứ thế đến lần thứ 3, mình cũng đã được đồng ý. Tuy nhiên, kết bạn thôi chứ đâu có quen biết, nói chuyện gì đâu, làm sao cầm cưa đây? Đó là câu hỏi đã khiến mình đau đầu, nhức óc, lao tâm lẫn khổ trí suốt cả tháng trời. Thế là, mình với hai nhỏ bạn thân mới bày mưu để cho mình làm quen được với anh này.

Đầu tiên là inbox lộn. Đây chính là trò mà không chỉ mấy đứa con gái mà lẫn mấy thằng con trai hay dùng để làm quen với người nó thích. Khuyết điểm là sau khi xin lỗi vì inbox nhầm xong thì không có gì để nói và cứ thế tự đưa bản thân vào quên lãng. Mình đã áp dụng và thất bại!

Thứ hai là giả vờ làm đổ đồ uống lên người anh ấy xong tối về nhà, kịch bản sẽ là xin lỗi và kéo dài cuộc trò chuyện. Khổ nỗi là mình chưa kịp đổ lên người ảnh thì đã tự làm đổ lên người mình rồi. Tại vì mình mua chai Sting rồi lắc lên, để kịch bản thêm phần logic, đời không như là mơ, khi vừa mới mở ra chưa kịp hất vô người ảnh thì đổ lên người cả đám bọn mình hết rồi.

Ngày 27/5 là ngày sinh nhật anh, và đó cũng là ngày cuối cùng mình được thấy anh trong đồng phục Minh Khai vì sau ngày hôm ấy, anh sẽ mãi mãi rời xa quãng đời học sinh của mình.

Mình thật sự nghĩ, nếu bây giờ mình không hành động thì có thể sau này mình sẽ không còn cơ hội, mình sẽ cảm thấy rất hối hận. Vì vậy, mình quyết định sẽ làm một món quà thật độc đáo để tặng anh. Nói là món quà thế thôi, nhưng thật sự, thông qua món quà đó mình muốn anh phải nhớ đến mình, nhớ rằng ở Minh Khai có một con bé tên là Bình Minh, A4 1417, và quan trọng hơn là mình muốn trả đũa việc kết bạn đến 3 lần mới đồng ý của anh.

Thế là cùng với sự giúp sức của mấy đứa bạn cùng lớp, mình đã xếp xong 1.000 ngôi sao. Ý tưởng của mình là nếu anh đổ hết 1.000 ngôi sao ra sẽ thấy 1 trái chanh, 1 con chó, 1 dấu chấm hỏi và 1 tấm hình của anh, nghĩa là “anh chảnh chó” á! Và dĩ nhiên, không ngoài mong đợi của mình, điều đó đã thật sự gây ấn tượng với không chỉ riêng mình anh, mà còn cả với cả lớp anh nữa.

Cuối cùng, mình đã làm quen được với anh, làm bạn với anh, cầm cưa thì cũng đã từng, nhưng không thành công. Giờ ngồi ngẫm lại, thật không hiểu sao hồi đó, mình có thể sáng tạo đến mức nghĩ ra nhiều tình huống đến vậy và cũng thật dũng cảm khi có thể tặng một món quà “thú vị” đến vậy.

Bây giờ, mình đã gần hết năm 1 và anh cũng đã gần hết năm 3, cũng lâu rồi, mình không nói chuyện với nhau. Có lẽ anh không tin, nhưng sự thật, cho dù em có quen ai đi chăng nữa, thì anh vẫn là người giống với hình mẫu của em nhất. Em hy vọng anh sẽ làm thật tốt trên con đường trở thành bác sĩ mà anh đã chọn và em cũng vậy, bước tiếp trên con đường mà em đang đi.

Dạo này, thực tập ở bệnh viện chắc mệt lắm, anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!

Hẹn anh một ngày ở Minh Khai!

12A3, THPT Phú Nhuận Niên khoá 2009-2012 Duy Anh

Gửi mình năm 17 tuổi

Ai cũng nói công việc của mình có vẻ dễ dàng hơn những bạn cùng tuổi là nhờ mình bắt đầu công việc đầu tiên năm mình 17 tuổi - cũng đúng. Nhưng kỳ thực, nếu mình có cơ hội quay lại 7 năm trước, khi mình chỉ là một học sinh lớp 11, mình nhất định sẽ nhắc nhở bản thân không nên sống quá bản năng.

Mú à, tao đã có những tháng ngày học Cao đẳng cùng những người bạn rất vui - nhưng nếu năm đó, mày tập trung học hành hơn là kiếm tiền, có thể mày sẽ không rớt Đại học, tao cũng không có những ngày giảng đường vui vẻ nhưng ít nhất là con đường học hành sẽ ổn thỏa hơn.

Mày nên ăn uống đàng hoàng và có lịch tập thể dục đi - vì mày không biết là 7 năm sau, mày lên gần 15 ký đó - dã man chưa. Nếu năm đó mày sống khoa học hơn - tao đã không mệt mỏi loay hoay với cân nặng của mình thế này.

Mày nên nói với bạn nữ bàn sau là mày thích bạn nhiều lắm vì dù bạn có từ chối, ít ra mày cũng sẽ không buồn ngẩn ngơ mất vài tháng khi thấy bạn đạp xe đạp đôi cùng người khác trong chuyến đi Đà Lạt cùng lớp năm ấy đến mức con bạn ngồi sau xe mày bị mày kéo lê gần 10 mét mà mày cũng không biết! Ôi ...

Người ta chỉ hối hận vì chuyện mình chưa làm mà thôi! Mình chưa từng hối hận về những ngày đó, trước đây, bây giờ và sau này cũng vậy vì mọi thứ xảy ra đều có nguyên do của nó nhưng nếu có cơ hội quay lại thời gian - mình nhất định sẽ cố gắng làm mọi thứ tốt lên dù chỉ là một chút!

12 Chuyên Văn, THPT Trần Đại Nghĩa Niên khoá 2010-2013 Phan Đặng Thuỳ Dương

Những năm cấp 3 của tôi là những câu chuyện ngắn nhiều tập...

Ngày xưa mới vào lớp 10, chẳng nhớ vì chuyện gì mà lại bị cô dạy Lý gọi là cái lớp “Không Biết Nhục” vì cái gì cũng làm, không sợ gì cả. Ví dụ như đi thi Kỷ lục Trần Đại Nghĩa, tập nhảy dây tập thể mãi không được hai chục cái, lúc đi thi cho nhảy thử một lần, chưa được cái nào đã bị vướng dây. Nhưng lúc thi nhảy thiệt thì lại được 100 cái lập kỷ lục không ai phá được, lưu danh mãi muôn đời. Những năm cấp 3 đó, Facebook đứa nào cũng có gán thêm thương hiệu KBN kế tên. Cô dạy Lý còn hay trêu tôi keo kiệt vì viết chữ nhỏ, cô bảo ngồi chép phạt trên bục giảng thì cũng phải có dáng ngồi sao cho sang trọng lên. Cô nói vậy thôi chứ cô thương lắm, học đầu giờ chiều là cô cho ngủ một tiết cho tỉnh rồi dạy học tiếp. Nhưng lớp được nước cô thương không chịu học Lý đàng hoàng dù là lớp A để bị đổi giáo viên lại ngồi khóc tu tu với nhau.

Cũng năm lớp 10, đi học mới mấy ngày tôi đã phát hiện thầy dạy Hóa dễ thương quá, thế là về tìm ra cả Facebook thầy, lại còn vào nhận thầy nhận trò, thầy còn chốt “Thầy nhớ con rồi, mai thầy kêu lên bảng trả bài. Hôm sau, người thầy tra tên tôi trong danh sách, và gọi mã số 05 của tôi lên bảng làm bài thật. Suốt 3 năm đó, tôi được gọi là “con số 5 đáng chếch” (vì thầy hay đọc vần “ết” thành “ếch”).

Nhớ có lần ngồi trong giờ Lý thầy giáo sinh lên tiết có giáo sinh lớp hàng xóm dự. Thầy ấy nổi tiếng dáng đẹp mặt cũng đẹp. Thế là cậu bạn bàn bên gấp nguyên cái trái tim bằng giấy, kêu chuyền qua thầy, tự dưng tới đứa đầu bàn ngồi kế thầy, sợ quá, chuyền ngược lên trên, chuyền về chỗ cũ. Mối tình đứt đoạn từ đó.

Mấy ngày cuối năm mười một, tôi và cô bạn thân rủ nhau cúp học. Hẹn nhau phụ huynh chở tới trường thì nhớ đừng vào trường mà qua Circle K kế bên cổng trường ăn sáng rồi đón buýt qua quận 7 chơi nhé! Vừa ăn vừa chắc mẩm với nhau, ra ngoài khuôn viên trường rồi thì giám thị không còn là giám thị nữa. Vừa ăn xong ly mì, quay sang thì thấy giám thị vô quán, hốt về trường. Vài phút sau lại còn được hội ngộ thằng bạn thân năm cấp 2, lên cấp 3 học khác lớp không gặp nhau được bao lần lại gặp trong phòng giám thị vì cùng bị bắt tội cúp học. Cô bạn tôi bị bố là giáo viên trong trường dọa chuyển trường, hai đứa khóc muốn hết nước mắt. Lần đầu lên ý định cúp học thử xem cảm giác thế nào, ai ngờ cảm giác ấy lại chính là sợ mất đi một đứa bạn.

Lớp tôi còn nổi tiếng văn nghệ văn gừng. Mỗi lần 20/11 là chúng nó quyết tâm hát hết tiết Hóa của thầy chủ nhiệm, mỗi tổ hai bài. Sang tiết Toán tụi nó tua lại tập một, đến tiết Lý nó tua lại tập hai, và đến chiều tiết Anh thì may quá vừa lúc hát hết nổi thì người thầy hay hát của chúng tôi cũng phụ kết sô. Nhưng nhờ có vậy mà có năm đi thi văn nghệ, bí quá không biết chọn bài gì cho lạ nên cậu bạn trong lớp đã sáng tác luôn một bài tặng lớp.

Thầy chủ nhiệm 12 cũng thích hát nữa. Cuối năm vì dụ thầy đi Karaoke hát “Cô em hàng xóm” huyền thoại mà tụi trong lớp còn bảo “Chỗ tụi em đặt hiệu ứng dữ dội lắm thầy ơi, Thầy hát Cô em hàng xóm là có nguyên cô hàng xóm hiện ra luôn đó thầy!". Học kỳ một, tôi suốt ngày đi trễ, học hành lẹt đẹt còn bị khống chế môn, họp phụ huynh cũng không ai đi cho. Thầy cứ tưởng không ai quan tâm lại kêu ra hỏi nhỏ. Thầy cứ hay tụi bây mày mày tao tao nhưng thương chúng tôi như con như cháu. Học ra học, chơi ra chơi. Nhiều khi thấy đám học trò ham văn nghệ hơn ham học nên cũng đi xin giám thị với cả giáo viên cho nghỉ tiết mà tập, còn để dành thi văn nghệ xong mới dám phát phiếu điểm cho tụi tôi. Năm đó thi Tốt nghiệp đột nhiên thi Hóa ngoài dự đoán, hơn nửa lớp thi A1 nên có thèm học Hóa đâu, vậy mà thầy cứ bình tĩnh bảo “Yên tâm, có thầy!”.

Lớp tôi ban A nhưng học Lý với Hóa thì đứa được đứa mất, Toán thì đành trao số phận vào giáo viên mỗi năm. May năm cuối được học người thầy nổi tiếng vừa giỏi lại đẹp và thơm, thơm từ bàn cuối thầy đứa trên bục vẫn thấy thơm. Nhờ thầy mà tôi gỡ lại căn bản của cả ba năm chứ không riêng gì 12. Mãi sẽ không quên một ngàn lẻ một cái đề toán và những chuyện cười vì không thấy mắc cười của thầy.

Năm cuối cấp nhờ chung nhóm đóng kịch các thứ mà lại thân với một bạn nam Song Tử, không hiểu đầu óc biến thái trẻ con thế nào suốt ngày canh me bóp mông nhau. Những giờ học văn tôi hay buồn ngủ gục lên gục xuống viết không nên câu, thế là từ ngày cô đổi chỗ cho nó qua ngồi kế, cốt là để cho nó học chăm lên, ai ngờ lại chính là giúp tôi tỉnh táo lên. Mấy ngày học cuối cùng, nó viết xong lưu bút rồi đưa tôi, đang cười như được mùa trang đầu, qua trang sau tôi lại phải chạy vào nhà vệ sinh ...khóc, làm đám trong lớp tưởng nó lại ăn hiếp tôi nên lôi đầu ra đánh.

Cũng những năm cuối cấp đó, khóa tôi lại quyết tâm làm một cú kết sổ hoành tráng. Những giờ trưa bán trú hi sinh giấc ngủ đi họp hành lên kế hoạch tổng tiến công. Có hôm muốn làm bộ ảnh chân thực về phòng giám thị mà cả đám rủ nhau đi trễ với cả cúp tiết. Nhưng cuối cùng cũng thành công, để lại một truyền thống để đàn em tiếp nối đến tận hôm nay mà bản thân cả đám lúc đó cũng không dám nghĩ nhiều. Vẫn nhớ trong vòng tròn yêu thương dưới sân trường vào ngày học cuối cùng, tôi đứng kế cô bạn lớp hàng xóm ba năm mãi nhờ có kế hoạch này mà biết nhau, hai đứa đứng nắm tay khóc run cả người. Những ngày cuối buồn nhiều khi không phải vì xa bạn thân, mà còn là vì tiếc sao mình không quen thân với nhau sớm hơn, bớt ganh đua với nhau hơn.

Chuyện dài tập của chúng tôi tưởng chừng kết ở đó nhưng mà không. Giờ mỗi đứa một nơi, có đứa còn có gia đình, đã thành cha thành mẹ, ông này bà kia, nhưng khi gặp lại đứa nào ăn hiếp đứa nào thì tình thế vẫn không đổi. Vẫn là mấy đứa học sinh cấp ba thôi.

THPT Nguyễn Huệ, Phú Yên Niên khoá 1995 - 1998 Nguyễn Phong Việt

Mùa hè 2018 này là tròn 20 năm tôi rời mái trường cấp 3 Nguyễn Huệ (Tuy Hòa, Phú Yên). Ngày ra trường với tôi hoàn toàn không có nước mắt, cũng chẳng có lưu bút ghi dấu kỷ niệm… Ký ức rõ ràng nhất chỉ là chụp chung nhau vài bức ảnh tập thể, xiết chặt tay nhau phải đậu đại học. Ánh mắt của chúng tôi năm ấy là nhìn về phía trước, với khao khát vào đời lập nghiệp để thoát cảnh cơ cực của gia đình.

Là con Út trong một gia đình có đến 7 anh em trai. Ước mơ suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường của tôi là phải đậu đại học ở Sài Gòn, phải đến “vùng đất mơ ước” ấy để mở mang tầm mắt của mình... Và trên hết là kiếm ra một công việc để tự nuôi sống bản thân mà không bị phụ thuộc vào ba mẹ hay các anh trai.

Tôi còn nhớ suốt mùa hè những năm cấp 3 chỉ chú tâm vào việc giải các bộ đề thi trong bộ sách đề thi đại học (những năm 1998 đề thi đại học được ra trong một bộ sách đề thi có sẵn, chỉ cần giải tốt các đề thi này thì khả năng đậu sẽ rất cao). Năm lớp 12, môn học nào tôi cũng chỉ cố gắng đủ điểm trên 5, mối bận tâm duy nhất chỉ là giải thuần thục các bộ đề thi.

Một kỷ niệm không thể quên vào năm tôi tốt nghiệp cấp 3 đó chính là sự cố lộ đề một môn thi ngay tại tỉnh Phú Yên. Sự cố đó cũng khiến cho kỳ thi tốt nghiệp cấp 3 trên toàn quốc bị hoãn lại mất vài ngày. Khiến cho các sĩ tử và gia đình một phen xấc bấc xang bang vì những nỗi lo lắng không đáng có.

Thỉnh thoảng nhiều năm về sau, nhìn lại thời cấp 3 của mình, thú thật là tôi cảm thấy có rất nhiều tiếc nuối vì không được sống trọn vẹn với những điều lãng mạn của tuổi học trò. Có lẽ ước mơ vượt thoát sự khốn khó quá lớn, khiến cho mọi mối bận tâm đều xoay quanh việc bằng mọi giá phải đậu đại học. Những việc còn lại có hay không đều không còn quan trọng nữa…

Nhưng cho dù như thế nào, thời học sinh và đặc biệt là những năm cấp 3 vẫn là những năm tháng hồn nhiên, tươi vui và chân thành nhất. Thứ mà sau này ra đời, muốn tìm lại hoặc là rất khó hoặc là không bao giờ còn có thể thấy được nữa kể cả bên trong bản thân mình lẫn bạn bè!

12A2, THPT Nguyễn Khuyến, Quận 10 Niên khoá 2003-2004 Phạm Nhã

Tôi trải qua thời trung học phổ thông ở trường Nguyễn Khuyến quận 10. Thuở ấy lúc cầu Nguyễn Văn Cừ chưa xây thì trường cách nhà tôi gần 30' đi xe đạp. Cảm giác lúc vào học ở đây thấy thích vì cây xanh khá nhiều, khuôn viên rộng che phủ hết nắng chói chang và vì phần đông học sinh là người Hoa Chợ Lớn nên không rõ cảm giác của các bạn khác ra sao chứ tôi thì vui thích vì suốt 3 năm học được biết thêm một ngôn ngữ nói thứ hai là: tiếng Quảng Đông

Hai năm đầu học ở đó tôi vẫn rụt rè, đếm trên đầu ngón tay chắc có được đúng 2 người bạn gái thân thiết. Trái ngược với những