5 bước đơn giản để làm bánh cầu vồng gửi gắm yêu thương
5 bước đơn giản để làm bánh cầu vồng gửi gắm yêu thương

Chiếc bánh cầu vồng xinh xắn này ở Hàn Quốc còn được dùng làm bánh cưới nữa đấy!

Lên trên
Teenstory

Yêu một cô nhóc

14:00:00 07/04/2012

Nếu một ngày em biến mất, anh không được tìm em... Vì em là gió, đừng cố đuổi theo một cơn gió làm gì.

Tình cờ

Nhóc kém tôi hai tuổi. Cứng đầu. Ngốc nghếch. Và chẳng bao giờ thấy ưu tư. Nhóc thích làm con trai. Ấy là cứ thích thế chứ nói gì thì nói, nhóc vẫn là con gái. Tôi thích gọi nhóc là nhóc, mặc dù nhóc cao gần bằng tôi (chiều cao của tôi là 1m78). Nhóc không xinh, tóc ngắn, rối xù, mắt to, đeo kính dày cộp. Nhìn nhóc, ai cũng nghĩ là nhóc sống ở thế kỉ XIX, vì nhóc tự tạo cho mình một phong cách lạc hậu không chịu nổi. Tôi phục nhất là dù như thế, nhóc vẫn rất tự tin.

“Anh đang ngủ đấy à? Dậy đi nào!” - tiếng nhóc léo nhéo trong điện thoại. Tôi mắt nhắm mắt mở, càu nhàu: “Để cho anh anh ngủ!” rồi tắt máy. Mới 3h sáng mà. Tôi trùm chăn lại, vớ luôn cái gối úp lên đầu, để khỏi nghe tiếng chuông điện thoại bên tai. Sao nhóc lại cài cho tôi cái chuông ầm ỹ thế chứ? Thật là bực mình. Chuông hết. Tôi thở phào, cố ru mình ngủ tiếp.

3h30.

Tôi bật dậy. Có tin nhắn của nhóc. “Anh ngố, đi dạo chứ?” Giờ này? Đi dạo? Tôi tung mình ra khỏi giường, vớ lấy chiếc áo khoác vắt ngay đầu giường, xỏ vội chân vào đôi sandal rồi đóng sầm cửa lại. Trời đang mưa phùn. Nhóc nghĩ gì thế không biết!

Một thằng con trai bất cần đời như tôi chưa bao giờ biết quan tâm đến người khác. Nhờ “cái mã bề ngoài” nên tôi có cơ hội gặp được nhiều cô gái xinh đẹp, đáng yêu gấp ngàn lần cô nhóc bướng bỉnh và trẻ con hiện tại, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chỉ chú ý đến nhóc. Có lẽ chính vì cái cách nhóc xuất hiện. Rất tự nhiên. Có thể là cái cách mà nhóc quan tâm đến người khác rồi cũng lạnh lùng bỏ đi ngay sau đó được. Rất đặc biệt. 

Nhóc là người đầu tiên dừng lại sau khi tôi tơi tả vì trận đánh nhau trong con hẻm nhỏ. Mũ phớt đội lệch. Quần áo bụi bặm, phối màu một cách kì cục với dây nhợ lằng nhằng. Bên hông là một túi vải to đùng. Nhóc làm cho đôi mắt quen nhìn “dáng chuẩn” của tôi khó chịu. Tôi ngồi tựa lưng vào tường, không thèm nhìn nhóc. Nhóc cúi xuống, nhìn chăm chú vào vết thương trên mặt tôi bằng đôi mắt trong veo mà sau này tôi vẫn cứ đinh ninh là chỉ có một buổi sáng đầy sương mới làm cho mắt người ta trong đến thế. Bắt đầu từ giây phút ấy, từ cái nhìn ấy, nhóc chính thức bước vào đảo lộn cuộc đời tôi không báo trước. Lục lục trong túi một hồi, nhóc lôi ra một cái khăn trắng tinh gấp tư rồi chầm chậm lau vết xước trên mặt cho tôi. Phải nói là tôi lúc ấy còn đang ngỡ ngàng vì một vật thể mang tên con –gái –không –giống –con –gái xuất hiện. Sau đó lại còn quan tâm tôi rất dịu dàng nữa chứ. Tôi hơi rối bời một tý, cũng ngạc nhiên với chính mình. Sao tôi lại dễ dàng để cho một người xa lạ chạm vào mình nhỉ? Chẳng biết cô ta có dụng ý gì. Tôi cười khẩy, nắm tay nhóc. Nhóc bất ngờ, rút tay lại: “Cười gì?”. “Sao tự nhiên cô lại giúp tôi? Chúng ta đâu quen biết gì. Cô muốn tán tỉnh tôi hay tại tôi đẹp quá nên cô không ngăn nổi mình?” Không giống mọi suy nghĩ của tôi, nhóc cười nửa miệng, cái nhìn xoáy sâu vào tâm trí tôi. Bất cần đến khó tả. Nghĩ gì đó, nhóc đứng dậy, ném cho tôi chiếc khăn và lọ rửa vết thương: “Lần sau, trước khi nói mình đẹp thì nhớ soi gương”. Rồi nhóc bỏ đi. Thản nhiên đến lạnh lùng.

Đến và đi

Thật lạ là tôi luôn tìm thấy nhóc ở những nơi ít ngờ tới nhất. Phải, tôi đã tìm kiếm và chờ đợi nhóc. Vì một cái gì đó không định nghĩa nổi. “Nhớ chăng?” “Có thể.” “Hàm ơn?” “Mình chưa biết cảm ơn ai bao giờ.” “Hay là tôi đã yêu nhóc?” “KHÔNG THỂ NÀO!”

Tôi như một thằng ngốc tự hỏi mình như thế. Rồi tự trả lời. Và tự dối lòng. Tôi cứ tìm nhóc. Tôi nợ nhóc một cái gì đó, nợ một lời xin lỗi, nợ một câu cảm ơn, hoặc là vì cái khăn trắng tinh chưa kịp trả. Mỗi lần ngồi thẫn thờ ngắm chiếc khăn với hai đường viền in màu xanh nhạt, tôi lại nghĩ đến nhóc, đến ánh mắt xoáy sâu vào tâm trí tôi một điều không thể hiểu. Ánh mắt ấy vừa ấm áp, vừa lạnh lùng. Nó biến một cô nhóc không được điểm gì đáng yêu bỗng trở nên đặc biệt. Tôi đi qua con hẻm ấy cả chục lần, nhưng nhóc không qua đó. Dường như nhóc chỉ xuất hiện một lần rồi biến mất.

Chiều. Tôi chán nản phóng xe vòng vèo, vượt đèn đỏ và suýt va phải một bà cụ. Tôi hốt hoảng dừng ngay xe lại. Là nhóc. Là nhóc đang đỡ bà cụ đi vào một góc khuất. Người làm cho đầu óc tôi quay cuồng mấy hôm nay. Quá bất ngờ, đến khi định thần lại được thì nhóc đã đi mất. Nhóc cứ đến, rồi đi, không cho tôi cơ hội tìm được em. Nhóc à! Trái đất quay tròn, lúc nào em và tôi mới gặp lại nhau?

-  Phong, mày lại nhớ con bé đó à?

- …

- Lạ nhỉ? Chẳng phải có cả tá em theo sau xin chết vì mày sao? Còn nếu muốn có một đứa “lạc hậu” thì đối diện phòng tao có một con bé mới chuyển đến đấy!

- …

- Tưởng nó hiền, tao định tán tỉnh nó vài câu. Ai ngờ nó có võ, tao bị ăn một cú giờ còn đau vai đây.

- Đáng đời!!! Cho chừa tật chạm vào gái nhà “không lành”.

- Vậy nên kinh nghiệm là tốt nhất đừng đụng vào những đứa con gái bụi bặm và… trông hiền hiền. Cứ mấy em ở bar là an toàn.

Khanh vừa ném lon nước cho tôi vừa cười. Tôi cũng cười theo mà không để ý lắm. Bây giờ, bao nhiêu cô gái chân dài đối với tôi đều vô nghĩa hết. Tôi chỉ cần nhóc.
Bước ra khỏi phòng trọ của Khanh, tôi tròn mắt trước một núi đồ di động. Cô bé hàng xóm của Khanh đang loay hoay mở cửa. Nhún vai bước tiếp, đấy đâu phải là việc của tôi. Vụt xuống cầu thang, xui xẻo thế nào tôi va vào đống hộp được gói cẩn thận trên tay cô bé. Ngày đen đủi rồi, tôi lúi húi nhặt lại mấy cái văng ra xa, liếc qua dòng được ghi trên mảnh giấy: “Làng trẻ em SOS”. Đưa lại cái hộp, tôi sẵn sàng một nụ cười trừ và lời xin lỗi. Bắt gặp ánh mắt kì lạ, tôi được dịp đứng hình mất một lúc. Cô bé, à… nhóc, chính xác là nhóc đang ở trước mặt tôi. Sau cặp kính gọng đen to bự, nhóc chỉ nhìn tôi một cái rồi tiếp tục nhặt đồ. Tôi bối rối. Sao tôi lại gặp nhóc như thế này chứ? Mất điểm thật.

Khanh mở cửa, kéo tôi lại, thì thầm:

- Sao không nhặt đồ đi? Mày động đến nó là tiêu rồi!

- Gì?

- Hàng xóm của tao đấy!

- Thật hả? - Chẳng biết tôi biểu cảm thế nào mà thằng Khanh nhìn chăm chăm, ánh mắt đầy nghi ngờ.

- Đừng nói là “em” mà mày đang tương tư…

- Ừ!

- Chết mày rồi!

Khanh nói thế rồi đóng sầm cửa lại, bỏ mặc tôi chết trân trước cửa. Nhóc đã vào nhà từ lúc nào. Tôi có nên gõ cửa không nhỉ? Nhưng biết giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ lại bảo thẳng với nhóc là tôi muốn thấy lại ánh mắt ấm áp của nhóc? Hay cứ thú nhận là tôi chưa từng được quan tâm? Hay, cứ thử đi, bảo là tôi tò mò về nhóc. Và rằng yêu một cô nhóc kì lạ kể ra cũng rất thú vị.



Ở lại

“Nhanh lên chứ, anh chậm chạp quá! Chưa tỉnh ngủ à?” - nhóc nhắn tin dồn dập. Tôi vừa bước thật nhanh, vừa hỏi có ai điên giống mình ra khỏi nhà vào cái giờ này không... Chắc cũng chẳng ai điên giống nhóc, lôi người ta từ trên giường xuống để đi dạo trong một đêm mưa phùn gió bấc thế này. Nhóc là cô bé quái gở nhất trên đời. Ừ mà chính tôi cũng ngạc nhiên làm sao mà mình có thể chịu được sự quái gở ấy.

Hơn 8 tháng rồi, 8 tháng kể từ cái ngày tôi cố tình đụng mặt nhóc ở Alone’café. Ngày lễ tình nhân, quán đông nghịt người. Tôi và nhóc cùng ngồi vào một bàn và đối diện nhau, bởi không còn chỗ trống. Anh phục vụ tươi cười, đặt hai ly nước trước mặt chúng tôi rồi bắt đầu mở sổ.

-Anh chị dùng gì? Hôm nay chúng tôi có chương trình khuyến mãi đặc biệt cho những đôi tình nhân…

-Chúng tôi không yêu nhau!

Tôi  bất ngờ nhìn sang, nhóc vừa thốt lên câu đó. Anh phục vụ nhìn tôi như thể thông cảm vì ngay Valentina mà lại bị bạn gái giận. Tôi gọi một ly lipton. Nhóc uống café không đường. Cô nhóc này có những cái đối nhau chan chát. Hay thật!

Tôi nhẩn nha thưởng thức lịpton nóng. Nhóc đặt cuốn tiểu thuyết lên bàn, đọc say sưa. Tôi ngắm nhóc. Tôi phát hiện ra là tôi thích mấy sợi tóc bay bay trước trán nhóc. Tôi thích cái mũi hếch rất có duyên của nhóc. Tôi thích đôi mắt từng làm tôi chết đuối. Và… tôi lỡ yêu nhóc mất rồi.

Tôi âm thầm đứng dậy, trả tiền và gửi lại một món quà nhờ chuyển cho nhóc. Lần đầu tiên trong đời tôi mua một món quà vào ngày lễ tình nhân. Ban đầu cũng chẳng nghĩ sẽ làm gì. Chỉ biết là vào một ngày như thế thì không nên đi đâu mà tay không. Rồi gặp nhóc lại chỉ muốn tặng cho nhóc. Tôi lặng lẽ nhìn nụ cười mỉm rất nhẹ của nhóc bên ngoài cửa kính khi anh phục vụ đưa cho nhóc món quà. Hà hơi lên kính, tôi vẽ một hình trái tim rồi dạo bước. Hôm đó trời cũng lạnh như thế này.

-Sao em không ngủ?

-Giờ này em không ngủ được.

-Thế nhóc muốn làm gì để chờ sáng nào?

-Đi với em nhé!

Tôi bước bên nhóc trên con phố dài thật là dài. Đêm vẫn bao phủ. Mưa thấm vào áo, lạnh căm. Tự nhiên tôi thấy nhóc thật nhỏ bé. Cái gì đã làm cho cô nhóc của tôi buồn đến vậy? Mấy đêm rồi nhóc không ngủ. Khanh nói với tôi rằng lúc nào nó bất chợt tỉnh dậy giữa đêm cũng thấy phòng nhóc sáng đèn. Đôi mắt trong veo vẫn cứ trong veo nhưng mi mắt thâm nhẹ, cho dù đeo kính cũng chẳng mờ đi được bao nhiêu và cái nhìn của nhóc sao mà xa xăm. Chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy thương nhóc lạ lùng. Muốn ôm em thật chặt nhưng rồi tôi chẳng dám. Nhóc không thích thế, không cho phép ai thấy mình yếu đuối, nên dù buồn cũng chẳng nói ra. Ai bảo tôi hiểu quá rõ nhóc làm gì để giờ không dám mạo hiểm bất chấp điều gì mà đến gần nhóc nữa.

-Em có nhớ hồi chúng mình gặp nhau ở quán café không?

-Ừ! - Nhóc trả lời mà giọng buồn man mác.

-Sau đó em tìm được anh và kiên quyết trả lại món quà. Anh thật không hiểu sao em lại tìm được chính xác nhà anh. Lúc nhìn thấy em trước cửa, anh còn tưởng anh sắp “tiêu” rồi.

-Sao thế?

-Vì cái vòng đó anh chôm chỉa ở cửa hàng trang sức chứ đâu.

Nhóc cười buồn rồi lại lặng im. Mọi cố gắng làm nhóc vui của tôi đều vô ích. Tôi chợt thấy đau tới thắt lòng:

-Nói anh nghe đi. Cô nhóc kì lạ, cứng đầu của anh đâu rồi? Sao em không ngủ? Em có chuyện gì phải không?

Nhóc dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi:

-Nếu người anh yêu đã yêu một người khác thì anh sẽ làm gì?

-Anh sẽ quên và đi tìm một tình yêu khác - tôi trả lời, không tự tin lắm.

-Dễ dàng vậy sao? - rồi không đợi tôi trả lời, nhóc tiếp tục đi.

“Dễ dàng vậy sao?” Câu nói thoang thoảng bên tai khiến tôi cảm giác như mình có lỗi. Chính tôi cũng thừa biết là yêu một người chẳng dễ gì để quên. Nhóc hiểu điều đó. Tôi biết, em chỉ hỏi để thấy mình còn có một cái gì đó để dựa vào, để không gục ngã và bật khóc. Cô nhóc của tôi lúc mạnh mẽ thì như một cơn lốc; nhưng khi yếu đuối cũng chỉ là một chiếc lá mỏng manh. Tôi muốn giữ em lại trong vòng tay tôi. Nhưng liệu có giữ nổi không? Hay là chưa kịp chạm vào thì em đã như một vì sao xa, nhìn thấy em mà không bao giờ với tới.

Tôi lặng lẽ bước đi bên nhóc. Có những lúc, dù rất muốn, tôi cũng không thể nói với nhóc được câu nào an ủi. Như lúc này, tôi sợ tâm hồn của em nổi sóng. Em mới 19 tuổi. Rất người lớn mà cũng rất trẻ con. Đi cạnh em mà hình như em đang ở một nơi rất xa nào đấy. Tôi thật sự không làm gì được cho em, chỉ im lặng nghe nhóc ngâm nga: “Nếu như anh không về…”

Sẽ tìm thấy nhau

Tôi không tìm nhóc. Mà có muốn tìm cũng chẳng được. Nhóc từng giao hẹn: “Nếu một ngày em biến mất, anh không được tìm em. Vì em là gió, đừng cố đuổi theo một cơn gió làm gì”. Tôi cứ nghĩ nhóc chỉ đùa thôi. Vậy mà cuối cùng nhóc vẫn đi, bình yên như lúc đến. Không tạm biệt. Không quá đột ngột và bất ngờ. Không nhắn nhủ gì. Nhóc để lại trong tôi nỗi nhớ và sự trống rỗng vô bờ. Tôi chỉ hối hận một điều. Đó là chưa cho nhóc biết tình cảm của mình, rằng người tôi yêu là nhóc chứ chẳng phải ai đó như nhóc đã lầm tưởng, rằng tình yêu của tôi cũng lớn như tình yêu nhóc dành cho tôi vậy. Tại sao tôi không biết điều đó và tại sao tôi không nói với nhóc sớm hơn? Chỉ đến khi nhóc ra đi rồi, Khanh mới cho tôi biết, nhóc đã thầm yêu tôi từ khi gặp tôi ở quán café. Nhóc viết tên tôi ở mọi nơi khắp căn phòng và khóc khi tôi thi thoảng đón đưa một vài cô gái khác. Nhóc giữ chặt tình cảm trong lòng vì nghĩ rằng tôi đã có người yêu. Bây giờ tôi mới biết là nhóc vẫn ngốc như ngày nào. Em đã mang theo cả nỗi buồn, nỗi hận của cả tôi và em ra đi. Một thằng con trai như tôi lần đầu tiên biết đến hương vị của nỗi buồn khi người mình yêu nhất ra đi để cho mình hạnh phúc. Em đâu biết rằng tôi rất nhớ em, chỉ có bên em thì hạnh phúc mới đến.

***

Một chiều cuối năm không hẹn trước. Phố xá đông nghịt người. Chen chúc trong dòng hoa phố cổ, tôi nhìn thấy một đôi mắt trong veo, bộ quần áo phối màu kì cục, mũ phớt trông nghiêng, túi vải to đùng. Em đứng đó, cùng những cành hoa ly, loài hoa mang tên em. Bắt gặp ánh mắt của tôi, em cười thật tươi rồi biến mất vào dòng người cuối phố. 

Như một cơn gió mùa đông.

Gió đi xa, rồi gió sẽ trở về.

Phố

Một ngày hè 2010.