5 thói quen xấu khó bỏ của sinh viên
5 thói quen xấu khó bỏ của sinh viên

Bên cạnh những điểm tích cực thì sinh viên hiện nay cũng mắc phải những thói quen xấu khó bỏ. Tiêu biểu là ngủ nướng, nghiện mạng xã hội, lười đọc sách, lười tập thể dục và không chịu học ngoại ngữ.

Lên trên
Teen Story

Nếu anh là gió, nếu em là mây - Kỳ 1

14:00:00 26/06/2012

Chiếc mũ của Vân bất ngờ bị gió thổi bay, như một phản xạ cô sà người theo thì một chiếc xe rồ ga lao tới, đột ngột toàn thân cô được bao bọc bởi một bóng đen cao lớn - rất an toàn.

Kì 1: Nếu anh là gió

Vân cứ nhích lên rồi lại lùi xuống, cứ như thế đã mười phút trôi qua cô vẫn không thể sang đường. Chọn giờ tan tầm để dạo chơi phố phường Hà Nội có lẽ là một sai lầm lớn với Vân: vừa phải tập trung cao độ để nhìn đường lại phải giữ những lọn tóc đang tung bay, chiếc mũ rộng vành và chiếc váy trắng ở đúng vị trí của nó… Chưa bao giờ Vân thấy tay chân mình vụng về đến thế. Bỗng cổ tay cô bị ai đó nắm chặt, Vân giật mình quay sang – là một chàng trai. Anh ta khá cao, gương mặt thanh tú, lạnh lùng. Anh dùng bàn tay của mình kéo cô đi còn mắt thì tập trung cao độ để nhìn đường. 

- Anh… anh… nhầm người phải không? – Vân đưa bàn tay đang bị nắm chặt bởi chàng trai lên và hỏi.

- Chẳng phải cô đang muốn sang đường sao?
     
Nghĩa là anh ta không hề nhầm, chỉ là muốn giúp Vân thôi. Và không biết tại sao sau khi nghe câu trả lời đó cô lại ngoan ngoãn để người lạ “dắt” sang đường như một đứa trẻ. Xe cộ ùn ùn khiến Vân chóng mặt còn chàng trai thì xiết chặt cố tay cô hơn. Chiếc mũ của Vân bất ngờ bị gió thổi bay, như một phản xạ cô sà người theo thì một chiếc xe rồ ga lao tới, đột ngột toàn thân cô được bao bọc bởi một bóng đen cao lớn - rất an toàn. Cô choáng váng, tên thanh niên buông lời chửi thề trước hành động ngu ngốc của cô rồi phóng thẳng. Mất và giây Vân mới định hình rằng mình vẫn ở trong vòng tay chàng trai lạ, cô ngượng ngùng, ấp úng xin lỗi. Anh ta nheo mắt nhìn bộ dạng bối rối của cô rồi buông tay khi chắc rằng mọi thứ đã an toàn. Anh ta bước lên chiếc xe hơi sang trọng gần đó, bỏ lửng câu nói: “Giữa lòng thủ đô xô bồ, vẫn còn một cô gái như cô…”

Vân xoa xoa tay vào hai vai, thấy vậy Quân khoác cho cô chiếc áo mỏng. Vân khẽ cười. Quân và Vân là bạn thân với nhau từ khi gia đình Quân chuyển về làm hàng xóm của Vân - lúc hai đứa còn bé xíu rồi hai đứa lại thi đỗ cùng một trường đại học. Tối tối, sau khi Vân đã hoàn thành mọi việc, cô lại sang nhà Quân và hai người sẽ lên sân thượng hóng gió.
     
- Hôm nay có chuyện gì mà Vân suy tư thế? - Quân cốc nhẹ vào trán Vân.
     
- Quân này… nếu cậu nhìn thấy một cô gái xa lạ đang loay hoay sang đường - hoàn toàn xa lạ nhé, cậu sẽ giúp cô ấy chứ?
     
- Hoàn toàn xa lạ ư? Có lẽ là không, trừ khi…
     
- Trừ khi gì? - Vân sốt sắng.
     
- Trừ khi tớ có cảm tình với cô gái đó và đang tìm cách gây ấn tượng. - Quân khoái chí trước cái lí lẽ mình đưa ra.
     
- Có cảm tình? Không thể nào! - Vân lắc lắc đầu.
     
- Mà sao tự nhiên Vân hỏi vậy? Hay là…
     
- Hay là gì? Cậu lại chuẩn bị suy diễn đấy. Thôi tớ về đây, thời tiết này nhiều sương lắm. - Vân đứng dậy trả áo cho Quân rồi chạy tọt xuống dưới, bỏ mặc Quân với một dấu hỏi to đùng:
     
- Ơ… ơ… này... hôm nào cậu chẳng ngồi như thế… thật là…
    
Xe buýt tấp nập người lên xuống, có lẽ ai cũng muốn dành chút ít thời gian để tận hưởng không khí trong lành của tiết trời mùa xuân – Vân cũng không ngoại lệ. Xe dừng ở đường Thanh Niên, cô bước xuống, chọn một chiếc ghế đá dưới gốc hoa sưa và đưa mắt ngắm nhìn. Mùa này, hoa sưa nở trắng rất thơ mộng, Vân đung đưa chân và đưa tay hứng những cánh hoa rơi.      
     
- Cô luôn đi một mình thì phải? – Một giọng nam trầm vang lên phía sau, anh ta vừa nói vừa thả những cánh sưa mong manh vào tay cô. Vân quay đầu lại.
     
- Lại là anh sao? – Cô hơi giật mình, là chàng trai hôm trước đã giúp cô sang đường.
     
- Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.
     
- Vâng! Tôi thích những trải nghiệm một mình.
     
- Uhm… - anh ta nhún vai… - Lại là tôi.

Chàng trai ngồi xuống cạnh Vân, anh từ từ quay sang phía cô:
     
- Tôi là Phong, học kinh tế năm cuối, tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nên rất yêu nơi này. Khi cuộc sống quá áp lực tôi sẽ đến đây để giải tỏa. Gặp lại cô là một sự ngẫu nhiên hoàn toàn, vậy thôi. Chừng ấy đã đủ để giải đáp những thắc mắc trong mắt cô chưa?
    
Ánh mắt của Vân đúng thật là không biết nói dối, dường như anh ta chỉ nhìn thoáng qua cũng thấy hiện lên những câu hỏi rồi. Vân cười trừ, ấp úng:
     
- Còn tôi tên là…
     
- Tôi không hỏi, ánh mắt của tôi cũng không thắc mắc! – Anh ta ngắt lời Vân một cách khá lạnh lùng và thô lỗ.
     
Vân nói – bằng cái giọng hờn dỗi:
     
- Được rồi, vậy từ giờ tôi sẽ không nói gì… trừ khi… anh hỏi.
     
- Trẻ con! – Phong bật cười trước điệu bộ của Vân. Bị nụ cười đó thu hút, cô hơi sững lại một chút rồi vội vàng quay đi, cô lén đưa hay tay lên đôi má nóng ran của mình.
     
- Sao cô lại đến đây?
     
- Tôi rất thích được thấy tuyết rơi nhưng nếu tuyết rơi thật chắc sẽ lạnh lắm, chi bằng đến đây vào mùa này, cánh sưa rụng xuống, đẹp như tuyết vậy. – Vân cười, đôi mắt hấp háy niềm vui.
     
- Cô thật là… sinh viên năm nhất rồi mà trẻ con quá.
     
- Sao anh biết tôi học năm nhất? Mà sao cứ kêu tôi trẻ con mãi vậy?
     
Không có câu trả lời, hai người im lặng, mỗi người mải miết chạy theo nhưng suy nghĩ riêng của mình đến khi có tiếng một cậu thanh niên cắt ngang bầu không khí im lặng đó: 
     
- Anh ơi! Mua hoa cho bạn gái đi! Anh chị đẹp đôi quá!!!
     
- Ơ… chúng tôi không phải… - Vân lớ ngớ giải thích trong khi Phong lấy ví ra và trả tiền cho cậu thanh niên đó.  
    
- Tặng cô! Nhân dịp chúng ta tình cờ gặp lại nhau. – Anh đưa bó hoa về phía Vân, cô bối rối nhận lấy còn anh thản nhiên đứng dậy, bước lên phía trước:
     
- Chiều tắt nắng rồi. Tôi đưa cô về.
     
- Cảm ơn anh nhưng tôi đi xe buýt được rồi, như vậy làm phiền anh quá!
     
- Tôi không cảm thấy phiền thì cô phiền gì?
     
- Thật ra… tôi… không thích đi xe riêng lắm.
     
- Cô đang từ chối? Cô định vác bó hoa này và đi xe buýt sao???
     
Vân nhìn xuống bó hoa to và tưởng tượng đến viễn cảnh chen lấn trên xe buýt, không có nhiều sự lựa chọn, cô miễn cưỡng đồng ý: 
     
- Tôi ngồi ghế sau được chứ?
     
Phong khẽ gật đầu, hai người tiến lại gần chiếc xe của anh. Phong mở cửa cho Vân, cô để ý lúc cô bước vào trong xe anh đã lấy tay che vào phần thành xe, có lẽ anh sợ cô sẽ lóng ngóng va đầu vào đó, cô mỉm cười vì cái ý nghĩ đó. Vân loay hoay tìm cách mở cửa kính nhưng cô không thể điều khiển mọi thứ trong chiếc xe sang trọng này. Cùng lúc, Phong cho cửa kính hạ xuống, Vân lí nhí cảm ơn.
     
- Tôi chỉ là sợ cô loay hoay sẽ làm hỏng xe của tôi thôi, vì thế cô không cần cảm ơn.
     
Nhìn bộ mặt Vân lúc nghe câu nói đó của Phong khiến anh không nhịn được cười, anh lắc đầu nhè nhẹ. Phong lái xe với tốc độ vừa phải, Vân nhoài người nhìn ngắm đường phố.
     
- Thùy Vân! Nhìn cô ngắm nhìn mọi thứ thế này chắc không ai nghĩ cô sinh ra ở đây nhỉ?
     
- Anh biết tên tôi?
     
Phong gật đầu, không lời giải thích, Vân cũng không dám hỏi thêm. Để gió chiều êm ả tạt nhẹ vào mặt, Vân tựa đầu vào thành xe suy nghĩ miên man. Phong bật một bản nhạc nhẹ, du dương.
     
- Cô sẽ lại tới đây nữa chứ?
     
Không thấy Vân trả lời, anh tiếp tục:
     
- Tôi đang hỏi cô đấy!
     
Vẫn không có câu trả lời, anh quay đầu lại định quát lên thì thấy Vân đang nghiêng đầu ngủ rất đáng yêu. Phong cho kính xe lên, chỉnh cho nhạc nhỏ đi, lái xe một cách an toàn để không phá vỡ giấc ngủ của Vân và thi thoảng anh nhìn qua gương để biết chắc rằng tư thế của cô vẫn ổn.
     
Xe đỗ trước con hẻm dẫn vào nhà Vân, cô vẫn đang ngủ. Phong không đánh thức, anh lẩm nhẩm hát theo giai điệu một vài bài hát đang phát trên xe.
     
- Tôi đã ngủ trên xe của anh sao? – Vân thắc mắc bằng cái giọng ngái ngủ.
     
Phong ngừng hát, anh đáp cụt lủn:
     
- Đúng!
     
- Sao anh không gọi tôi dậy? Tôi đã ngủ bao lâu rồi? Mà đây là đâu? Hả? Nhà tôi? Sao anh biết nhà tôi?
     
- Thế cô muốn tôi trả lời câu hỏi nào trước đây? Mà thôi cô xuống xe đi, tôi đã đỗ ở đây gần ba mươi phút rồi.
    
Vân vội vàng làm theo, cô cúi đầu chào cảm ơn rồi quay lưng định đi vào nhà thì Phong gọi lại:
     
- Thùy Vân!
     
- …
     
- Tôi không hỏi cũng không thắc mắc vì tôi… biết những gì cần biết về cô. Tôi nói xong rồi, cô về đi.
     
Anh lên xe và đi. Vân hơi ngớ người, cô nhìn theo cho đến khi chiếc xe đi khỏi mới quay vào.
     
- Ai vậy? – Quân hỏi.
     
Vân giật mình khi thấy Quân đứng đằng sau từ lúc nào, cô ấp úng:
     
- À… một người bạn của tớ.
     
- Chắc cũng thuộc hạng công tử nhà giàu đây nhỉ? Hai người hẹn hò à? Sao Vân lại cầm bó hoa to thế kia?
     
- Không… tớ và anh Phong chỉ là bạn thôi. Tớ vào nhà đây. – Nói rồi Vân chạy tọt vào trong mặc Quân đứng lại với vẻ khó chịu.

Không có sự trùng hợp nào diễn ra nữa dù sau đó Vân có vài lần lang thang ở đường Thanh Niên. Quả thực, chưa tiếp xúc nhiều nhưng Vân cảm thấy Phong là người rát chu đáo, cô muốn gặp lại anh. Nhận ra mình chẳng có số điện thoại hay bất cứ thông tin gì để liên lạc với Phong trong khi anh lại biết gần như là tất cả về cô, cô như người bị động chỉ biết ngồi chờ đợi, Vân khẽ buông một tiếng thở dài. 
     
- Thở dài là nhanh già đấy tiểu thư ơi! – Quân áp cốc sữa ấm vào má Vân.
     
Vân cười trừ, nhận lấy cốc sữa.
     
- Đang suy nghĩ gì thế Vân hay…đang nhớ cái tên hôm nọ?
     
- Quân nói linh tinh gì thế? Tên hôm nọ gì chứ?
     
- Thì anh Phong của cậu còn gì.
     
- QUÂN! – Vân hét lên và bỏ vào lớp. Quân nói đúng, Vân đang nhớ anh ta – một kẻ chỉ gặp có 2 lần.

Nghỉ hè, Vân về nhà bà ngoại ở ngoại ô thành phố để tận hưởng cái cảm giác thoải mái, dễ chịu mà ở chốn phồn hoa đô thị Vân không tìm thấy, Vân dự định sẽ ở cùng bà một tháng. Hằng ngày Vân làm việc nhà đỡ bà, tối tối hai bà cháu lại đi thể dục ở con đường lộng gió. Mặc Quân ra sức nhắn tin, gọi điện kêu cô về nhà vì cảm thấy kì nghỉ quá tẻ nhạt, Vân vẫn quyết dành trọn kì nghỉ ở đây. Thế nhưng cô vẫn không bỏ thói quen thường nhật là nghĩ về Phong trước khi đi ngủ như - một - cơn - gió - lạ. Tối đó, Vân nằm suy nghĩ và đặt ra rất nhiều giả thiết, bất giác cô chợt nghĩ nếu cô ở đây, Phong có ghé qua nhà thì hai người sẽ không gặp được nhau. Cuối cùng thì cô đành kết thúc kì nghỉ sớm hơn dự định, tạm biệt bà ngoại và trở lại thành phố.
     
- Tớ biết mà, cậu sẽ không nỡ để tớ một mình ngồi gặm nhấm cái kì nghỉ chết tiệt này. – Quân tỏ ra thích thú khi Vân quay về. Vân chỉ mỉm cười vì sâu thẳm trái tim cô biết cô làm vậy chỉ vì Phong nhưng Vân im lặng vì không muốn sự ích kỉ của mình làm tổn thương một người bạn tốt. Thở hắt ra một tiếng, cô đùa:
     
- Vì vậy phải đưa tớ đi chơi đền bù thiệt hại đấy!
     
- Tuân lệnh thưa tiểu thư! – Quân đưa tay chào kiểu quân đội, tỏ vẻ nghiêm túc khiến cô phì cười.
     
Thế mà mấy ngày nghỉ cũng qua nhanh chóng, Quân cũng đã đưa Vân đi tất cả những nơi cô yêu cầu. Ngày mai, hai đứa lại quay về với việc học túi bụi ở trường, cô sinh viên báo chí sẽ lại miệt mài với những trang viết của mình.
  
Hoàn thành bài điều kiện để ngày mai nộp, Vân thả mình xuống chiếc giường. Đã gần mười hai giờ đêm, cô thoáng nghĩ tới Phong rồi nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Nhưng vừa chợp mắt một lúc thì điện thoại reo, chẳng buồn nhìn, Vân áp điện thoại vào tai. Đầu dây bên kia vang lên một bản nhạc:

       Happy birthday to you!
       Happy birthday to you!
       Happy birthday! Happy birthday!
       Happy birthday to you!
     
Bản nhạc vừa dứt, không suy nghĩ nhiều, Vân lên tiếng:
     
- Anh Phong phải không? Anh luôn là người làm tôi bất ngờ!
     
- Quân cũng có thể làm Vân bất ngờ. – Giọng nói khô khốc của Quân vang lên, sau đó Quân tắt phụt máy.
     
Vân ngồi thụp xuống, năm nào Quân cũng gọi điện chúc mừng sinh nhật Vân đầu tiên thế mà lần này cô lại khiến Quân tổn thương, cô khóc cũng không biết vì cái gì: cảm thấy có lỗi với Quân hay tất cả cũng chỉ vì Phong…



Vân tới trường với đôi mắt như gấu trúc, nộp bài xong, cô lại gần chỗ Quân và xin lỗi. Quân là người dễ mủi lòng, nhất là lại đứng trước Vân. Dù còn buồn vì câu nói của cô, song cậu cố cười tỏ ra như không quan tâm. Tan học, Vân đi bộ ra điểm chờ xe buýt thì có tiếng còi xe bám riết bên tai, cô đang đi trên vỉa hè mà. Tiếng còi xe vẫn đeo bám, cô quay lại vẻ khó chịu thì không thể tin vào mắt mình: chiếc xe đó, con người đó – Phong!

Vân không thể diễn tả cảm xúc lúc đó: vừa sung sướng vì được nhìn thấy Phong vừa muốn khóc thét lên vì nỗi nhớ cô đã phải chịu suốt thời gian qua. Phong xuống xe, tiến đến gần cô, nắm lấy cổ tay và kéo cô đi.
     
- Anh đang làm gì thế? Buông tay tôi ra?
     
Mặc kệ lời Vân nói, Phong vẫn kéo cô đi.
     
- Anh làm cái quái gì thế? Bỏ tay tôi ra. Anh coi tôi là cái gì mà muốn đến lúc nào thì đến, lôi tôi đi đâu thì lôi, biến mất bao lâu cũng được?!
    
Thấy Vân hét lớn, anh buông tay cô ra, lúc này, cô mới nhận thấy rất nhiều sinh viên đang chăm chú nhìn cô, chỉ trỏ và bàn tán. Cô đang làm gì thế này, thật lố bịch!
     
Phong vẫn điềm tĩnh trả lời:
     
- Tôi coi cô là bạn, bạn bè có thời gian thì gặp nhau, đâu nhất thiết phải ngày nào cũng “hẹn hò”.
     
Nghe anh nói vậy khiến cô đỏ mặt. Lấy bình tĩnh, cô bước lên phía trước, anh gọi lại:
     
- Chúng ta đi thôi, đi chúc mừng sinh nhật cô!
     
Cô quay lại nheo mắt nhìn, rút cuộc anh còn biết những gì ở cô nữa:
     
- Xin lỗi anh vì hành động quá khích vừa nãy. Tôi không thích đi xe riêng, lần trước là ngoại lệ. Anh nhớ sinh nhật của tôi – như thế là đủ rồi.
     
Vậy mà sau câu nói của cô, anh lạnh lùng lên xe và phóng đi, cô đang chờ đợi anh sẽ thuyết phục cô như thế nào mà. Cô tiến lại ghế chờ xe buýt, đeo headphone, nhắm mắt lại, cố nuốt những bực tức vào trong lòng. Gió lùa vào gáy thổi bay những sợi tóc, một bên tai nghe của cô bị giật ra, giật mình, cô mở mắt:
     
- Anh… anh là người hay là ma vậy?
     
- Là người! – Anh thản nhiên đáp – Mà cô ngồi gọn sang một bên đi, đây đâu phải nhà cô. - Nói rồi Phong ngồi xuống.
     
- Xe của anh đâu?
     
- Tôi gửi rồi.
     
- Để làm gì chứ?
     
- Thử cảm giác đi xe buýt, xem tại sao nó lại “ thu hút” cô đến vậy. - Phong nói, quay sang nháy mắt với Vân khiến cô chết lặng.
     
- Điện thoại của cô đâu? Đưa tôi mượn.
     
- Để làm gì?
     
- Bảo cô đưa thì cô cứ đưa đi, hỏi nhiều!
     
Vân đưa điện thoại cho Phong, anh hí hoáy bấm một lúc:
     
- Tôi lưu số tôi vào đây rồi, có gì thì liên lạc.
     
Rồi anh lại luồn một cái móc nhỏ vào điện thoại cô.
     
- Cái gì đây?
     
- Quà sinh nhật cho cô đấy.
     
- Nhỏ vậy sao? – Vân đùa.
     
- Này! Là tôi tự làm đấy.
     
- Xe buýt kìa, nhanh lên! – Vân nói, kéo Phong lên thì chiếc móc Phong đang hí húi cài vào rơi tọt xuống. Vân nhìn thấy, cô hét lên một tiếng, lao xuống khi cửa xe gần đóng lại. Chân cô bị cửa xe cào vào chảy máu nhưng cô không quan tâm, cô cúi người nhặt chiếc móc lên, cũng may nó chưa bị dè vào. Lúc này Phong như ngồi trên đống lửa, điện thoại của Vân anh vẫn cầm, anh không có cách nào liên lạc với cô. Xe dừng ở điểm buýt tiếp theo, anh chạy như bay ngược lại. Xa xa, anh thấy Vân ngồi đó, cô ngồi im, tay cầm vật gì đó. Anh lao tới, hai tay chống vào gối, trong hơi thở gấp gáp, anh quát:
     
- Đồ ngốc! Cô nghĩ gì mà hành động như thế?
     
Nghe tiếng Phong, cô ngoảnh lại, bỏ qua điều anh nói, cô đưa tay lên khoe:
     
- Chiếc móc vẫn nguyên vẹn!
     
Phong lại gần, nét mặt đầy tức giận, anh định mắng cô một trận nhưng anh khựng lại khi thấy vết máu rỉ ra từ chân cô. Anh lo lắng:
     
- Cô bị chảy nhiều máu quá, có đau không?
     
- Không sao đâu! Tôi không đau! – Vân khẳng định.
     
- Cô nghĩ tôi cũng ngốc như cô à? Lên đi tôi đưa cô vào bệnh viện. – Phong nói chỉ tay lên lưng anh.
     
- Không đến mức phải vào viện đâu.
     
- Thế thì cũng phải băng vào chứ. Lên đi! Tôi không yên tâm bỏ cô lại đây, tôi đi mua bông băng về không biết cô còn gây ra chuyện gì nữa.
     
Phong đỡ Vân lên lưng anh, cô không dám từ chối sau khi nhìn nét mặt nghiêm nghị đó. Anh cõng cô, đi chậm rãi, thi thoảng ân cần hỏi cô có đau lắm không. Đặt cô ngồi xuống ghế đá gần hiệu thuốc, anh chạy sang đường mua và không quên dặn cô ngồi im chờ anh về, cô mỉm cười để anh yên tâm. Anh luống cuống mua đủ loại thuốc, bông gạc cùng lúc điện thoại Vân reo, anh quên không đưa trả cô lúc nãy. Anh mặc kệ, không nghe nhưng người đó lại tiếp tục gọi. “Quân calling”. Anh bắt máy:
     
- Thùy Vân không có ở đây, gọi lại sau nhé!
     
- Anh là ai? Sao cầm máy Vân?
     
- Tôi sẽ bảo cô ấy gọi lại, thế nhé. – Phong tắt máy.
     
Phong trở lại thấy Vân vẫn ngoan ngoãn ở đó. Anh cúi xuống nhẹ nhàng băng vết thương cho cô. Vân nhìn anh không chớp mắt, cô quan sát anh ân cần băng vết thương cho mình.
     
- Sắp nhìn thủng da mặt tôi rồi đấy! – Phong cười.
     
- Cảm ơn anh!
     
- Thời gian qua tôi phải bảo vệ luận án tốt nghiệp nên hơi bận, không liên lạc được với cô, xin lỗi. – Anh không nhìn vào mắt Vân mà nói rất nhanh. – À... trả điện thoại cho cô này, vừa có người gọi đấy.
     
Vân cài chiếc móc Phong tặng cẩn thận vào điện thoại, một icon mặt cười rất đáng yêu được tết khá kì công. Sau đó cô gọi lại cho Quân.
     
- Có chuyện gì vậy? – Phong thắc mắc.
     
- Mấy người bạn của tôi đang chờ tôi tại một nhà hàng, họ kêu tôi đến đó.
     
- Chân cô thế này đi sao được, đợi tôi lấy xe đưa đi, KHÔNG ĐƯỢC TỪ CHỐI – Anh nhấn mạnh.
      
Xe dừng lại ở trước nhà hàng mà các bạn Vân đã hẹn, anh dìu Vân vào. Mọi người đều tỏ ra hết sức lo lắng cho Vân nhưng cô đã kịp thời trấn an.
     
- Thì ra là được anh chàng đẹp trai này hộ tống, thảo nào, tan học cái là không thấy mặt mũi đâu. – Cái My lên tiếng. Được thể cả bọn nhao nhao mối đứa một câu trêu Vân.
     
- Thùy Vân nhà ta ghê thật, có người yêu đẹp như trai Hàn mà giấu kĩ thế.
     
- Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chêt voi đấy Vân ơi. Thế công sức thằng Quân bao nhiêu năm nay đổ xuống sông xuống bể rồi. – Thắng béo lên tiếng rồi cả lũ cười nghiêng ngả, chỉ có Quân là giữ bộ mặt nghiêm trọng đến phát sợ, cậu ta nhìn Phong không chớp mắt. Phong tỏ ra khá bối rối, anh nói:
     
- Thôi các bạn ở lại vui vẻ, tôi về trước.
     
- Anh Phong ở lại cùng cho vui, đây toàn là những người bạn thân của… em.
     
Phong hơi ngỡ ngàng khi nghe Vân xưng hô như vậy nhưng có lẽ nên như thế trước mặt bạn bè Vân. Bạn bè của cô cũng muốn biết nhiều hơn về Phong nên họ nhất quyết giữ anh lại. Phong ngồi xuống, nhà hàng tắt điện, tất cả hát chúc mừng sinh nhật Vân, Quân từ trong mang ra một chiếc bánh với hai mươi cây nến, vậy là cô đã bước sang tuổi hai mươi với biết bao điều tuyệt vời! Vân thổi nến, mọi người cũng nhau ăn uống vui vẻ, cô nhận được rất nhiều lời chúc và quà. Tiệc tàn, mọi người ra về và không quên dặn Phong phải “hộ tống” Vân về tận nhà. Trong lúc Vân tiễn các bạn, Quân gọi Phong ra một góc nói chuyện.
     
- Anh và Vân rút cuộc có quan hệ như thế nào?
     
- Cậu thấy đấy, chúng tôi là bạn.
     
- Nhưng Vân không chỉ coi anh là bạn! Cô ấy gọi nhầm tên anh khi tôi gọi điện chúc mừng sinh nhật lúc nửa đêm!!!
     
- Cậu thích Thùy Vân?
     
- Điều đó có nghĩa lí gì không khi trong mắt Vân chỉ có anh. Tôi chơi thân với Vân từ nhỏ, anh là mối tình đầu của Vân, đừng làm cô ấy tổn thương.
     
- Yêu tôi, Vân sẽ phải chịu thiệt thòi, bố tôi là một thương nhân, tôi phải gánh vác sự nghiệp của gia đình mình. Tôi sắp phải đi xa một thời gian để học kinh doanh, tôi không thể chăm sóc tốt cho Vân được!
     
- Anh không đủ tự tin để bảo vệ tình yêu của mình đến thế cơ à? Vậy thì mau kết thúc đi, ngay từ đầu lẽ ra anh không nên gặp Vân, đừng làm cô ấy hi vọng nữa.
     
- Cậu cũng không đủ can đảm nói ra tình cảm của mình với Vân.
     
- Anh… nhưng Vân…
     
- Hai người đang nói chuyện gì đấy? - Vân tươi cười.
     
- Không có gì, chỉ đang phân công xem ai sẽ đưa cậu về thôi. - Quân gượng cười.
     
- Tôi sẽ đưa Vân về. Chúng ta đi thôi. - Phong dìu Vân vào xe, cô ngoái lại tạm biệt Quân rồi bước vào.
     
Sắp mưa thì phải, gió rất mạnh, Phong tắt điều hòa, mở kính xe cho gió thỏa sức thổi vào. Thấy Vân khẽ ngân nga một giai điệu, anh hỏi:
     
- Hôm nay vui lắm phải không?
     
Thấy anh ngượng nghịu trong xưng hô, cô đáp:
     
- Vâng, rất vui. Lúc nãy tại có đông bạn bè nên xưng hô với anh như vậy, nếu anh không quen chúng ta…
     
- Không sao! Như thế cũng hay, chúng ta cũng có phải kẻ thù gì đâu mà xưng hô như trước. - Anh cười. Cô cũng cười theo.
     
Xe đỗ gần nhà cô, Phong chạy xuống mở cửa xe, dìu cô xuống.
     
- Không sao! Đỡ nhiều rồi ạ! Chào anh! 
     
- Vân!
     
Vân nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc:
     
- Dạ?
     
- Lúc nãy tôi và Quân có nói chuyện.
     
- Hai người phân công đưa em về còn gì, giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi, anh lái xe cẩn thận nhé! - Cô cười,
     
- Quân thích Vân phải không?
     
- Không! Bọn em là bạn thân. - Cô khẳng định. 
     
Đột nhiên anh lớn tiếng: 
     
- SAO NGỐC THẾ, AI THÍCH MÌNH MÀ CŨNG KHÔNG CẢM NHẬN ĐƯỢC???
     
- Sao tự nhiên anh lại lớn tiếng như thế? Vì cảm nhận của em luôn sai nên em không tin vào nó nữa… em… em… em đã từng nghĩ rằng anh thích em! 
     
Phong tiến lại gần chiếc xe của mình, bỏ mặc Vân phía sau, hít một hơi thật sâu, anh nói như - một - lời - biện - minh:
     
- Tôi là Phong, nó có nghĩa là gió mà gió thì chẳng thể dừng chân!
     
- Phong! Em là Vân, tên em có nghĩa là mây mà mây cũng không thể ngừng bay!
     
Vân thút thít, lê đôi chân đau nhức của mình vòng tay ôm sau lưng Phong:
     
- Vậy tại sao chúng ta không thể bước cùng nhau?
     
Phong thấy sống mũi mình cay cay, anh từ từ gỡ đôi bàn tay mỏng manh của Vân ra:
     
- Tôi sẽ làm tổn thương em mất. Em về đi, sắp mưa rồi!
     
Phong bước đi và không hề ngoảnh lại, anh quay đầu xe, phóng vụt đi trong đêm tối. Chỉ còn mình Vân đứng lại, đôi vai run bần bật, trời bắt đầu đổ mưa…