Hà Nội: Cháy hàng chục tấm đệm mút, khu dân cư hoảng loạn
Hà Nội: Cháy hàng chục tấm đệm mút, khu dân cư hoảng loạn

Hàng chục tấm đệm được vứt bỏ ở bãi đất trống cạnh đường Đại Cồ Việt (Hà Nội) bất ngờ bốc cháy kéo theo cột khói bốc cao hàng chục mét khiến nhiều người hoảng loạn.

Teenstory

Mặt trời trong mây

14:11:51 09/02/2012

Nàng chớp mắt nhìn Aki lần cuối. Trong một tích tắc, Aki như đang đứng giữa rừng bạch quả vàng nắng chờ đợi nàng. Những mảnh nắng rơi rụng trên vai Aki, nhuộm vàng cả sân ga, ấm áp, dịu nhẹ…

Nàng từ từ bước xuống cầu thang. Bóng tối làm cho mắt nàng se lại, thoáng chốc không nhìn rõ vật gì. Đôi chân nàng mò mẫm bước đi và đôi tay nàng vẫn nâng niu chiếc máy ảnh, một chiếc máy cơ đã cũ. Nó không phải của nàng.

… Trời chưa sáng rõ, trên bầu trời mới chỉ loáng thoáng vài vạt mây tím nhạt. Phố còn thưa người và bờ cây đinh lăng vẫn còn ướt đẫm sương đêm. Nàng chầm chậm khóa cửa và bước ra ngoài, lẫn vào giữa mùi không khí ẩm và đầy hơi lạnh. Nàng muốn chụp được cảnh mặt trời mọc, trước khi nàng mang chiếc máy ảnh trả lại cho Aki. Nàng thích gọi tên cậu ấy như thế, vì cậu ấy sinh vào mùa thu. Mùa thu trong tiếng Nhật là Aki. Một nửa dòng máu trong người Aki là từ xứ sở mặt trời mọc. Nàng quen Aki đã được hơn bốn năm và cũng từng ấy thời gian nàng làm quen với máy ảnh. Nàng không bao giờ thích chụp ảnh, cho đến khi nàng gặp Aki. Và không biết từ lúc nào, ước mơ của nàng là chụp được cảnh mặt trời mọc.

… Con đường mòn chạy dốc ngược lên đỉnh đồi. Nàng vừa leo vừa thở hắt ra. Còn một chút nữa là đến nơi. Bờ lá hai bên đường đung đưa nhè nhẹ theo gió, những bông hoa trắng như những đốm sáng mờ mờ rải rác chạy dọc theo con đường. Yên ắng quá! Nàng lên tới đỉnh đồi. Gió lạnh thốc vào mặt làm cho mái tóc nàng bay tung lên, nàng dụi nhẹ mặt vào cái cổ áo to, cố thở ra chút hơi ấm và vùi mặt vào đó. Bầu trời đã sáng hơn đôi chút, những vạt mây tím đã lợt màu và chuyển sang màu hồng ấm áp. “Dễ thương quá!” - nàng thốt lên. Trong thứ ánh sáng trong trẻo và dịu mát ấy, nàng nhìn thấy một cành hoa xuyến chi trắng muốt, ngay bên dưới chân mình, đang run rẩy với những đốm sương lấp lánh như những hạt pha lê nhỏ phủ trên mặt cánh. Nàng nhẹ nhàng đưa máy ảnh lên, chỉnh một chút và bấm. Một tiếng click nhỏ vang lên. Nàng thấy trong tim mình trào lên một cảm giác kì lạ. Thoáng chốc, nàng nghĩ đến Aki. Và khẽ rùng mình.

… Mặt trời bắt đầu xuất hiện bằng một đám mây màu hồng sáng ở chân trời. Nàng nín thở. Ở đây nhìn rõ quá. Bầu trời đã gần hơn rất nhiều. cảnh mặt trời mọc huy hoàng nhưng lặng lẽ, cứ chầm chậm biến đổi kì ảo từng chút một trước sự quan sát say sưa. Nhưng cứ sau mỗi lần chớp mắt, mặt trời sẽ đi qua một quãng đường rất dài, dài đến mức nàng phải ân hận vì mình đã chớp mắt quá lâu! Nàng chụp ngay lúc ấy, lúc mặt trời vẫn còn ở trong mây, thật cẩn thận, như thể tiếng click của máy sẽ làm cho mặt trời hoảng hốt và lẩn vào bóng đêm mãi mãi. Mặt trời của nàng sẽ không bao giờ ló dạng.

… Nàng chầm chậm đi xuống chân đồi. Cả thị trấn nhỏ hiện rõ từ trong sương. Con đường mòn đã ngắn lại rất nhiều, và sáng rực lên một cách kì lạ. Nước và ánh sáng làm mọi vật được thanh tẩy, mang lại cho mọi nhành cây ngọn cỏ một màu sắc mới, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Đột nhiên, nàng nhận ra một dáng người đang đứng phía trước. Người ấy đứng chờ nàng.

- Aki!

… Nàng gọi to. Người ấy vẫn đứng im. Nhưng khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp giống như ánh mặt trời nàng vừa chụp được.

- Cậu cũng muốn lên đồi chụp ảnh sao? – Nàng chạy đến. Aki mặc một chiếc áo khoác kaki màu xanh rêu, trông rất khỏe mạnh. Trên tay cậu cũng cầm một chiếc máy ảnh, loại cổ hơn của nàng một chút.

- Fuyu đi chụp sớm thế? – Aki đáp lại bằng một câu hỏi. Cậu ấy cũng gọi nàng như thế, theo cách gọi của nàng. Nàng sinh vào mùa đông. Mùa đông trong tiếng Nhật là Fuyu.

- Hôm nay trả máy cho cậu rồi, tôi phải tranh thủ…

Nàng cười rất tươi. Nàng rất muốn Aki nhìn thấy nàng những lúc tươi tắn nhất dù nàng vẫn biết, nàng có tươi tắn đến đâu thì Aki cũng không thuộc về nàng.

- Có gì đâu, cứ cầm lấy. Khi nào chán thì trả.

- Không. Trả hôm nay thôi.

… Nàng lắc đầu cười buồn. Nàng đâu còn lúc nào gặp lại Aki nữa. Ngày mai thôi, nàng sẽ đi thật xa. Rất xa. Nơi mà quanh năm chỉ có nắng; đến nỗi gió heo may hay tuyết chỉ là một thứ xa xỉ. Nơi ấy không có Aki…

- Fuyu… đi bao giờ về? – Aki ngập ngừng hỏi, đôi mắt sâu nhìn lơ đãng vào khoảng trời cao ngất trước mặt.

- Không biết… chắc sớm thôi… - Nếu cuộc đời là ngắn ngủi như người ta thường nói thì chuyến đi của nàng nhất định sẽ không lâu lắm đâu. Nàng tự hỏi, liệu Aki có nhớ nàng chút nào không.

- Hôm qua nói chuyện với Vân, Vân khóc nhiều lắm.

- Ừ… - Nàng gật đầu. Trong lòng thấy nhói lên vì Aki nhắc đến Vân. Vân chơi với nàng từ hồi hai đứa đi học lớp 1. Vân là bạn gái của Aki.

- Fuyu đến đấy rồi nhớ phơi nắng nhuộm da nâu nhé. Mốt đấy! – Aki nháy mắt trêu nàng.

… Nàng bĩu môi ra điều không thèm chấp. Trong đầu nàng chỉ có mỗi hình ảnh của Vân. Nàng nhớ như in ngày Vân đưa Aki đến gặp nàng. Nụ cười của Vân khi ấy là nụ cười hạnh phúc nhất nàng nhìn thấy kể từ khi nàng chơi với Vân: “Đây là bạn trai mình.”. Nàng thấy tim mình đập lạc đi một nhịp ngay khi Aki mỉm cười nói: “Chào bạn!”. Nàng tự nhủ, đó là bạn của Vân, đó là bạn của Vân. Aki thích chụp ảnh, Vân cũng muốn đi cùng Aki. Nhưng Vân ngại, thế là Vân rủ nàng cùng tham gia. Nàng ghét chụp ảnh, nhưng cuối cùng nàng lại đồng ý. Cho đến tận bây giờ, điều nàng hối tiếc nhất là nhận lời gia nhập nhóm chụp ảnh của Aki. Không một đêm nào nàng không cầu cho một người con trai nào đó sẽ đến với nàng, nàng không muốn mình chỉ nghĩ đến Aki. Nàng biết, vì nàng là bạn Vân nên Aki mới tốt với nàng, cho nàng mượn máy, dạy nàng cách chụp, chỉ nàng địa điểm đẹp, trò chuyện với nàng về những cảnh lạ mắt, bình luận với nàng về những bức ảnh mới chụp được. Vân không biết chụp, cũng không hiểu nhiều về máy móc, Vân không thấy hứng thú như nàng nhưng cũng ngồi yên lặng lắng nghe và dịu dàng mỉm cười sau mỗi lần Aki kết thúc lượt trình bày của mình. Và mỗi lần như thế, việc cầu nguyện mỗi đêm của nàng lại lâu gấp đôi thường ngày.

… Cả buổi sáng, nàng và Aki lang thang khắp thị trấn, chụp đủ mọi cảnh hai người nhìn thấy. Những đứa trẻ cắp sách đến trường. Những hàng rau xanh non mới bày biện, những chiếc xe đạp chở đầy hoa rực rỡ trên đường, những cửa hàng lấp lánh màu sắc… Nàng say sưa bấm máy liên tục. Aki cũng thế. Vừa đi, vừa chụp, vừa trò chuyện, vừa cười. Thỉnh thoảng, Aki ghé sát vào nàng và đưa tay nhặt lá me vàng vương trên tóc nàng xuống. Nàng thấy Aki sao gần thế, gần đến mức nàng chỉ cần đưa tay ra cũng có thể ôm lấy. Nàng cúi mặt không nói, Aki cũng không hỏi gì nữ. Hai người cứ thế bước đi trong thảm lá vàng rực và giữa hơi gió heo may thỉnh thoảng lướt qua. Aki vẫn nhặt lá vương trên tóc nàng, việc đó dường như không bao giờ chấm dứt. Có bao giờ tóc nàng vương nhiều lá cây đến thế… Hình như chỉ mỗi hôm nay thôi… Nàng khẽ ngước mắt lên khi Aki vừa chợt cúi xuống. Đôi mắt của Aki ở rất gần nàng. Đôi mắt sâu thẳm, lúc nào cũng nhìn lơ đãng như đang nghĩ ngợi điều gì. Nàng chưa bao giờ hỏi Aki đang nghĩ gì, bây giờ cũng thế. Vì nàng biết câu trả lời, nàng sợ nghe câu trả lời. Aki nhìn nàng một lúc rồi khẽ quay đi. Sao tim nàng lại đau đến thế? Nàng rất sợ. Nàng đưa tay níu lấy áo Aki. Thời gian như ngừng hẳn lại. Những tiếng ồn ào im bặt. Phố xá trong chốc lát chỉ còn lại Aki và nàng… Bàn tay Aki bỗng nắm lấy tay nàng, rất chặt, và rất ấm. Aki định nói điều gì đó. Nhưng, tiếng xe bấm còi inh ỏi làm nàng giật mình, tự nhiên ứa nước mắt.

- Fuyu…

- Aki… - Nàng run rẩy, trong lòng vừa lo sợ bị người khác bắt gặp cảnh tượng ấy, vừa thất vọng tràn trề nhưng lại có chút nhẹ nhõm - …mình…đi thăm Vân…được không?...

-…Ừ… - Aki lặng lẽ đáp.

… Vân vẫn thế, có điều buồn hơn. Làn da hơi xanh của một người ốm yếu. Vân có một tuổi thơ không dễ chịu. Nàng sống với một người cô, bà ấy không dư dả gì, quanh năm xoay xở từng đồng bạc lẻ nên bản tính cũng đâm ra cáu gắt. Vân lại ốm yếu từ nhỏ, thường hay bị ngất đi. Mỗi lần như thế, chỉ có mỗi nàng ở bên cạnh Vân. Aki có lẽ là may mắn duy nhất Vân có được. Có lần nàng hỏi Aki thích Vân ở điểm gì, Aki suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi không biết. Cô ấy ngỏ lời với tôi trước. Có lẽ khi ấy tôi đã quá ngạc nhiên khi thấy một cô gái như Vân lại chủ động bày tỏ với tôi.”. Nàng hỏi Aki yêu Vân tới mức nào, Aki im lặng một chút rồi trả lời: “Không bao giờ bỏ được.”. Nàng nói Aki là vận may của cuộc đời Vân. Aki gật đầu, thì thầm điều gì đó nàng không nghe rõ. Những lúc như thế, đôi mắt của Aki trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Aki nhìn nàng nhưng lại giống như nhìn vào một điểm sáng nào đó mơ hồ trên khuôn mặt nàng. Aki đối với Vân là thế. Không bao giờ bỏ được. Dù có chuyện gì xảy ra, dù thế giới có thay đổi thế nào đi chăng nữa. Không thể bỏ được. Aki sẽ chọn ở bên Vân.

… Nàng đã không ít lần mắng nhiếc mình. Nàng đã có quá đủ rồi, gia đình, công việc, sức khỏe. Cái duy nhất nàng thiếu chỉ có một thứ. Đó là vận may duy nhất của Vân.

… Rời khỏi nhà Vân, nàng thấy hai chân mình nặng trĩu. Có phải lần đầu tiên nàng thấy Aki nâng Vân dậy, đặt Vân dựa đầu vào chiếc gối êm ái Aki mua và rót nước cho Vân đâu. Nàng đã quen rồi. Như cảnh tượng của một trăm năm trước. Chẳng có gì thay đổi cả. Điều khác lạ duy nhất là mỗi lần nhìn thấy, tim nàng lại đau hơn. Nhưng hôm nay là lần cuối cùng. Từ ngày mai, không còn Vân, không còn Aki , không còn cảnh tượng ấy nữa. Nhưng còn trái tim đau nhói của nàng, liệu có biến mất không?

… Aki đưa nàng về. Hai người im lặng đi bên nhau trong nắng chiều vàng rực. Trời mùa thu khô và run rẩy lạ thường. Cả không gian như chăng tơ, những sợi tơ mỏng manh và dịu nhẹ sẽ đứt rời sau mỗi chút mạnh tay. Lá vàng rụng đầy đường, lạo xạo theo mỗi bước chân trên con đường rải sỏi.

- Fuyu…

- Gì?...

- Đến chỗ này với tôi nhé…

- Ừ…

Nàng không ngờ mình nhận lời nhanh thế. Giống như là chỉ cần Aki đề nghị, nàng sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này.



…Nàng im lặng bước sau Aki. Mặt trời mỗi lúc một nghiêng hơn. Và vàng rực. Bóng Aki đổ dài xuống mặt đất, trùm lấy nàng. Aki dẫn nàng đi về hướng mặt trời rực sáng.

- Fuyu, lại đây đi.

…Nàng ngước lên. Cả một rừng cây vàng suộm ánh lên trong nắng chiều. Nàng thốt lên kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng nào gây xúc động đến thế. Hay là vì có Aki đang đứng phía trước, đôi mắt nheo lại và nụ cười tươi ấm áp như ánh nắng.

- Rất đẹp đúng không? Fuyu thích chụp cảnh này chứ?

- Ừ…  rất thích…

... Nàng gật đầu và đưa máy lên ngắm. Ánh nắng đổ vàng cả không gian và những tán cây bạch quả vàng rực lên qua ống kính. Nàng bấm máy liên tục, cố chụp cho kì hết mọi khoảnh khắc, mọi góc độ, mọi hơi thở của cảnh vật nơi đây. Aki cũng thích thú nâng máy lên chụp. Mái tóc bồng bềnh của Aki như được nhuộm thứ màu vàng rực rỡ, cứ sóng sánh theo từng chuyển động. Aki vẫn giữ nụ cười tươi, mắt hơi nheo lại mỗi lần ngắm góc. Aki đúng là sinh ra từ mùa thu, rực rỡ và ấm áp. Nàng chầm chậm hướng ống kính về phía Aki và… click… hình ảnh một chàng trai khỏe khoắn và dịu dàng, một chàng trai lúc nào cũng mỉm cười với chiếc máy ảnh trên tay đã lưu lại bên nàng mãi mãi. Đó là phần duy nhất của Aki mà nàng được sở hữu.

- Fuyu chụp gì đó? – Aki quay ra, nụ cười vẫn ấm áp trong nắng – Lo chụp đi không hết nắng đấy.

- Kệ người ta.

… Nàng bĩu môi. Aki mãi là của nàng, khoảnh khắc ấy chỉ mình nàng biết thôi. Những tán bạch quả lại khẽ đung đưa theo làn gió heo may lướt qua, xào xạc như một bản tình ca dịu ngọt. Nàng ghé xuống bên một thân cây xù xì, đưa tay vuốt lại mái tóc. Nắng nhuộm vàng cả áo nàng. Nắng lay động theo nhịp điệu của lá cây. Cây lay động theo nhịp điệu của gió. Mà gió thì vô định… Nàng ước gió cứ lay cây, cây cứ lay nắng để nàng được ở mãi bên Aki như thế này.

Click.

- Aki chụp gì đó? – Nàng ngẩng lên sửng sốt. Khuôn mặt Aki hiện ra sau ống kính, đôi mắt xa xăm nhìn nàng chăm chú. Aki không cười.

- Chụp Fuyu.

Nàng đỏ mặt. Sao Aki nói thẳng thừng thế?

- Sao… sao lại chụp tôi?... – Nàng bối rối quay đi nơi khác. Lần đầu tiên nàng sợ đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Aki.

- Fuyu… không biết sao?...

Aki cũng ngập ngừng. Nàng lại càng thêm bối rối. Lẽ nào…? Lẽ nào… Aki… Aki đối với nàng…?

- Không… - Nàng vội chạy đi. Nàng rất sợ. Nàng biết Aki định nói gì.

- Fuyu…

… Aki nắm lấy tay nàng. Nàng thấy tim mình đập lạc mất một nhịp. Bàn tay Aki nóng hổi, khẽ run nhè nhẹ, siết chặt lấy cánh tay nàng. Hơi ấm từ bàn tay Aki truyền qua lớp vải áo, thấm sâu vào da thịt nàng. Nàng nghe hơi thở của Aki gấp gáp, vội vàng bên tai. Lá cây bạch quả rụng ngày càng nhiều, vương cả lên tóc nàng, đậu cả lên bờ vai rộng của Aki. Trong một thoáng chốc, nàng thấy đầu óc mình trống rỗng, chỉ còn lại vị ngọt dịu ấm áp nhẹ nhàng đọng lại trên đôi môi run run. Khuôn mặt Aki nhòe dần đi… Trời đổ ráng chiều đỏ rực…

***

… Sân ga đông người qua lại. Tiếng còi tàu giục giã át hẳn những âm thanh náo nhiệt khác của con người. Aki xách hành lí cho nàng, cẩn thận xếp thật gọn. Xấp ảnh vừa rửa xong được Aki gói cẩn thận và đặt vào tay nàng.

- Fuyu… đi cẩn thận…
- Ừ…
- Nhớ viết thư, gọi điện, gửi mail… hay bất cứ cái gì để tụi mình biết tin nhé…

… Nàng cúi đầu không đáp. Tụi mình ư? Aki lại là Aki của mọi ngày. Không phải Aki của ngày hôm qua… của chiều hôm qua…
… Nàng bước lên tàu, và quay lại nhìn Aki lần cuối. Khung cửa sổ nhỏ hẹp ngăn nàng với thế giới mà nàng vừa bước ra. Aki đứng yên lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng như đang nghĩ ngợi điều gì.

- Mình đi nhé!
- Ừ. Giữ gìn sức khỏe…
- Nhớ chăm sóc Vân thật tốt…
- Fuyu tự chăm sóc mình nhé…

Nàng im lặng. Đôi mắt Aki như níu kéo nàng… Tiếng còi tàu gọi lần cuối. Gấp gáp. Bàng hoàng.

- Aki… 
- Chuyện gì?...
- Cảm ơn Aki…

… Aki nhìn nàng, khẽ mỉm cười:

- Mình cũng thế.
- Mình định nói… ừ… - Nàng ngập ngừng, đôi mắt long lanh nước – Mình đã rất sợ…
- Mình hiểu mà…

… Nàng gật đầu. Aki cũng gật đầu đáp lại. Có những chuyện không nên nói ra. Có những sự lựa chọn không nên thay đổi.

… Tàu bắt đầu chuyển bánh. Nàng chớp mắt nhìn Aki lần cuối. Trong một tích tắc, Aki như đang đứng giữa rừng bạch quả vàng nắng chờ đợi nàng. Những mảnh nắng rơi rụng trên vai Aki, nhuộm vàng cả sân ga… ấm áp… dịu nhẹ…

…Đôi mắt Aki vẫn sâu lắng thế… im lặng dõi theo nàng đang khuất dần… khuất dần…

… Có những chuyện không bao giờ có thể nói ra…chỉ có thể cảm nhận được… Giống như mặt trời vẫn ở trong mây… Mặt trời của nàng… không bao giờ ló dạng…

 

Theo

Ngọc Anh / Trí Thức Trẻ
Thích