Người Kiến bất ngờ tiết lộ số phận thê lương của vợ
Người Kiến bất ngờ tiết lộ số phận thê lương của vợ

Tại lễ hội Comic-Con năm nay, “Người Kiến” Michael Douglas đã bật mí cho khán giả một thông tin quan trọng liên quan tới Janet Van Dye – hay nữ anh hùng The Wasp.

Lên trên

Bố là niềm tin của con

14:00:04 03/08/2012

Trong đầu con chập chờn hình ảnh cánh cổng trường Đại học mà con vừa đi qua. Con sẽ nhớ mãi những giọt mồ hôi lăn trên vai áo bố, nhớ mãi cái siết tay thật chặt của bố…

Chuyến xe khách hôm nay chật cứng người. Bố và con vất vả mãi mới lên được xe. Xe cũng hết chỗ ngồi, còn mỗi một khoảng bé xíu phía cuối xe phải ngồi ba người một ghế, bố nhường cho con. Bố đứng.

Chiếc xe tròng trành những khi gặp ổ gà. Con sợ. Cứ níu vào áo bố. Đầu tháng Bảy, giữa hè nóng như đổ lửa, lưng bố ướt sẫm mồ hôi. Con lại say xe, đã uống thuốc rồi mà hình như trong cái không khí ngột ngạt này, thuốc cũng không còn tác dụng. Trên xe cũng chủ yếu là các bạn học sinh và các bác phụ huynh đưa con đi thi. Chuyến xe di chuyển một cách khó nhọc dưới cái nắng gay gắt và bụi đường tung mù mịt.

Cuối cùng thì chuyến xe vất vả cũng vào đến thành phố. Xuống xe mà cảm giác như mình vừa thoát khỏi cõi chết. Con bỡ ngỡ bước ra, ngước nhìn xung quanh.

Bến xe đông nghịt, tấp nập người ra ra vào vào. Tiếng còi xe, tiếng loa chỉ huy xen lẫn tiếng người ồn ã. Con sợ sệt vịn vào cánh tay rắn chắc của bố. Đám xe ôm chạy ngay đến từ lúc mọi người còn đang ở trên xe. Con thấy họ đứng dưới cứ chỉ trỏ với nhau: “Áo vàng nhé! Kính cận. Mũ cối,…” mà con chẳng hiểu họ làm gì. Lúc hỏi bố con mới biết họ nhận khách trước.

Họ vồn vã hỏi han, mời chào. Con chỉ biết lắc đầu và bám chặt lấy bố. Bố đi đến chỗ các anh chị mặc áo xanh mà bố bảo đó là những “sinh viên tình nguyện”, “nếu con đỗ Đại học, sau này cũng được như các anh chị ấy đấy!”. Con thích lắm! Vì các anh chị thật thân thiện và tốt bụng.

Các anh chị chỉ đường đến trường thi và tuyến xe bus cho bố con mình cặn kẽ, lại tặng cả bản đồ nữa. Có một chị thấy mặt con đỏ gay vì nắng còn lấy nước mát cho con uống. Ngồi trên xe bus, nhìn xuống đường phố, con thấy hoa cả mắt. Xe máy, ô tô chen chúc lẫn nhau. Có cả những chiếc xe máy chở các bạn thí sinh như con. Cũng ba lô. Cũng sách vở. Cũng đồ đạc lỉnh kỉnh lên thi. Có bác còn đèo sau xe máy cái quạt điện nhỏ. Chắc là sợ con bác nóng khi phải chen chúc trong những nhà trọ đông người.

Bố và con đến địa điểm thi rồi tìm chỗ trọ. May mắn là được ở Kí túc xá. Cũng là do công của các anh chị sinh viên tình nguyện có mặt ở trường thi dẫn đường vào kí túc cho bố con mình. Kí túc xá của các anh chị thật rộng rãi và sạch đẹp với những hàng cây xanh mát. Điều đó càng làm dấy lên trong con khát khao về cuộc đời sinh viên.

Phòng con ở có 8 giường. Các bạn cũng chủ yếu từ các tỉnh thành xa lên đây thi và đều được các anh chị sinh viên tình nguyện hướng dẫn vào kí túc. Lúc ổn định được chỗ ở thì đã 1 giờ chiều. Bố vội vã chạy ra ngoài mua cơm cho con ăn. Con nói ra ngoài ăn cũng được nhưng bố bảo cứ ngồi đấy đợi bố đi mua về, không có sợ con ra ngoài nắng nôi, với lại leo cầu thang mệt. Con lấy những đồ dùng ra sắp xếp. Một lúc sau, bố về, mua hai hộp cơm và hai túi nước mía mát rượi. Con mời các bác rồi ăn ngon lành. Cảm giác người tỉnh hẳn ra. Sau một chặng đường dài…

Đêm đầu tiên trước ngày thi, con không ngủ được. Bố nằm giường dưới, thấy bố cứ trở mình suốt. Hình như bố cũng không ngủ được. Chắc bố cũng đang lo lắng, hồi hộp như con. Ngày mai bố phải lãnh nhiệm vụ cao cả mà mẹ đã giao là đánh thức con dậy sớm cho kịp giờ, đưa con đi ăn rồi đến trường thi, động viên tinh thần cho con. Ở nhà mẹ cứ dặn đi dặn lại là: “Ông không được ngủ quên để nó muộn giờ đâu đấy!” Con biết mẹ dặn thì dặn thế thôi chứ mẹ biết bố lắm. Có công việc gì quan trọng thì không bao giờ bố có thể ngủ được. Tính bố là vậy mà - hay lo lắng không đâu- mẹ bảo thế.

bo-la-niem-tin-cua-con

Sáng hôm ấy, khi con thức dậy thì đã có một tô bún nóng hổi chờ con rồi. Bố còn ngồi cầm cái quạt nan quạt cho con ăn nữa. Điều đó chưa bao giờ ở nhà bố từng làm với con. Bố luôn tỏ ra nghiêm khắc và lạnh lùng với con. Vậy mà… Hôm nay sao trông bố hiền từ và dịu dàng như một người mẹ ấy!

Trước khi bước vào cổng trường thi, bố cầm tay con. Siết chặt. Con chỉ nói nhỏ: “Con vào đây bố ạ!” Bố chẳng nói gì cả mà càng siết tay con chặt hơn nữa. Con hiểu trong cái nắm tay ấy là tất cả sự động viên, khích lệ, tình cảm ấm áp mà bố dành cho con. Cái siết tay giúp con bình tĩnh và như có thêm sức mạnh. Con biết mình phải thật cố gắng và sáng suốt để không phải hối hận điều gì.

Những ngày thi, chẳng hiểu sao trời nắng như đổ lửa. Ông trời như cũng đang muốn thử thách sức chịu đựng của các sĩ tử. Con ra khỏi phòng thi tìm bố. Thấy bố đứng cầm mũ quạt dưới một gốc cây, mồ hôi lại chảy đầy trên trán như khi đi làm đồng về. Bố lau đi mà không kịp. Tự nhiên con thấy thương bố quá!

Những lúc thế này ở nhà thì con đã cầm chiếc quạt nan quạt cho bố, mẹ đã pha nước chanh cho bố uống rồi. Con vội chạy lại bên bố. Cứ tưởng bố sẽ kêu mệt quá, nóng quá như khi ở nhà. Nhưng không. Bố nhìn con nở nụ cười hiền: “Mệt không con? Đi ăn cơm thôi! Chắc con tôi làm bài xong đói rồi”. Xung quanh các bác phụ huynh và các bạn đang tíu tít hỏi han nhau về bài làm, với cả những tiếng tranh cãi, những lời giảng giải.

Buổi chiều tối lúc đi về khu kí túc, thấy con vừa đi vừa mở vở ra xem lại kết quả, bố đặt tay lên vai con: “Quên những gì đã qua đi con nhé! Đừng nghĩ gì cả. Nó là quá khứ rồi. Hãy thư thái tinh thần để có sức cho ngày mai!” Con gật đầu đồng ý rồi cùng bố bước chầm chậm trên con đường nhỏ.

Hướng đôi mắt nhìn về phía xa xa, những ngôi nhà cao vút tầm mắt như thách thức sức mạnh cùng trí tuệ của con người xây nhiều công trình cao thêm nữa. Con nghĩ đến giờ này ở nhà, mẹ đang nấu bữa cơm chiều, tưởng tượng dải mây bạc đang giăng trên nền trời kia là màu khói lam của mẹ. Chắc mẹ đang nóng lòng chờ đến tối anh con đi làm về sẽ bấm điện thoại để mẹ gọi lên cho bố con mình.

Ngày thi cuối cùng, con bước ra khỏi trường thi mà như trút đi một gánh nặng vô hình. Gánh nặng đã đè lên đầu con trong suốt thời gian qua. Cứ mỗi buổi thi xong là cái gánh nặng ấy lại vợi đi một phần. Dù bài làm cuối cùng còn có chỗ con chưa ưng ý, nhưng con biết mình cần phải làm gì khi gặp bố.

Thấy bố, con chạy lại nở một cười tươi: “Xong rồi bố!” Bố cũng cười đáp: “Ừ, thế là tốt rồi! Hiệp sĩ của bố đã hoàn thành nhiệm vụ. Ta về với mẹ nào!” Xung quanh, lại nhao lên những tiếng nói cười, những lời hỏi han, những vẻ mặt tươi cười và cả ủ rũ buồn thiu cũng có. Con và bố bắt xe ra bến về luôn cho kịp giờ. Ngồi trên xe, con gục đầu vào vai bố, ngủ ngon lành. Bố khẽ đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào vai con.

Trong đầu con chập chờn hình ảnh cánh cổng trường Đại học mà con vừa đi qua. Con sẽ nhớ mãi những giọt mồ hôi lăn trên vai áo bố, nhớ mãi cái siết tay thật chặt của bố, nhớ mãi màu áo xanh tình nguyện và nụ cười của các anh chị sinh viên… Sau tất cả những gì, con cảm thấy thật nhẹ nhõm, con không thấy áp lực về điểm số đè nặng lên vai mình. Bởi bố đã cho con niềm tin và sức mạnh.

Con hiểu rằng, dù kết quả có thế nào, con vẫn là người chiến thắng! Con đã chiến thắng một kì thi đầy cam go, vất vả bằng tất cả tinh thần và nghị lực của mình. Con đã cố gắng hết mình nên cho dù có hơi tiếc một vài chỗ trong bài làm, con vẫn tin tưởng và sẵn sàng đối mặt nếu phải làm lại từ đầu! Bởi con biết rằng bên con luôn có bàn tay ấm áp của bố! Bố sẽ luôn ủng hộ và tiếp thêm sức mạnh trên mỗi chặng đường con đi.