Gia đình tôi có 4 người. Bố, mẹ, tôi và một đứa em trai. Tôi
năm nay 25 tuổi, em trai tôi nhỏ hơn tôi 8 tuổi, năm nay nó chỉ mới 17 tuổi,
hiện đang học lớp 11.
Trước giờ tôi với em tôi thân nhau lắm. Hai chị em chênh
nhau đến 8 tuổi nên đôi khi có thể tôi vừa là chị vừa là mẹ. Mọi thứ trong gia
đình, việc nhà thì mẹ lo, việc kiếm tiền thì do bố đảm nhận, còn việc chăm sóc
và dạy dỗ em trai thì do người chị là tôi chịu trách nhiệm. Thú thật, con trai
vào độ tuổi dậy thì đa số rất nghịch ngợm và ương bướng. Tôi hiểu điều đó rất
rõ vì vào độ tuổi ấy, bọn con trai lớp tôi đứa nào đứa nấy đều rất
"ngang". Nhiều khi tôi cũng rất lo không biết em trai mình có như thế
không khi nó lớn lên, nhưng thật may là không.
Em trai tôi là một đứa con trai khá trầm tính và rất ngoan.
Chưa khi nào nó bị hạnh kiểm kém hay để thầy cô phải phàn nàn cả. Mặt mũi nó
rất ưa nhìn, tướng tá thì không to con mấy, trông khá mảnh khảnh nhưng không
gầy yếu. Năm lớp 9 nó có quen bạn gái, cô bé đó là em của bạn thân tôi. Chính
người chị là tôi "xem qua" thấy được nên mới giới thiệu cho nó. Thật
ra đóng vai trò mai mối thì tôi cũng kì vọng nhiều vào mối quan hệ này, thế
mà chúng nó quen nhau chưa được 3 tháng thì chia tay. Lúc nghe tin đó tôi rất
bất ngờ, vội vàng gọi sang hỏi nhỏ bạn thì nó bảo em nó khóc lóc nói rằng em tôi
vô duyên vô cớ đòi chia tay trước.
Tôi cảm thấy rất kì lạ, trước giờ em trai tôi luôn là người
có lí lẽ, làm việc gì cũng có lí do, khi không sao nó lại “đá” người ta thế
này? Vậy nên tôi mới đem chuyện hỏi nó, nhưng hỏi 10 câu thì nó chỉ ậm ừ ra được
vài chữ. Nó bảo là nó không thích nữa, muốn tôi đừng cố gắng làm mai
cho nó. Tôi cũng buồn và xấu hổ với nhỏ bạn nhưng dù sao tình cảm vốn không
cưỡng ép được nên để yên cho nó muốn làm gì thì làm.
Bắt đầu từ lúc đó, tôi có cảm giác em trai mình đang tự tạo
khoảng cách với tôi, không chỉ với tôi là với cả gia đình. Sinh nhật năm 16
tuổi, nó không mời lấy một đứa bạn, suốt ngày hôm đó chỉ ru rú trong phòng, chờ
đến khi bố mẹ gọi thì mới chịu ló mặt. Tôi hỏi nó sao không mời bạn bè đi ăn đi
chơi, nó bảo là nó không có bạn để mời. Nghe xong tôi cũng giật mình, trước giờ
nó có bao nhiêu bạn tôi biết rất rõ. Có nhiều khi chúng nó đi chơi đến tối tăm
trời đất còn không chịu về ấy chứ, sao giờ nó lại nói là nó không có bạn? Sau
đó, tôi gọi cho thằng bạn thân của nó để hỏi thì được biết là em trai tôi tự
mình tách khỏi nhóm và không chịu nói chuyện với ai. Là chị, tôi rất muốn
quan tâm em, huống chi đây lại là đứa em trai mà tôi yêu thương nhất, thế nhưng
mỗi lần tôi cố bắt chuyện thì chỉ nhận được vẻ mặt phiền muộn của nó mà thôi.
Dần dần tôi có cảm giác như đứa em trai đáng yêu ngày xưa của mình đã không còn
nữa rồi.

(Ảnh minh họa)
Không khí ngột ngạt đó cứ tiếp diễn cho đến giữa năm nó học
lớp 11. Dạo gần đây tôi thấy nó có vẻ tươi tỉnh hẳn, bắt chuyện với tôi nhiều
hơn, ra ngoài cũng nhiều hơn. Ra ngoài thật ra rất tốt, đỡ hơn suốt ngày nhốt
mình trong phòng không biết làm gì. Được một thời gian, nó dẫn một cậu bạn về
nhà. Nói thế nào nhỉ, ấn tượng của tôi về cậu bạn mới này của nó rất tốt. Cậu
ta là một thanh niên cao lớn, rất điển trai, mặt mày sáng sủa, thân hình phải
nói là khá chuẩn, so với đứa em trai gầy gầy của tôi thì cơ bắp hơn nhiều. Nói
thật nếu như trẻ lại 8 tuổi thì tôi đã "trồng cây si" cậu bạn này của
nó lâu rồi. Đây không phải lần đầu tiên nó đưa bạn về nhà nên tôi cũng không
lấy gì làm lạ. Vả lại tôi thấy, ở bên cạnh cậu ta, em trai tôi rất vui. Nó
không còn đeo cái bộ mặt u ám chán chường như cá thiếu nước nữa. Là một người
chị thì tôi còn mong gì hơn là em mình vui vẻ, vì vậy tôi hay bảo nó rủ bạn về
nhà chơi, tất cả cũng chỉ vì tôi hi vọng nó có thêm bạn bè.
Bề ngoài là như vậy, tôi nào có ngờ bên trong lại che giấu một
sự thật hoàn toàn khác. Mỗi lần dẫn cậu bạn kia về nhà, cả hai đứa nó đều lên
phòng "nói chuyện". Tôi dĩ nhiên là không điên tới mức đi theo dõi
xem hai thằng con trai sẽ làm gì trong phòng, vì tôi nghĩ chúng nó không chơi
game thì chắc cũng là kiếm trò gì đó chơi mà thôi. Con trai mà, còn có gì hơn
để làm chứ. Thế nhưng, tôi đã nhầm, nhầm nghiêm trọng.
Một hôm đi ngang qua phòng của thằng em, lúc đó nó chưa đóng
cửa, tôi nghe nó thủ thỉ gì đó với cái điện thoại, nếu tôi nghe không nhầm thì
hình như là "Em yêu anh". Nghe xong tôi giật cả mình, cái gì mà em
yêu anh?? Tôi vội vàng bình tĩnh lại, tự nói với mình rằng ban nãy những gì tôi
nghe được là "Anh yêu em". Chiều hôm đó, lúc ngồi ăn, tôi mới đùa hỏi
nó rằng: "Dạo này em có bồ rồi phải không?". Nó chỉ cười cười rồi lắc
đầu. Không để nó thoát dễ vậy, tôi mới nói ra chuyện hồi nãy nghe được:
"Thôi đừng xạo, ban nãy chị nghe em nói cái gì mà yêu với thương với cái
điện thoại kìa, còn dám nói không có hả?".
Thực chất tôi chỉ muốn đùa một chút, ai ngờ mặt nó liền biến
sắc, nó còn chỉ trích tôi xâm phạm quyền riêng tư của nó rồi bỏ lên lầu. Nói
thật là tôi bị sốc. Chưa bao giờ em trai tôi lại tỏ thái độ đó với tôi. Chưa
bao giờ tôi thấy đứa em trai ngoan hiền của mình lại nổi giận như vậy. Dù gì
cũng là tôi sai, là tôi nghe trộm điện thoại của nó, nhưng có phải tôi cố ý
đâu, tôi chỉ tình cờ nghe được thôi mà. Vả lại nếu nó thật sự có bạn gái thì
tốt thôi chứ có gì mà phải che giấu, cả nhà còn mong nó sớm quen bạn gái nữa cơ
mà.
Sau hôm đó vài ngày, tôi tan ca sớm nên tranh thủ về nhà
sớm. Mở cửa nhà, tôi thấy chiếc xe của em mình đã đậu sẵn, vậy tức là nó đã về
rồi. Tôi vội vàng đỗ xe, tính chạy lên lầu rủ nó ra ngoài ăn để hai chị em làm
hòa lại. Nào ngờ, vừa mới bước đến cửa phòng nó thì nghe vọng ra tiếng. Tôi thật
sự "dừng hình" khi nghe cuộc đối thoại của em trai mình và người mà tôi chắc chắn
chính là cậu bạn đẹp trai nó hay đưa về nhà chơi.
"- Chị em nghe lén em nói chuyện với anh rồi, em sợ chị ấy
biết...
- Chị ấy chưa nói gì mà. Em đừng lo, có chuyện gì anh cũng
không chia tay với em đâu, anh thề đấy."
Tôi vội vã chạy xuống nhà, cố gắng không gây tiếng động. Lần
trước tôi chỉ tình cờ nghe được vài câu nó thủ thỉ với người yêu thôi mà nó đã
tránh mặt tôi rồi, nếu để nó biết tôi nghe lén nữa (dù không cố ý), chắc chắn nó
sẽ cạch mặt tôi luôn. Tôi lấy xe chạy nhanh ra ngoài, tìm tạm một quán cafe
ngồi cho bình tĩnh lại. Mọi mảnh vỡ rời rạc bắt đầu gắn lại với nhau trong đầu
tôi. Từ chuyện đứa em trai hoạt bát của tôi trở nên trầm tính và ít nói, rồi
chuyện mà nó đặc biệt thân thiết với cậu bạn nọ mà chẳng còn chơi với đám bạn
chí cốt ngày xưa, rồi chuyện mà nó chia tay bạn gái không một lí do, rồi những
câu nói đậm chất yêu thương mà nó nói qua điện thoại với người nào đó mà bây
giờ tôi dám cá chính là cậu bạn kia... Tất cả đều dẫn đến một kết luận. Em trai
tôi chắc chắn thích người cùng giới.
Thật ra tôi không ghét người đồng tính, cũng không phân biệt
đối xử với họ. Tôi biết cha mẹ sinh con, trời sinh tính, không ai muốn mình như
thế cả. Tình yêu vốn không có lí lẽ, khi bạn thích một người thì bạn không thể
hỏi lí do. Trái tim vốn không phải là vật mà con người có thể điều khiển. Em
trai tôi thích bạn trai, không phải là lỗi của nó. Sau hôm đó, tôi rối lắm. Tôi
không biết phải làm thế nào nữa. Bây giờ có thể hai đứa nó sẽ vui vẻ, nhưng ai
dám bảo đảm sau này cũng sẽ như vậy. Việc cả hai đứa yêu nhau tôi có thể chấp
nhận, nhưng xã hội liệu sẽ chấp nhận mối quan hệ này sao? Hai đứa chúng nó có
đủ sức để mà vượt qua sóng gió miệng đời hay không? Rồi bố mẹ tôi sẽ nghĩ như
thế nào về việc con trai mình sẽ không lấy vợ, sinh con mà suốt đời ở bên cạnh
một người con trai? Tôi không dám nghĩ tới ngày đó, tôi rất sợ, mà tôi cũng
chẳng dám nói với ai.
Qua vài ngày, bình tĩnh lại, tôi quyết định hẹn bạn trai của
nó ra nói chuyện. Mà vốn tôi không có số của cậu ta, nên tôi phải lén xem trộm
điện thoại của nó. Lỡ xem rồi, tôi cũng tò mò xem hình ảnh luôn, kết quả trong
File hình của nó toàn là ảnh của cậu ta, cách vài tấm lại thấy ảnh của hai đứa
chụp với nhau rất mùi mẫn, lúc thì ôm, lúc thì nắm tay, hoàn toàn giống với
hình ảnh một cặp đôi đang thắm thiết yêu nhau. Không hiểu sao khi xem những tấm
hình ấy, tôi lại có cảm giác như mình là kẻ thứ ba, kẻ phá hoại. Nhưng những
việc tôi làm trước giờ đều vì quan tâm đến em mình mà thôi, tôi không nghĩ rằng
mình sai.
Sau khi lấy được số của cậu ta rồi, tôi bèn nhắn tin hẹn cậu
ta ra nói chuyện cho rõ. Đến ngày hẹn, cậu ta xuất hiện, khuôn mặt trông không
hề vui vẻ như lúc gặp cậu ta ở nhà tôi. Tôi cũng không vòng vo, nói
thẳng rằng tôi đã biết mối quan hệ vượt mức bạn bè của cậu với em trai tôi và
tôi muốn biết cậu ta có nghiêm túc hay không với mối quan hệ này. Nếu như chỉ
muốn đùa chơi qua đường thì tôi hi vọng cậu ta có thể tìm người khác và chấm
dứt hẳn với em tôi. Hai đứa con trai đến với nhau vốn là trái luân thường đạo
lí, nếu có thể chấm dứt trước khi tình cảm lún quá sâu thì sẽ tốt hơn cho tương
lai cả hai. Đáp lại tôi, cậu ta chỉ im lặng. Nhìn cậu ta, tôi thật sự không
nghĩ rằng đây lại là một người đồng tính. Cậu ta có tướng mạo, có thân hình,
bảo đảm trong trường không thiếu người theo, lí do gì lại chọn thằng em trai
của tôi? Câu hỏi này tôi đã tự hỏi bản thân mình không dưới mười lần, nhưng làm
sao có thể lí giải được tình yêu?
Lúc tôi tưởng rằng cậu ta sẽ trầm mặc mãi như vậy, thì cậu
ta lại trả lời. Cậu ta nói rằng mình thực sự yêu em trai của tôi, cả hai đứa là
thật lòng yêu nhau, cậu ta sẽ không đùa giỡn với nó. Nhìn ánh mắt kiên định của
người đối diện, tôi chợt cảm thấy mình thật sự là kẻ dư thừa, là kẻ lắm điều.
Chuyện chúng nó yêu nhau thì can hệ gì tới tôi, tôi có quyền gì đi ngăn cản hai
người yêu nhau chứ. Vậy nên, sau khi nghe câu trả lời của cậu ta, tôi chỉ biết
cười nhạt. Rồi, tôi dặn dò cậu ta phải đối xử tốt với em trai tôi, cả hai đứa
phải cố gắng học tập, phải lo cho tương lai sau này. Cậu ta rất ngạc
nhiên trước sự thoải mái của tôi, có lẽ cậu ta đã nghĩ tôi sẽ như mấy bà diễn
viên trong phim đóng một màn chia cắt tình yêu gay cấn. Không, thực tế vẫn là
thực tế. Tôi chấp nhận mối quan hệ này vì tôi tin vào tình yêu của hai đứa.
Nhưng sau này phải tự chúng nó đi bằng đôi chân của mình, chứ người chị như tôi
không còn khả năng quán xuyến mọi chuyện nữa. Tôi cũng dặn cậu ta không nói với
em tôi về chuyện này, tôi không muốn nó lo lắng.
Bây giờ, ngồi ở đây, tôi thật sự bối rối. Tôi có nên chấp
nhận mối quan hệ của hai đứa không? Sau này bố mẹ tôi biết thì phải làm thế
nào? Họ có trách tôi đã không hướng em trai mình vào con đường đúng đắn hay
không? Lẽ ra tôi nên chia cắt hai đứa từ ban đầu phải không? Như thế sau này
chúng nó sẽ như bao đứa con trai khác cưới vợ rồi sinh con, không phải như vậy
tốt hơn sao? Việc tôi ủng hộ và bao che cho hai đứa như vậy có phải là sai rồi
không? Tôi phải làm sao đây? Xin hãy cho tôi lời khuyên.
|
Để chia sẻ những câu chuyện thật về bạn và một ai đó bạn biết, hãy gửi mail về theo địa chỉ cauchuyenthatcuatoi@kenh14.vn. Những tâm sự của bạn sẽ được mọi người lắng nghe và chia sẻ. |