Người quan trọng nhất - Kì cuối: Quên mất đã từng yêu
Nghe Hạnh Lê thú nhận tất cả, Duy Phong kìm nén tất cả sự đau khổ, chạy nhanh ra khỏi quán. Còn Hạnh Lê chỉ lặng lẽ ngồi khóc một mình…
Duy Phong đi lại một lúc trước cửa nhà Hạnh Lê. Họ đã chính thức chia tay được một tuần. Đó tưởng chừng như bảy ngày dài nhất trong cuộc đời anh. Anh không làm được bất cứ việc gì. Lên mạng thì theo thói quen dò xem nick của cô có sáng không, vào facebook thì lại tìm new status của cô. Cầm điện thoại kiểm tra inbox hàng ngày thì vẫn đầy những tin nhắn cũ của cô anh quên chưa xóa đi. Bây giờ Duy Phong mới thấm thía cái tác hại của việc lưu lại tin nhắn trong điện thoại của mình. Anh vẫn còn giận cô ghê gớm, giận vì cô đã phản bội anh, dù chỉ trong suy nghĩ. Giận gì cô đã có tình cảm với người khác nhưng lại không thể xác nhận tình cảm dành cho anh có phải tình yêu hay không hay chỉ là sự hấp dẫn giới tính bình thường. Anh đã đem lòng yêu Hạnh Lê bởi tâm hồn đặt vào trong những bức tranh của cô, nhưng bây giờ anh cảm thấy tức giận bởi sự khởi nguồn đó của tình yêu dường như không chắc chắn một chút nào, khiến cô luôn ngờ vực và cuối cùng thì có cái cảm giác cô đã bị sắp xếp để yêu anh. Sau tất cả những sự tức giận đó, anh còn nhớ cô nhiều hơn. Trong anh tràn ngập nỗi nhớ thương cô day dứt. Anh tới đây hôm nay, hi vọng sẽ nhìn thấy hình bóng cô. Anh hi vọng có thể làm cô lay chuyển, có thể cô chỉ thấy bối rối bởi họ không thường xuyên nói chuyện gần đây. Mà suy nghĩ mãi, Duy Phong cũng không đoán được ai là người Hạnh Lê đang có cảm tình chứ. Cô đã không chịu nói cho anh biết, còn anh mãi cũng không đoán ra được. Đâu có người bạn trai nào gần với cô tới mức có thể làm cô quên được anh mà nảy sinh những cảm xúc mới được. Một lúc sau, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của Hạnh Lê, Duy Phong đứng nấp vào phía sau bức tường nhà hàng xóm đang xây dở.
Minh Nhật đi cạnh Hạnh Lê,
trong lòng không hạnh phúc chút nào. Mấy ngày nay, anh phải chứng kiến nỗi buồn
của anh trai mình, trong lòng anh thực sự thấy rất khó chịu. Minh Nhật yêu Hạnh
Lê, nhưng anh không muốn cô chia tay anh trai anh. Anh biết Duy Phong rất yêu Hạnh
Lê, và anh cũng không muốn Hạnh Lê nuôi hi vọng về tương lai giữa hai người.
Duy Phong là anh trai của anh, họ thực sự không thể đến bên nhau dù Hạnh Lê có
chia tay Duy Phong đi chăng nữa. Dù sau này biết họ có tình cảm với nhau, Duy
Phong không nói gì cả thì đây cũng là chuyện không thể chấp nhận được. Một người em trai không được phép
yêu người con gái anh trai mình đã chọn trước.
Minh Nhật đang cố thuyết phục Hạnh
Lê suy nghĩ lại về quyết định chia tay. Hình như những lời nói không khớp lắm với
mong muốn sâu kín trong lòng anh. Anh nhẹ nhàng đặt một tay mình lên vai cô,
nói chậm rãi:
- Chúng ta sẽ không bao giờ có
kết quả cả. Anh không thể chọn em thay vì anh trai mình.
Nghe anh nói thế, Hạnh Lê bất
giác ôm chầm lấy anh. Cô ôm Minh Nhật thật chặt, còn anh thì đứng im như bức tượng
bằng sứ. Anh không thể đưa tay lên ôm cô được dù thực lòng anh cũng muốn làm thế.
Tại sao khoảnh khắc anh mong chờ bao lâu lại tới vào lúc không thích hợp nhất
thế này. Minh Nhật định đưa tay lên ôm Hạnh Lê thì dừng lại. Đôi mắt anh mở to
nhìn về hình ảnh trước mắt. Chỉ cách anh và Hạnh Lê vài bước chân là Duy Phong
với ánh mắt tối sầm lại và cái nhìn xoáy sâu vào kẻ phản bội.
***
Duy Phong tỉnh dậy giữa đêm,
trong đầu vẫn còn choáng váng vì ba chai bia liên tiếp. Anh không nhớ mình đã về
nhà bằng cách nào. Hình như sau khi đấm Minh Nhật một cái thật mạnh vào quai
hàm, Duy Phong đã uống rất nhiều. Một lúc sau, khi đã say khướt, anh lại thấy lờ
mờ bóng dáng em trai mình tới đưa anh rời khỏi quán.
Nghe thấy tiếng Duy Phong đi lại
trong phòng, mẹ anh sang gõ cửa. Minh Nhật đã kể cho mẹ anh nghe tất cả mọi
chuyện và cầu xin sự tha thứ của gia đình. Bố anh đã rất tức giận. Từ trước tới
giờ ông luôn coi trọng nền tảng của tình cảm anh em. Bây giờ hai người con trai
của ông xích mích với nhau chỉ vì một cô gái, đứa con lớn đánh đứa con nhỏ khiến
ông rất tức giận. Nhưng mẹ lại có suy nghĩ khác. Bà nói chuyện với bố hai người
một lúc, làm cho ông nguôi giận rồi quyết định nói chuyện riêng với Duy Phong.
Suốt hơn một tiếng đồng hồ, Duy
Phong chẳng nói được lời nào khi nghe mẹ kể cho anh một sự thật đã bị giấu kín
suốt ba năm nay. Ba năm trước, vào một buổi tối, Duy Phong đi học thêm nên
không ở nhà. Bố anh đi làm về đã vào thẳng phòng bếp nói chuyện với mẹ. Ông tưởng
hai người con trai đều đang đi học cùng nhau mà không biết hôm đó Minh Nhật
quên bài tập nên đi tới nửa đường phải quay về nhà lấy. Tình cờ anh đã nghe được
cuộc nói chuyện của bố mẹ.
- Em này, hôm nay thầy giáo của
hai đứa nó đã gọi điện nói với anh về kết quả cuộc thi giành học bổng toàn phần
lần trước.
Mẹ vẫn mải dọn cơm trong bếp,
chỉ cười:
- Chắc Duy Phong lại được tiếp
rồi đúng không ? Để tí em báo cho con nó biết.
Bố thở dài một cái:
- Thật ra không phải vậy. Người
được giải nhất là Minh Nhật. Chỉ có một suất học bổng duy nhất cho nó thôi. Các
thầy giáo ở Anh đánh giá rất cao khả năng sáng tạo của Minh Nhật. Duy Phong chỉ
được giải nhì thôi.
Mẹ dừng làm cơm, nhìn bố chăm
chằm:
- Sao lạ vậy? Thế anh bảo thầy
giáo thế nào? Đây là tin vui cho Minh Nhật nhưng chắc Duy Phong sẽ buồn lắm. Thằng
bé rất hi vọng mình sẽ được giải cao nhất.
Bố thở dài , uống một cốc nước
đầy rồi nói tiếp:
- Anh cũng thấy lạ. Anh khó
nghĩ quá. Thầy chủ nhiệm bảo mình nên để Minh Nhật đi du học. Thằng bé rất có
tài, nó có thể phát huy khả năng của mình nếu được khuyến khích. Nhưng mà nhà
mình không đủ kinh tế để cho cả hai đứa đi được. Mà Duy Phong thì cũng muốn đi
quá rồi.
Minh Nhật đứng sau cánh cửa
phòng bếp đã nghe thấy hết tất cả mọi chuyện. Trong khi bố mẹ vẫn đang bàn bạc
nên nói với Duy Phong thế nào, Minh Nhật lững thững đi vào phòng bếp và nói với
mẹ mong muốn của mình.
Duy Phong thấy hơi khó thở khi
tiếng mẹ vẫn chầm chậm kể cho anh nghe mọi chuyện. Minh Nhật đã từ chối không
nhận học bổng. Anh đã nói với thầy giáo bài đó là do mình copy từ một người
khác, và vì thế mà anh không đủ tiêu chuẩn nhận học bổng nữa. Minh Nhật bị loại
khỏi dánh sách nhận giải trong bí mật. Duy Phong nghiễm nhiên trở thành người
được giải nhất. Duy Phong chọn đi du học còn Minh Nhật thì chọn ở lại đây. Nếu
Duy Phong chọn cái gì trước thì Minh Nhật đương nhiên sẽ chọn phần còn lại. Họ
là anh em sinh đôi nên họ sẽ luôn tuân theo quy luật bù trừ như thế. Anh là
anh, anh chọn trước, em là em, em sẽ chọn sau.
Tiếng mẹ chậm rãi hơn nữa:
- Thật ra đó không phải là lần
đầu tiên Minh Nhật nhường cho con những gì đáng lẽ thuộc về nó.
***
Có nhiều sự thật Duy Phong đã
không bao giờ biết. Có những thứ em trai anh đã hi sinh cho anh mà anh không
bao giờ biết được. Khi hai anh em họ mới bước vào trường cấp ba, cả hai cùng
tham gia thi tuyển vào đội bóng rổ. Lúc đó điều kiện để tham gia rất nghiêm ngặt.
Trước ngày thi tuyển chính thức, ngày nào Minh Nhật cũng tập luyện với Duy
Phong chỉ để chắc chắn Duy Phong đạt đủ mọi tiêu chuẩn. Nhưng sau vài buổi tập
thử, huấn luyện viên nói riêng với Minh Nhật chỉ có thể chọn thêm một vị trí nữa
nên định sẽ chọn Minh Nhật vào vị trí còn thiếu đó. Lần này Minh Nhật cũng đã lại
từ chối dù rất muốn tham gia. Duy Phong đã được chọn vì trong ngày thi thật,
Minh Nhật đã tự ném bóng vào lưới nhà. Sau lần đó, Minh Nhật bị mọi người nhìn
nhận như một kẻ lập dị và thất bại, một kẻ thậm chí không thể tung quả bóng
đúng vào quỹ đạo của nó. Chỉ có huấn luyện viên là hiểu lí do Minh Nhật làm thế
nên đã chọn người anh trai để làm cậu em vui lòng. Sau này có thêm nhiều cơ hội
nữa nhưng Minh Nhật không bao giờ chịu tham gia vào đội bóng rổ, cậu sợ mình sẽ
lấy đi ánh hào quang xung quanh anh trai của mình. Minh Nhật biết từ hồi cấp 2,
Duy Phong đã nhiều lần trốn mẹ đi tập bóng rổ sau giờ học. Nếu Minh Nhật được
tham gia vào đội bóng còn Duy Phong thì không, đó sẽ là sự bất công có thể làm
rạn nứt tình an hem của họ. Vả lại từ trước tới giờ, vị trí của Duy Phong luôn
là nơi có những ánh hào quang và sự ngưỡng mộ của mọi người, còn Minh Nhật luôn
là người ủng hộ, đi theo anh trai mình khắp mọi nơi. Minh Nhật đã trở thành một
khán giả trung thành trên khán đài, ngắm nhìn anh trai mình được mọi người tung
hô và tưởng tượng cảnh hai anh em sát cánh bên nhau cùng chơi bóng một ngày nào
đó. Thỉnh thoảng Duy Phong cũng bắt gặp em trai mình tung vài quả bóng vào rổ
sau giờ tan học. Nhưng anh đã không bao giờ chú ý tới điều này. Chỉ có mẹ anh,
mỗi lần thấy Minh Nhật mân mê trong tay quả bóng rổ có viết tên Duy Phong là lại
thở dài. Mẹ đã nhiều lần khuyên Minh Nhật nên tìm cơ hội tham gia đội bóng rổ lại,
nhưng lần nào cũng thế, Minh Nhật chỉ cười cười rồi nói lảng sang chuyện khác.
Minh Nhật có những nguyên tắc sống của riêng mình. Nguyên tắc số một là: “Cái
gì đã thuộc về Duy Phong thì không bao giờ thuộc về Minh Nhật nữa”.
Nói xong tất cả, mẹ đặt một bàn
tay lên tay Duy Phong rồi nói:
- Duy Phong à, chỉ là một cô
gái thôi mà. Con có thể nhường cho em trai con được không?
Duy Phong không nói gì. “Chỉ là
một cô gái”, nhưng đó lại là cô gái anh trái tim anh đã luôn hướng vế suốt ba
năm. Em trai anh đã nhường cho anh đi du học, nhường cho anh ước mơ và vị trí
trong ánh hào quang. Bây giờ Duy Phong nghĩ Minh Nhật chắc cũng sẵn sàng nhường
Hạnh Lê cho anh. Duy Phong thấy những lời mẹ kể ù ù bên tai, anh đi sang phòng
bên cạnh. Minh Nhật vẫn chưa ngủ, lại đang ngồi đọc sách như mọi khi, trên má vẫn
còn vết bầm từ cú đấm lãnh hôm qua. Duy Phong giơ ra trước mặt Minh Nhật một
túi chườm đá lạnh rồi ngồi xuống ghế, đoạn nói:
- Chườm đi, để ngày mai mà bị
sưng lên người ta lại bảo anh ỷ lớn bắt nạt em đó.
Minh Nhật cầm túi chườm từ tay
Duy Phong, lí nhí nói lời cảm ơn. Duy Phong xoay xoay khung ảnh chụp hai anh em
đặt trên đầu giường Minh Nhật, nói tiếp:
- Cũng may cho em là anh bỏ học
boxing lâu rồi. Nếu không em đã có diễm phúc được ngồi ngắm lan can viện cả
tháng rồi.
Duy Phong xoay lại mặt sau của
khung ảnh thì nhìn thấy một tấm ảnh nhỏ của Hạnh Lê ở phía sau. Anh nhìn kĩ tấm
ảnh, hít một hơi thật sâu rồi lại đặt nó về vị trí cũ. Duy Phong nói gọn lỏn một
câu rồi bước nhanh ra ngoài cửa:
- Chủ nhật này có rỗi không? Đi
tập bóng rổ với anh.
Tối hôm đó, sau một hồi đắn đo,
Duy Phong nhắn tin cho Hạnh Lê:
- Em nói em quên mất đã từng
yêu anh. Còn anh, anh thỉnh thoảng đã nghĩ tới bản thân mình quá nhiều mà quên
mất mình cũng có một người em trai để quan tâm. Anh thật không ngờ em trai anh
lại tìm thấy sự quan tâm và đồng cảm ở một cô gái xa lạ như em.

Hạnh Lê ngồi trước giá vẽ. Cô
đang vẽ giở một dòng sông, những con thuyền, những cánh buồm no gió. Bức tranh
sắp hoàn thành, cô chỉ còn cần quyết định màu tô nữa là xong. Bỗng có tiếng gõ
cửa cộc cộc, Hạnh Lê hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Duy Phong. Sau khi nhìn thấy
sự tức giận của anh lần trước, cô không nghĩ là anh sẽ còn tới tìm cô. Duy
Phong cố nói giọng tự nhiên, đi tới gần giá vẽ của Hạnh Lê, cầm bức tranh của
cô lên ngắm nghía rồi nói:
- Em lúc nào cũng thích giấu những
cảm xúc của mình sau các bức tranh nhỉ. Anh chẳng bao giờ biết được em nghĩ gì.
Hạnh Lê nhấc bức tranh từ tay
Duy Phong, nhìn vào mắt anh và nói:
- Thật ra hôm đó Minh Nhật tới
đây là để thuyết phục em quay về với anh. Anh ấy hoàn toàn không muốn làm anh bị
tổn thương.
Duy Phong áp hai bàn tay vào má
Hạnh Lê, hỏi:
- Vậy em nói sao ? Em có quay về
với anh không?
Hạnh Lê lắc đầu:
- Không. Em không muốn phải gượng
ép bản thân mình thêm nữa. Em không muốn bất công với anh, Duy Phong à. Bây giờ
em chỉ muốn anh hãy đối xử tốt với em trai anh. Minh Nhật không có lỗi. Khi em
16 tuổi, em đã bị nhầm lần giữa tình yêu và sự ngưỡng mộ. Chỉ thế mà thôi.
Duy Phong nhìn sâu vào mắt Hạnh
Lê. Anh biết cô nói thật. Anh nắm chặt bàn tay cô nhưng hình như bàn tay cô đã
trở nên lạnh giá trong tay anh mất rồi. Duy Phong rời khỏi phòng Hạnh Lê. Anh
đi bộ chầm chậm trên con đường vắng , nhớ lại những ngày học trung học anh được
coi là ngôi sao sáng của trường còn Minh Nhật là kẻ lập dị. Trong lòng Duy
Phong đầy những mâu thuẫn. Mới ngày hôm qua anh còn thấy em trai mình thật ích
kỉ. Nhưng bây giờ anh đang cảm thấy điều ngược lại. Chính anh mới là kẻ ích kỉ.
Anh đã luôn chỉ nghĩ cho bản thân mình. Ngay cả chuyện em trai anh thích chơi
bóng rổ mà anh cũng không biết. Không phải lỗi của Minh Nhật và Hạnh Lê, chính
anh đã đẩy họ tới bên nhau. Anh mất cô ấy chỉ vì anh đã luôn tự tin mình nắm giữ
được trái tim cô ấy.
Duy Phong bước vào hàng bán đồ
lưu niệm trên phố, mua vội vài tờ giấy và chiếc bút bi. Anh cắm cúi viết ra những
suy nghĩ của mình.
***
Trong phòng của mình, Minh Nhật
đang xem lại những tấm ảnh chụp chung của ba người. Anh nhìn kĩ từng tấm ảnh một
rồi lại cất chiếc máy ảnh sâu vào trong ngăn tủ.
Hai ngày sau, Minh Nhật nhận được một lá thư gửi từ chính anh trai của mình. Trong thư, Duy Phong chỉ viết vài dòng ngắn ngủi. Những con chữ xô đẩy lên nhau tràn ngập cảm xúc.
“Minh Nhật,
Anh
phải suy nghĩ rất nhiều mới quyết định viết thư cho em. Điều này thật buồn cười
bởi chúng ta sống cùng nhà, hơn hai mươi năm nay chúng ta chẳng giấu nhau điều
gì. Anh đang rất xấu hổ. Anh đã không biết tí gì về những sự hi sinh của em.
Anh đã tưởng mọi việc dễ dàng với mình là lẽ đương nhiên nó phải thế. Vài ngày
trước, anh cứ nghĩ Hạnh Lê là người quan trọng nhất với mình. Nhưng anh đã nhầm.
Em là em trai của anh, và vì thế là người quan trọng nhất với anh. Không phải
anh đang nhường Hạnh Lê cho em nhưng anh muốn em hãy làm điều gì đó cho bản
thân mình. Nếu em yêu cô ấy, hãy chứng minh cho anh thấy em xứng đáng với cô ấy
hơn anh. Nếu em yêu cô ấy, hãy làm cô ấy hạnh phúc hơn những gì anh có thể tưởng
tượng được. Đừng nghĩ anh đang nhường cô ấy cho em. Không ai đủ cao thượng mà
nhường đi được tình cảm của mình cả, chỉ trừ khi người ta chắc chắn mình không
còn có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu nữa. Hãy hứa với anh em sẽ làm
được, và em biết đấy, anh là anh trai của em, nên sẽ mãi mãi đứng về phía em, ủng
hộ em”.
Minh Nhật gấp đôi lá thư lại.
Anh nghĩ mình cần phải giải thích với Duy Phong. Thực ra anh chưa từng trách gì
anh trai mình cả. Anh cũng không coi việc mình từ chối đi du học hay vào đội
bóng rổ là sự hi sinh gì cả. Đối với Minh Nhật mà nói, nếu tất cả những việc đó
không xảy ra, anh đã không bao giờ có cơ hội trở nên thân thiết hơn với Hạnh
Lê. Anh sẽ chẳng bao giờ tìm được một người hiểu mình như cô nếu anh không làm
thế. Minh Nhật không nuối tiếc những gì từ bỏ, anh biết Duy Phong đã nỗ lực rất
nhiều. Và Duy Phong thực sự xứng đáng hơn anh. Nếu phải chọn lại giữa việc đi
du học và quen thân với Hạnh Lê thì Minh Nhật vẫn không chần chừ mà lựa chọn điều
thứ hai.
***
Trong lúc Minh Nhật đang ngồi
trong phòng đọc bức thư thì cách đó hai con phố, Hạnh Lê cũng nhận được một tin
nhắn của Duy Phong:
- Hạnh Lê, nếu như tất cả mọi
người đều có quyền được hưởng hạnh phúc và tình yêu trọn vẹn thì cả em và em
trai anh cũng thế.
Hạnh Lê đút điện thoại vào túi
áo, mỉm cười nhẹ. Cô nhìn hộp sáp màu rồi quyết định chọn một màu sáng tô lên bức
tranh đang dở dang của mình.
…
Một năm nữa lại qua đi, mùa hè
năm tới, người ta vẫn nhìn thấy ở nhà ga sân bay Nội Bài có một cô gái đứng đợi
người thân trong chuyến bay trở về từ Anh như thường lệ. Cánh cửa kính lại mở
ra, Duy Phong đeo cặp kính râm, khoác chiếc túi thể thao màu đỏ trên vai, giơ
tay cao vẫy gọi Hạnh Lê. Cô mừng rỡ chạy lại phía anh. Họ lại bước đi cạnh
nhau, anh khoác nhẹ vai cô, hỏi:
- Sao rồi cô bé ? Vẫn đối xử tốt
với em trai của anh đấy chứ?
Hạnh Lê gật đầu rồi đấm nhẹ vào
vai chàng trai đi cạnh cô một cái. Họ vừa đi bên nhau vừa cười nói vui vẻ như
hai người bạn thân lâu ngày gặp lại. Một lúc sau, có chiếc taxi lại chạy băng
băng trên phố, đưa hai người tới sân bóng rổ trường đại học Bách Khoa - nơi
Minh Nhật vừa kiến tạo một đường ném bóng tuyệt vời khi lần đầu đeo băng đội
trưởng.