Chúng tôi là Duy và Dương, giống nhau đến mức người thân trong gia đình cũng chẳng thể phân biệt. Nhưng sẽ thế nào, nếu một ngày, có cô nàng xuất hiện và gọi đúng tên tôi - Duy...
Lấy cảm
hứng từ Ouran High School host club và Hajime is #1.
“Giống
nhau quá”
“Đâu
là Duy? Đâu là Dương?”
“Không
thể phân được nữa. Hai đứa cứ như hai giọt nước,
giống đến mức như chỉ là một!”
...
Họ
vẫn thường nói như vậy khi không thể chỉ
ra ai là ai trong hai anh em chúng tôi. Vẻ mặt lúng
túng của họ làm chúng tôi vô cùng thích thú. Với
chúng tôi, họ đều là những kẻ ngốc. Chỉ
là ai là Duy, ai là Dương, họ cũng không bao giờ nói chính
xác được.
Không
phải việc đó rất đơn giản hay sao?
Chúng
tôi chẳng bao giờ nhầm lẫn cả.
Buồn
cười hơn là ngay người thân trong gia đình cũng phải
chịu chết. Đó có phải lỗi của chúng tôi không?
Không phải! Chúng tôi là hai người cơ mà! Không thể phân
được là lỗi của họ, kể cả khi chúng tôi có luôn ăn
mặc giống hệt nhau, để tóc giống nhau và có cùng một
biểu hiện cảm xúc.
Dương
là Dương, Duy là Duy. Dương là Duy, Duy là
Dương. Thật quá buồn cười!

Thỉnh
thoảng bố chúng tôi lại lôi quyển album ảnh ra, nhìn
một lượt để rồi thốt lên một câu “Chúng mày
giống nhau thật!” hoặc đem khoe với bạn bè
của chúng tôi. Chúng tôi chẳng thích điều đó lắm,
vì hồi bé chúng tôi thường bị mẹ bắt
ăn mặc đồ của con gái. Lúc nào cũng là những bộ
váy diêm dúa và sặc sỡ các màu. Ngoài ra chúng tôi còn
bị ép đeo nơ và đội tóc giả. Nhưng vì quá dễ thương
nên chẳng có hề gì, chỉ là nếu mấy đứa con gái nhìn
thấy sợ là sẽ mất hình tượng về vẻ nam tính của
tuổi mười bảy bây giờ thôi.
Nhưng
tôi nhớ, hồi ấy chúng tôi đã không hề phàn
nàn gì về sở thích của mẹ, trong các bức
ảnh, chúng tôi luôn cười, cười cùng một loại cười
- khoái trá. Vì chúng tôi biết, dù có thành
con gái đi chăng nữa thì cũng vẫn chẳng có
ai chỉ ra được đứa nào là Dương còn đứa nào
là Duy.
Có
lần, trong dịp Giáng Sinh, chúng tôi được cho mặc
những bộ váy con gái rất đẹp, tóc giả màu
vàng và đeo nơ. Tôi rất thích khi thấy mình và
Dương giống hệt nhau như vậy. Nhưng mẹ luôn bảo
chúng tôi không nên để người khác phải khó xử bởi
việc không thể phân biệt được hai đứa. Vì vậy lần
này, bà đã cẩn thận đeo cho chúng tôi hai chiếc nơ khác
màu. Không hề phản đối, tôi và Dương chỉ nhe răng cười
“gian”, chẳng ai biết được những trò đùa của chúng
tôi chưa bao giờ dừng lại.
“Nơ
xanh là Duy, còn nơ đỏ là Dương!”, bà bác đầy vẻ
quý tộc của chúng tôi cố ra vẻ như thân thiết lắm dù
bà ấy chả biết tí gì về chúng tôi. Bà ấy đã
dám chỉ ra đâu là Duy còn đâu là Dương cơ đấy!
Dĩ nhiên là chẳng ai trong hai anh em chúng tôi thích cái kiểu
giả tạo của bà ấy cả. Chúng tôi ghét những đáp án
đúng.
“Nhầm
rồi!”, chúng tôi đồng thanh.
“Nơ
xanh là Dương”, tôi chỉ vào Dương.
“Còn
nơ đỏ là Duy”, Dương chỉ vào tôi.
Bà
bác bắt đầu bối rối, vội cười trừ rồi nhanh
chóng sửa lại, “Vậy thì nơ xanh là Dương, còn
nơ đỏ là Duy!”, bà ta vênh mặt, “Bây giờ thì đúng
rồi nhé!”
“Nhầm
rồi!”, chúng tôi đồng thanh lần nữa.
“Nơ
xanh là Duy”
“Còn
nơ đỏ là Dương”.
Chúng
tôi vừa nói vừa chỉ vào đứa còn lại, “Bác
ngốc thật!”, rồi quay người bỏ đi.
Khỏi
nói cũng biết bà bác ấy tức đến mức nào, cứ thế
gào lên rằng sẽ bảo mẹ cho chúng tôi một trận vì đã
rất hỗn với người lớn. Chúng tôi chẳng thèm quan tâm,
vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiêu kì và cái cách hất vai rất
điệu của ngày đó cho đến khi cách ăn mặc trở lại
với đúng giới tính của mình vào năm mười tuổi.
Nhưng
đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn luôn là hai đứa
trẻ cách biệt như thế, luôn tự cao và
rất ý thức về bản thân mình.
“Bác
ấy ngốc thật!”, Dương nói.
“Phải
đấy. Chúng ta có bao giờ nhầm ai là Dương, ai là Duy đâu
cơ chứ!”, Tôi đáp lại, nắm lấy hai bàn tay Dương.
Và
rồi cả hai chúng tôi đều cười.
Nếu không
có một cặp sinh đôi, quả là đáng tiếc cho
bạn, bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu được những
cảm giác này! Thật thú vị biết bao khi tôi có
thể là Dương và Dương có thể là
tôi. Chúng tôi đến trường, mỗi ngày đều đổi vai cho
nhau và chẳng ai nhận ra sự khác biệt. Mọi thứ đều
rất tuyệt vời, ngay cả bây giờ khi chúng tôi mười bảy
tuổi. Bạn cùng lớp và thày cô giáo, thậm chí đã không
ai có đủ sự tự tin để kết luận người nào là Duy
còn người nào là Dương nữa. Vì thế mà tôi và Dương
có thể đổi chỗ ngồi cho nhau trong lớp, tôi và Dương
có thể thay nhau lên bảng kiểm tra bài hoặc là bày ra vô
số trò nghịch ngợm phá phách để rồi cuối cùng chủ
nhiệm lớp cũng phải ngậm ngùi bỏ qua vì không thể nói
chính xác ai trong chúng tôi đã làm những điều tệ hại
đó.
Nói tóm
lại là, thế giới của tôi và Dương chỉ
có hai khái niệm, “chúng tôi” và “không
phải chúng tôi”. Những gì “không phải chúng tôi”
thì chẳng bao giờ bước vào được thế
giới của chúng tôi cả. Có lẽ vì họ đã quá hời hợt.
Một buổi
sáng, khi tôi và Dương vừa tới lớp, một đứa
bạn đã hớt hải chạy tới và bảo với tôi rằng
một con bé lớp dưới định tỏ tình với tôi,
đưa kèm một lá thư gắn trái tim chi chít. Nhưng
hắn có vẻ lúng túng không biết nên đưa cho ai
trong hai chúng tôi, đành hỏi, “Vậy hôm nay ai là Duy?”.
Tôi nhìn Dương rồi phá ra cười, chợt nghĩ liệu đứa
con gái ấy có biết ai là Duy không cơ chứ! Đã không ít
trường hợp như này, bọn con gái chạy đến xin số điện
thoại của tôi, rồi sau đó các cuộc gọi dồn dập tới,
giọng ở đầu dây bên kia ngọt như kẹo đường, “Alô,
anh Dương ạ?”, mà đến phát ngán. Thế nên để trò vui
của hai chúng tôi được hấp dẫn thì các cô gái nên bày
tỏ trực tiếp như thế này! Mà thêm cả thư thì càng tốt.
“Này
Duy, nó đến rồi kìa!! Đang đợi cậu ở ngoài hành
lang đấy! Ra đi!”
Nghe thế,
tôi và Dương nhếch mép nhìn nhau cười, bỏ ngang
cuốn truyện đang đọc dở tại đấy. Tôi
nháy mắt ra hiệu với Dương rồi ra ngoài trước cầm theo
lá thư của nhỏ.
Một loại
con gái hết sức phổ biến, người đợi tôi ngoài
cửa là một nhỏ lớp Mười, chỉ cao chừng đến vai tôi,
người nhỏ nhắn, mặt mũi cũng khá dễ thương, nhưng có
điều kiểu tóc chả hợp với khuôn mặt một tí nào cả.
Tôi nghĩ mình không ưa loại này, dù sao thì ngay từ đầu
cũng đã không định đơn-thuần nhận thư của cô ta.
“Anh...
anh là Duy ạ? Em... em...”, nhỏ ấp úng, lấm lét nhìn
tôi, hai má đỏ ửng.
Tôi cười
dịu dàng, cúi xuống gần mặt nhỏ hơn, “Anh đã
đọc thư của em rồi”.
Rồi bằng
vẻ mặt buồn rầu, tôi nói tiếp, “Nhưng tiếc quá,
anh là Dương, bạn anh đã đưa nhầm thư cho anh, không
phải Duy mà em thích”.
Nhỏ
tròn mắt nhìn tôi trong sự thoảng thốt, khuôn mặt
lộ rõ sự xấu hổ, miệng thì lắp bắp
không ra câu, “Em... em...”
“Làm
sao bây giờ nhỉ? Là anh thì không được rồi. Nhưng anh
lại để ý em từ lâu. Còn Duy hình như đã có ai đó.
Không được? Đúng không?”, tôi làm ra vẻ đau lòng, lặp
đi lặp lại mấy từ cuối để nhấn mạnh cho nó biết
ý của tôi.
Đến
giờ thì con bé có vẻ hoàn toàn tin những lời tôi nói
là sự thật. Trong mắt nó chắc là toàn hình ảnh của
Dương. Chẳng suy nghĩ gì, nó nói tiếp trong sự ngượng
ngùng, “Với em thì... là anh Dương cũng được...”
Bingo!
Đúng như những gì tôi đã nghĩ! “Chúng
tôi” luôn thắng mà! Còn “không phải chúng tôi”
thì chỉ đến thế!
Tôi lập
tức dừng ngay mọi cảm xúc vờ vịt vừa nãy của
mình lại để chuyển sang nụ cười “gian” bản chất,
bỏ hai tay vào túi quần rồi quay sang nhìn Dương đang đứng
khoanh tay dựa người bên cửa. Tôi nghêng đầu, “Này Dương,
cô ấy bảo là anh thì cũng được đấy!”
Cô
ta ngơ ngác nhìn cả hai chúng tôi trong sự kinh ngạc.
Tôi dám chắc đến bây giờ cô ta cũng còn chẳng biết
đâu là Duy đâu là Dương ấy chứ. Nhưng con gái thì vẫn
là con gái, hai mắt cô ta bắt đầu đỏ rồi hoen nước
mắt.
“Chán
thật! Lần nào kết quả cũng như vậy!”, Dương lắc đầu
và chép miệng.
Tôi lại
gần chỗ Dương, đưa Dương lá thư rồi cả hai cùng thẳng
tay xé. Có lẽ vì quá bàng hoàng mà đứa con gái ấy đã
bật khóc tức tưởi, hai bàn tay nắm lại đầy bức xúc,
“Thật quá đáng! Các anh... Tại sao lại làm thế chứ??”
“Người
quá đáng là ai hả? Cái kiểu gì mà ai cũng được?
Tình cảm chỉ đến thế thôi thì ngay từ đầu đừng gửi
mấy thứ nhảm nhí này làm gì!”
Dương
lạnh lùng thả vụn giấy ngay trước mặt cô ta,
đôi mắt một mí của anh đột nhiên băng giá đến
đáng sợ.
“Muốn
đi chơi với bọn này thì phải xem lại đi! Lần sau ráng
nghĩ cách tỏ tình nào hay hơn nhé!”
Chúng
tôi cùng bỏ vào trong, mặc kệ cô ta có
đứng đó khóc hay là chạy biến đi đâu mất
vì quá xấu hổ. Có mấy đứa nhìn
được cảnh vừa rồi liền bảo chúng tôi là độc
ác, nhưng rõ ràng lỗi là ở cô ta. Cô
ta đã không phân biệt được chúng tôi là một nhẽ, đằng
này lại còn tỏ tình với ai thì cũng được thì đúng
là khó chấp nhận! Quả là một kẻ tầm thường!
Điên
ở chỗ những chuyện như vậy lại xảy đến chẳng ít
với tôi và Dương ngay từ năm học trước đến tận bây
giờ. Nhưng được cái, mỗi lần chúng tôi đều nghĩ ra
cách để có thể khiến sự tình hay ho hơn trước. Dần
dần tôi phát hiện ra Dương được hâm mộ nhiều hơn tôi.
Bọn con gái thường hay xin số điện thoại và nick chat
của Dương, hoặc là hỏi thăm về những điều linh tinh
xung quanh Dương. Trớ trêu là lần nào tôi cũng là người
phải trả lời những câu hỏi chẳng liên quan gì đến
mình như thế. Tuy nhiên tôi không thấy bực mình, ngược
lại còn thấy vui vì mình và Dương luôn giống nhau như
vậy.
Thường
thì tôi hay bị “tóm” lúc tan học khi đợi
Dương lấy xe về. Tôi hay ra trước Dương, đứng ở cổng
trường và trở thành đối tượng của đám con gái. Đôi
khi hứng lên tôi cũng giả vờ luôn mình là Dương, nhận
quà Giáng Sinh hộ, nhận quà Valentine hộ, nhận luôn quà
sinh nhật hộ. Nói tóm lại là tất tần tất những gì
đám con gái muốn đưa cho Dương. Điều buồn cười là
chẳng đứa nào nhận ra tôi là Duy cả.
“Này,
nhận lấy cái này đi Duy!”
Tôi tròn
mắt, như không tin vào tai mình. Gì cơ? Tôi bị
lộ rồi á? Đám con gái xung quanh cũng ngạc
nhiên không kém. Dương thì còn đang mắc kẹt trong nhà xe,
tôi thì bô bô cái mồm rằng mình là Dương, còn mấy đứa
lớp dưới vẫn nhìn tôi như thể tôi là Dương thật. Thế
mà... Cái gì chứ???
Kì 2: Duy, Dương và cô gái kì lạ