Cái thói hóng hớt, nghe không ra đầu ra cuối, “tai nọ xọ tai kia” và cũng vì kém hiểu biết về XXX mà đã làm tớ phải một phen hết vía đấy!!!
Một
hôm quá đà…
Chuyện bắt
đầu từ khi tớ có “người iu”! Đối với tớ thì đây
chỉ là chuyện hơi bất ngờ xíu xiu (vì thực ra hai đứa
có tình củm với nhau lâu rùi, tại tớ ngại không dám
thể hiện sớm thui), nhưng đối với bạn bè tớ thì thật
là một tin giật gân động trời động đất. Chả là trước
đó tớ đã “trót” hùng hồn tuyên bố “sẽ không có
iu đương gì hết cho đến khi tròn 20 cái xuân xanh”. Thế
cho nên, lũ bạn tớ đã “ồ” lên khoái chí khi biết
thông tin giật gân này, càng khoái chí hơn khi biết girlfriend
của tớ không phải ai khác mà chính là cô nàng ngồi cùng
bàn – người đã từng bị tớ đặt cho biệt danh là “con
nhóc vắt mũi chưa sạch”.

Chính vì “chuyện tình ngoài
dự đoán” này mà tớ và bạn ấy đi đâu cũng bị lũ
bạn “super soi” kĩ càng, và còn bị chọc ghẹo đủ kiểu
nữa chứ. Mà chẳng hiểu sao “phạm vi phủ song” lũ bạn
tớ (và bạn ấy) lại rộng đến thế cơ chứ?! Rạp chiếu
phim? Có. Quán trà sữa? Có. Tiệm café xanh? Có. Và ngay cả
công viên cũng có nốt!
Đã bao nhiêu lần hai đứa tớ đi
chơi đều bị chúng nó bắt gặp. Có khi thì chúng nó xồ
ra trêu cho phải “bỏ dép chạy lấy người”, có hôm
chúng nó nú, nấp, rình, mò rồi về lớp “tường thuật”
lại buổi hò hẹn của bọn tớ với đủ các “gia vị”
đã được thêm thắt. Vì thế, đối với hai đứa tớ
(nhất là tớ), việc có một không gian riêng tư là cực
kỳ, cực kỳ… thèm khát. Bố mẹ tớ hay đi công tác hơn
nên thỉnh thoảng bạn ấy lại về nhà tớ chơi và ăn
cơm ở đó. Chính ở trong “vương quốc gia đình” này
mà tớ đã nắm được tay và có được first kiss lãng
mạn với bạn í đấy! Thế cho nên, mỗi lần bố mẹ tớ
đi vắng mà hai đứa không phải đi học là tớ lại rủ
bạn ấy sang nhà chơi.
Cho đến
một hôm, bố mẹ tớ không có nhà và hai đứa tớ lại
ngồi xem phim cùng nhau như mọi khi, tớ quay sang bạn í định
trêu thì chợt nhìn thấy bạn í dễ thương lạ (chắc tại
cái quạt thổi tóc bay bay nên nhìn… hiền ghê!). Tớ bèn
“mi” bạn í một cái, bạn ấy cười thẹn thùng, thế
là tớ lại “mi” thêm cái nữa. Đại loại “tiến trình”
như thế nào thì tớ không nhớ chi tiết (vì lúc ấy người
cứ lâng lâng như say rượu í), chỉ biết là một lúc lâu
sau thì tớ đã thuyết phục được bạn í cho tớ thử “làm
chuyện người lớn” rùi.
Tớ đưa bạn í vào phòng, bạn
í xấu hổ trùm chăn kín mít, tớ cũng hơi băn khoăn không
biết XXX thì có sao không, nhưng lúc ấy chẳng hiểu “ma
đưa lối quỷ dẫn đường” thế nào mà… tớ cứ làm
tới luôn. Buồn cười (và cũng thật may) là tớ không biết
phải XXX như thế nào (hic), thế nên sau một hồi… loay
hoay thì tớ đành chịu chết. Lại thêm bạn í cứ kêu
sợ này sợ nọ nên bọn tớ cũng chấm dứt tại đây luôn.
Sau chuyện đó, dù tớ
có trấn an và giải thích thế nào đi chăng nữa thì bạn
í vẫn cứ lo lắng là sẽ có baby (hic, tớ đã “xuất
binh” đâu mà có baby được cơ chứ! Hai chúng tớ chỉ nằm trên nhau một tí xíu thui khi vẫn còn nguyên cả quần áo nhé). Thế là, giải thích
mãi không được, cuối cùng tớ đành phải chiều lòng
ra hiệu thuốc mua cho bạn í một vỉ tránh thai khẩn cấp.
Nhìn thấy vỉ thuốc, bạn ấy như thấy “vị cứu tinh”,
uống luôn 2 viên.

3 hôm sau,
bạn ấy tìm tớ với vẻ hốt hoảng, lo lắng nói rằng
bạn í đã bị chảy máu bất thường, vì “còn 7 ngày
nữa mới đến chu kỳ kinh của tớ cơ”. Bạn ấy cứ
cuống lên làm tớ cũng thấy lo, nghĩ mãi, cuối cùng tớ
đánh liều gọi điện cho chị gái tớ. Chị ấy tính tình
như con trai nên tớ không ngại như với bố mẹ, lại thêm
làm ở Đội sức khỏe sinh sản của trường Đại học
trên Hà Nội nữa nên chắc hiểu biết nhiều về những
vấn đề này. Tớ còn chưa kịp kể hết, chị ấy đã
oang oang làm cho một tràng: “Chảy máu bất thường hả
em? XXX rồi à? Ừ, thế thì có nhiều loại bệnh nguy cơ
lắm nhé. Viêm âm đạo này, Chlamydia này, lậu này, sùi
sinh dục này, hay lộn cổ tử cung này…”. Chị tớ vừa
nói đến đấy thì tít…tít… điện thoại tớ hết tiền.
Tớ định chạy ra mua card về nạp gọi tiếp thì bạn gái
tớ đã kéo tay, mặt “xanh như nhái”: “Cái gì mà lộn
cổ tử cung, cái gì lậu? Tớ sợ quá! Ấy đưa tớ đi
bệnh viện đi”.
… phải
vào bệnh viện!
Đến bệnh
viện, bạn gái tớ cố kìm xấu hổ, “dõng dạc” trả
lời các câu hỏi của cô bác sĩ (tại tớ ngồi đợi ở
ngay phía ngoài, cách một tấm mành che nên nghe rất rõ).
Đầu tiên cô bác sĩ hỏi: “Cháu có vấn đề gì thế?
Cháu khám gì”, bạn tớ lắp bắp (chắc ngại!): “Dạ…
dạ cháu bị ra máu bất thường cô ạ”. Cô bác sĩ lại
hỏi tiếp: “Thế cháu có tác động gì vào hay có sự
việc gì xảy ra mà cháu nghĩ là có tác động đến việc
ra máu không?”.

- Dạ… có cô
ạ. Cháu đã… đã… làm “chuyện ấy” ạ. – giọng
bạn tớ lí nhí.
- Vậy à. Vậy
bạn trai cháu có làm động tác gì mạnh vào “vùng kín”
của cháu không?
Bạn tớ
lại càng lắp bắp hơn: “Dạ… không… không cô ạ. Bạn
ấy… chỉ nằm lên trên người cháu thôi ạ. Và cũng chưa làm gì
cả ạ”. Im lặng khoảng 2 giây, rồi bạn tớ nói tiếp:
“Nhưng cháu có uống thuốc tránh thai cô ạ”. Giọng cô
bác sĩ: “Bạn trai cháu đã xuất tinh chưa mà cháu uống
thuốc tránh thai?”. BX của tớ lí nhí: “Dạ… cháu…
chưa thấy có gì “xuất” ra hết”.
- “Thế tại sao
cháu lại uống thuốc tránh thai? Không xuất tinh thì làm
sao có thai được?”
- “Tại cháu sợ
cô ạ. Cháu cứ uống cho chắc ăn thôi ạ”.
- “Ừ, thế thì
cô có thể khẳng định việc cháu bị ra máu bất thường
là tác dụng phụ của thuốc tránh thai nhé…”.
Cô bác
sĩ chưa kịp nói hết thìđã nghe tiếng bạn tớ
xen vào (chắc lo quá!): “Cô ơi, cháu nghe nói ra máu
thế này cũng là triệu chứng của bệnh… lộn cổ tử
cung phải không ạ?”.
Tớ nghe
thấy cô bác sĩ “Hả?”một tiếng rõ
to, rồi thấy cô ấy cười ồ lên: “Ừ, đúng vậy. Nhưng
không phải tự nhiên mà tử cung có thể bị… lộn cổ
đâu cháu ạ. Đây là một bệnh hay gặp ở phụ nữ trẻ,
nhất là phụ nữ dùng viên thuốc tránh thai, mô cổ tử
cung trở nên dễ bị trợt, vì vậy mà thường chảy máu
sau khi giao hợp”.
- “Thế… có
phải tại cháu uống thuốc tránh thai nên cổ tử cung gì
đó bị trượt, nên ra máu phải không ạ?” – giọng bạn
tớ lo lắng.
Cô bác
sĩ lại cười to: “Không, phải có hành động
giao hợp thực sự mới khiến mô tửcung bị chảy máu
được. Cháu đã có quan hệ tình dục đâu”.
Bạn tớ
(và tớ) thở phào: “Thế mà cháu cứ
tưởng…Sợ quá cô ạ!”
- “Ừ. Không sao
là tốt rồi. Nhưng cô chân thành khuyên cháu không nên quan
hệ tình dục sớm. Cơ thể của cháu hiện nay còn chưa
phát triển hoàn thiện, tâm lý cũng chưa sẵn sàng, kiến
thức giới tính thì mù mờ, cho nên tốt nhất là cháu nên
suy nghĩ kĩ trước khi muốn làm người lớn. Và cũng không
nên uống nhiều thuốc tránh thai khẩn cấp, về lâu dài
sẽ có hại cho sức khỏe sinh sản”

- “Vâng, cháu
nhớ rồi ạ. Cháu cảm ơn cô”.
Sau chuyện
nhớ đời đó, dĩ nhiên là cả hai đứa tớ không ai bảo
ai đều chẳng bao giờ dám tái diễn lại cái “chuyện
kia” nữa. Bởi vì thực ra, tớ và bạn í đều chưa sẵn
sàng mừ!