Không đẩy các em ra ngoài xã hội
Năm học 2009 - 2010, Chu Minh Huyền và Vũ Ngọc Diệp đều có học lực yếu, hạnh kiểm yếu và phải học lại lớp 10.
Tuy nhiên, Ban Giám hiệu trường THPT Trần Nhân Tông
vẫn quyết định giữ hai em lại, tạo điều kiện để hai em định hình nề nếp
và học hành.
Quyết tâm như vậy, nhưng khi nói đến việc sẽ bố trí các em vào học lớp nào, không ít thầy cô băn khoăn và e ngại.
Thầy Đoàn Văn Vinh, nhà giáo có trên 30 năm kinh nghiệm trong nghề, đã chủ động nhận hai nữ sinh vào lớp chia sẻ: “Dù sao các em vẫn còn là những đứa trẻ, sai thì các em đã sai rồi, bây giờ phải giúp các em làm lại mới là điều quan trọng”.
Thầy quan niệm: "Khi các em đang sa vào những thói hư
tật xấu thì nhà trường, gia đình phải giang tay dìu dắt, chứ không phải
đuổi học để trò sa tiếp vào vực thẳm hư hỏng."
Thầy Vinh khẳng định với cha mẹ của hai nữ sinh:
“Mọi chuyện đã qua. Bây giờ đã khép lại trang cũ, năm nay mở ra cho các
em một trang hoàn toàn mới.”
Và với giáo viên, thầy cũng thể hiện quan điểm rõ
ràng: “Năm ngoái là năm ngoái, năm nay là năm nay. Các thầy cô hãy cho
qua những chuyện quá khứ đó và đối xử với các em như những học sinh bình
thường khác".

HS Trường THPT Trần Nhân Tông trong giờ học thể dục.
Tinh tế như dạy trò “hư”
Trong mắt thầy cô Trường THPT Trần Nhân Tông (ngôi
trường nằm cạnh "chợ trời" ở Hà Nội), việc vi phạm trong năm học trước
của hai cô học trò giờ đã lui vào quá khứ. Dù năm ngoái hai em đã làm
náo loạn không gian học đường vốn yên tĩnh của trường, nhưng chính các
em mới là người chịu sức ép nặng nề nhất.
“Nếu đi kiểm tra qua lớp của hai trò, tôi chỉ lướt
qua thôi chứ không bao giờ dừng lại lâu. Dừng lại sẽ khiến các con nghĩ
cô lại săm soi xem mình có khuyết điểm gì không, lại sợ sệt và suy
nghĩ!”- Cô Lê Thị Minh Hằng, hiệu phó nhà trường, chia sẻ.
Thầy Vinh cho biết, đầu năm học, hai nữ sinh vẫn còn
những vi phạm nhỏ như đi học muộn, ngồi trong lớp không ghi bài, nói
chuyện riêng. Nhưng gần đây, những chuyện như thế không còn nữa.Trang
phục, kiểu tóc của hai cô học trò đã bớt ngổ ngáo, dần đúng chất học trò
hơn.
Dạy những học trò đặc biệt, nhiều thầy cô giáo thường hay có thái độ đề phòng hoặc ác cảm. Theo Thầy Vinh, đó là sự tối kỵ.
“Nếu chúng ta luôn đề phòng các em, đi đâu cũng dán
mấy chữ học sinh cá biệt lên trán các em, động một chút lại gọi bố mẹ em
đến thì sẽ dồn các em sang một thái cực khác.
Các em dễ cảm thấy mình không được tin tưởng, bị ghét
bỏ. Nhẹ nhất là sinh ra chán nản, hoặc mạnh hơn là phản ứng tiêu cực và
sinh ra những hậu quả tệ hại khác”.
Vì thế, ở trong lớp của thầy Vinh, “các em hoàn toàn bình thường, không có gì phải phân biệt đối xử cả.”
Trải qua hơn 30 năm gắn bó với nghề, đã từng dìu dắt
những học trò một thời ngỗ ngược, thầy Vinh chia sẻ: “Sông có khúc, trò
có lúc. Chỉ có điều trong giai đoạn khó khăn, gia đình và nhà trường
kiên trì đồng hành với các em, để khi đi qua giai đoạn đó, tự các em
nhận thấy thật đáng sợ vì mình đã từng có một thời như thế. Cần phải hi vọng và luôn luôn hi vọng, cần phải bao dung một chút để các em có cơ hội tiến bộ."
Đối với trò cá biệt, cần nhất là gặp được người thầy yêu thương, có tâm với các em thực sự thì nhất định sẽ thay đổi.
Hai cô học trò đang tiến bộ dần. Nhưng thầy Vinh nói:
“Sự tiến bộ của các em vẫn chưa định hình vững chắc. Phải hết sức kiên
trì để rèn luyện từng thói quen tốt như ghi chép bài học, chú ý nghe
giảng, ăn mặc phù hợp, trật tự trong giờ và ứng xử hòa đồng với bạn bè”.
“Điều cần với các em bây giờ là sự ổn định và cố
gắng, mong sao sẽ không có những bất thường xảy ra. Các em hiểu được tấm
lòng người lớn đối với mình sẽ cố gắng thay đổi!- Thầy Vinh hi vọng.