Thử tưởng tượng xem, một ngày nọ cô ấy phát hiện ra "thằng" bạn thân nhất lại đi thích người yêu mình thì cô ấy có bị sock không?! Còn anh thì sao? Anh sẽ nghĩ gì về tôi, anh có khinh bỉ và ghét bỏ tôi không??
Thật sự khi viết những
dòng này thì tâm trạng tôi đang rất mệt mỏi và hụt hẫng, nhưng tất cả điều này
tự do mình tôi gây nên mà thôi. Yêu đơn phương quả thực là điều đau khổ nhất,
vì tình yêu đó chẳng bao giờ nhận được đền đáp. Tôi biết ngoài tôi ra thì còn
hàng trăm, hàng triệu người cũng đang nằm trong hoàn cảnh này. Nhưng đó là một
người con trai yêu một cô gái, hoặc người con gái yêu thầm người con trai chứ
không như tôi, 1 đứa gay... Nếu ai đó nói tình yêu này là mù quáng thì tôi vẫn
xin chấp nhận, vì khi bạn đã yêu thì lí trí luôn bị con tim lấn át.
Tôi và anh học cùng
nhau từ cấp 3. Ngoại hình anh khá điển trai nhưng lúc đấy tôi không ấn tượng lắm,
khi đó tình cảm tôi dành cho người khác
rồi. Hình ảnh của anh trong tôi khá lạnh lùng, ít nói, tôi không thích những người
như thế. Lúc ấy anh chưa quen ai cả, rồi bỗng nhiên 1 ngày anh nhận được lá thư
làm quen của cô bạn cùng khối (cô ấy là bạn thân của tôi), anh đã đồng ý. Cũng phải thôi, cô ấy khá xinh mà nói
chuyện cũng dễ thương nữa. Cô ấy và anh khá xứng đôi mà. Cô ấy kể cho tôi nhiều
chuyện về anh lắm, chẳng hạn như: lần hẹn hò đầu tiên anh ấy đã để tao leo cây
mày ơi, ba của anh ấy mất rồi... Những chuyện đấy tôi không để tâm lắm vì lúc
này tôi với anh chẳng khác nào "người dưng ngược lối". Nhưng đến năm
11 thì mọi chuyện lại khác hẳn, anh bắt chuyện với tôi và dần dần tôi với anh thân
nhau hơn. Không hiểu sao, 1 người ít nói như anh lại nói chuyện khá hợp với người
sôi nổi như tôi nữa. Quả thực những ngày tháng đó rất vui vì tôi chẳng hề ghen
tị với cô bạn thân, tôi và anh đơn thuần chỉ là bạn bè, giá như cảm xúc của tôi
chỉ dừng ở mức độ đó thì mọi chuyện đã tốt đẹp…
Một ngày nọ, tôi phát
hiện ra hình như mình đã thích anh mất rồi. Không hiểu sao, cứ vắng tin nhắn,
cuộc gọi của anh là tôi lại suy nghĩ ra hàng tá vấn đề khác, mặc dù anh không
thường xuyên liên lạc với tôi lắm. Tất cả thời gian anh dành cho cô ấy mất rồi.
Đôi khi tôi muốn vỗ về, tự an ủi mình nên đã suy nghĩ lạc quan “À có thể anh bận
học bài, hay mẹ anh nhờ anh làm việc gì rồi”. Anh luôn bên tôi, đi chơi với lớp
anh cũng đi cùng tôi, anh hay trêu tôi, anh luôn đùa với tôi, 2 đứa gần nhau
(vì học cùng lớp) nhưng lúc nào cũng có khoảng cách vô hình chắn ngang - bởi người
anh yêu, cũng là bạn thân của tôi. Tôi hay dặn mình phải cố chôn giấu tình cảm
này đi nếu không muốn mất một lúc 2 tình bạn đẹp. Cô ấy rất thân và tin tưởng
tôi, bao nhiêu chuyện vui buồn tình cảm với anh, cô ấy đều tâm sự với tôi mà.
Thử tưởng tượng xem, một ngày nọ cô ấy phát hiện đứa bạn thân của mình - là con
trai - lại đi thích người yêu mình thì
cô ấy có bị sock không?! Còn anh thì sao? Anh sẽ nghĩ gì về tôi, anh có còn nói
chuyện với tôi nữa không, có khinh bỉ và ghét bỏ tôi?! Tôi không dám nghĩ đến nữa…

Tôi đã thầm yêu anh, điều mà tôi không được phép làm vì rất nhiều lý do (Ảnh minh họa)
Lúc nào cũng vậy, khi
đi chơi có anh với cô ấy là anh lại rủ thêm tôi. Như hôm giao thừa năm rồi, anh
cũng rủ tôi đi ngắm pháo hoa, nhưng xuống được 1 tí tôi lại viện lí do đi về vì
tôi biết mình thật sự dư thừa. Tết năm nay anh cũng rủ tôi đi cùng hai người,
nhưng tôi từ chối rất nhanh vì không muốn mình bị tổn thương nữa. Anh lúc nào
chả vậy, đi chơi thì luôn rủ tôi, ngay cả khi bên cạnh cô ấy rồi cũng còn đùa
giỡn với tôi, để rồi sau đó một mình tôi gặm nhấm nỗi buồn. Tôi đơn giản như
chiếc bình phong, lúc anh buồn anh tìm đến tôi, lúc anh muốn giỡn anh tìm đến
tôi… Nhưng dù sao tôi cũng chấp nhận vì rằng con đường này tôi đã chọn, tôi sẽ
chấp nhận, tôi không ức, tôi cố kìm nén để không rơi nước mắt trước hai người.
Nhưng cô ấy dường như
đã nhận thấy sự khác lạ ở tôi, hoặc cách anh thể hiện khiến cô ấy nghi ngờ. Những
lúc tôi với anh giận nhau, cô ấy hỏi hai đứa thế nào rồi, anh luôn bảo hai đứa đang
"chiến tranh lạnh". Chính miệng cô ấy kể với tôi, cô ấy còn thêm 1
câu "Anh nói câu đó giống hai đứa bây là người yêu quá!”. Tôi chẳng biết
nói sao đành ậm ừ cho qua chuyện. Tôi biết tình cảm dù cố che đậy nhưng cuối
cùng không hiện ra bằng cách này thì cũng bằng cách khác mà thôi. Có thể anh là
con trai nên không nhận ra điều này, còn cô ấy là con gái nên nhạy cảm hơn. Cô ấy
luôn nói những câu đại loại như “Ê, tao hỏi
anh, lỡ 1 ngày C (tên tôi) thích anh thì sao? Anh nói không có đâu, nó đang
thích thằng A. mà, còn xăm tên thằng đó nữa thì làm gì thích anh được”. Tôi
cố giữ khoảng cách với anh hơn vì tôi không muốn mình gây ra phiền phức cho anh
nữa. Tôi không muốn vì mình mà anh có thể mất đi tình yêu đẹp. Tôi biết 1 đứa
như tôi thì không thể và mãi mãi cũng không có khả năng mang lại hạnh phúc cho
anh. Thử tưởng tượng nhé, anh có thể chấp nhận tôi đi chăng nữa thì còn gia
đình anh? Mẹ anh, anh chị của anh đời nào chấp nhận con trai họ đi yêu một đứa
gay như tôi.
Đã rất nhiều lần tôi bị
từ chối, kỳ thị, thậm chí họ không muốn giữ tình bạn với tôi vì sợ lại bị mọi
người để ý. Tôi đã quen với tiếng trêu ghẹo của xã hội còn anh thì chưa. Tôi đã
sống với sự khinh bỉ 18 năm nay rồi, tôi thật sự không muốn 1 ngày nào đó
"lịch sử lại tái diễn", anh sẽ giống như những người đó, khi biết sự
thật tôi đang yêu thầm anh, anh sẽ chấm dứt mối quan hệ bạn bè với tôi. Còn cô ấy,
không ít lần cô ấy liên lạc với tôi để tìm hiểu rõ thêm, tôi chỉ biết im lặng
trước sự trách cứ và nghi ngờ của bạn thân. Tôi có lỗi với cô ấy nhiều lắm,
nhưng tôi thấy mình thật yếu đuối, đã bao lần khuyên nhủ bản thân là không được
thế này, không được thế kia mà cuối cùng vẫn không làm được, vẫn đòi hỏi anh mặc
dù anh chỉ đáp lại như một người anh - người bạn thân. Những lúc xa anh tôi luôn
cảm thấy cuộc đời vô vị, tôi chỉ biết khóc mà thôi.
Sau bài viết này có ai
thông cảm, đồng tình cho tôi? Có ai thật sự hiểu cho tôi từ sâu tận đáy lòng, hay
chỉ an ủi hoặc lên án tôi là người sai trái, đã đi sai đường còn cố bao biện,
đã là gay còn đòi hỏi tình cảm ở một người bình thường? Nhưng dù sao tôi vẫn rất
– rất – rất mong những đóng góp ý kiến của các bạn để tôi bớt cô đơn hơn. Tôi
nên từ bỏ cả hai người để quên đi mối tình đơn phương, hay nói với anh dù chỉ 1
lần thôi để anh thấu hiểu, rồi sau đó thế nào tôi cũng chịu, anh có khinh bỉ
hay ghét bỏ tôi cũng cam lòng. Chứ cứ giữ mãi tình yêu đơn phương, ngày ngày
nhìn người mình yêu đi lại với bạn thân, tôi khổ sở lắm!
|
Để chia sẻ những câu chuyện thật về bạn và một ai đó bạn biết, hãy gửi mail về theo địa chỉ cauchuyenthatcuatoi@kenh14.vn. Những tâm sự của bạn sẽ được mọi người lắng nghe và chia sẻ |