Trong những buổi tụ tập bạn bè, sinh nhật, tôi không bao giờ cho em đi theo. Đơn giản vì tôi sợ gặp người quen, và cũng vì em không xinh đẹp bằng những cô bạn gái trước của tôi.
Ngày ấy, khi tôi gặp em thì với tôi, em chỉ là một cô
nhóc xấu xí không hơn không kém. Em không có khuôn mặt xinh xắn như bé
H, gia đình cũng không khá giả như L, vì vậy tôi đã không quan tâm lắm
tới sự hiện diện của em.
Suốt vài tháng kể từ khi em chuyển về khu nhà tôi, tôi mới bắt
chuyện với em. Em đã cho tôi đi nhờ trên chiếc xe đạp nhỏ nhắn của mình
tới trường. Chỉ một việc nhỏ vậy thôi, nhưng khiến tôi thay đổi hẳn
cái nhìn về em. Khi H luôn kiêu kì son phấn, L luôn chạy theo những
cuộc chơi xa xỉ và hư hỏng, thì em lại thích để mặt mộc, ăn mặc đơn
giản, chỉ chăm chú vào học. Tính cách em hòa nhã, nhí nhảnh như trẻ
con, có nét gì đó rất chân thật và thân thiện. Ngay từ khi ấy, tôi đã
có cảm tình với em, những rung động đầu tiên thật đáng nhớ.
Tôi là 1 cậu thanh niên đang lớn, tôi học cao đẳng ở
gần nhà. Tôi vẫn thường có những cuộc vui thâu đêm suốt sáng và có
nhiều thể loại bạn khác nhau, phần lớn đều ham chơi hơn ham học. Em thì
lại khác hoàn toàn, vì thế tôi thấy vui khi quen em. Trong một lần trò
chuyện, tôi nói ngày 8-3 sẽ tặng em một bông hồng, em cười ra vẻ thích
thú lắm. Tôi thấy vui khi em nhận lời một cách trẻ con như vậy, tôi cứ
nghĩ có lẽ em chỉ đang tỏ ra trẻ con dễ thương thôi, cưa sừng làm
nghé. Nhưng không ngờ, chuyện này đã khiến tôi phải nghĩ!
8-3, tôi mua hai bó hoa lớn, đẹp, còn thừa tiền tôi mua một
bông hồng nhỏ, nhưng nói thật, bông hoa ấy không đẹp lắm vì có vẻ như
nó héo rồi, giá cũng chỉ bằng gói bim bim cho trẻ con thôi. Hôm ấy,
tôi mời hai cô bạn khá thân của tôi tới, mẹ tôi làm cơm tiếp họ. Tôi
tặng mỗi người một bó hoa. Phương Anh thì tỏ ra thích thú, còn Hương
thì bĩu môi chê sao bó này xấu hơn bó kia. 2 cô bạn ôm hoa rồi bắt tôi
chụp ảnh, sau đó tôi đưa cả 2 đi chơi cùng hội bạn đã hẹn trước. Hương
thì bỏ quên hoa trong nhà tôi, còn Phương Anh vừa đi vừa bứt hoa tung
lên, một lúc sau bó hoa đã tan tành. Tôi chỉ cười, cũng chẳng để ý lắm bởi tôi
biết với các cô gái xung quanh tôi, hoa cũng chỉ để ngắm thôi, con gái bao giờ
chẳng vậy. Còn bông hoa nhỏ xấu xí, tôi để trên bàn rồi mải đi chơi với bạn.

Tôi đã đối xử với em quá tệ bạc và bất công... (Ảnh minh hoạ)
Đi chơi về khuya, tôi mệt mỏi nằm lăn ra giường. Giở
điên thoại ra, tôi mới chợt nhớ tới em, cô hàng xóm nhỏ. Tôi nhắn tin
chúc em ngày Phụ nữ vui vẻ. Tôi chúc vậy thôi chứ giờ này muộn rồi,
chắc em cũng đã ngủ. Nhưng hoá ra em chưa ngủ, em hỏi tôi đi chơi vui
không. Tôi hơi bất ngờ vì sao em biết, nhưng tôi cũng không phủ nhận.
Chẳng có lí do gì mà tôi phải nói dối cả. Em không nhắc gì tới lời
tôi đã hứa, em vẫn vui vẻ trò chuyện như mọi khi. Tôi hỏi em có muốn
nhận hoa của tôi nữa không, dù hơi muộn. Tôi hỏi vậy vì khi lên nhà
tôi thấy mẹ vẫn để bông hoa ấy trên bàn. Ngày hôm sau, tôi lại đem tặng
em bông hoa nhỏ xấu xí ấy. Em cười thích thú lắm, em cắm hoa vào lọ nhỏ rồi đặt
trên bàn rất trang trọng. Qua một đêm, hoa đã héo lắm rồi, vậy mà khi về em
vẫn cảm ơn tôi mãi. Tôi tự hỏi bông hoa xấu xí ấy có gì khiến em vui
thế, tự nhiên trong lòng tôi thấy vui kì lạ vì em thật khác những người
con gái khác, em có vẻ trân trọng món quà của tôi dù nó rất nhỏ và… vớ
vẩn.
Từ sau ngày ấy, tôi thấy em thân thiện với tôi hơn
hẳn. Tôi chợt cảm thấy em thật đáng yêu. Tôi bỗng chán những cuộc vui
chơi cùng lũ bạn, tôi thích nằm dài trên phòng và nói chuyện điện
thoại với em hơn. Rồi chúng tôi hẹn đi chơi với nhau nhiều hơn, khác
với lũ bạn hay những người con gái khác, đi bên em tôi không hề thấy mỏi
mệt hay chán nản. Ở cạnh em tôi như biến thành con người khác, chưa một
ai hiểu tôi tới vậy, có những điều tôi chưa kịp nói ra em đã hiểu
rồi. Tôi tách xa dần đám bạn của mình, thật ra phải gọi chúng là bè
thì đúng hơn. Chúng tôi đã có một quãng thời gian yêu nhau rất đẹp và đáng nhớ.
Nếu không phải vì tôi là một thằng con trai tồi tệ
thì có lẽ chúng tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế. Gia đình tôi cũng
được coi là khá giả, nhưng thật trớ trêu, nhà em lại nghèo. Hẳn các bạn sẽ nghĩ tôi thật xấu xa khi đang
yêu mà lại để ý chuyện gia cảnh, tôi không phủ nhận điều ấy. Tôi là kẻ quá đáng
trách, quá tồi tệ. Bố mẹ tôi biết mối quan hệ của hai đứa và ra sức cấm cản. Mẹ
cấm tôi không được tiến tới với em, mẹ nói thiếu gì con gái mà tôi
phải đâm đầu vào con bé không cha ấy. Thật khốn nạn là tôi - một thằng
con trai lại không phản kháng hay đỡ lời cho em lấy một câu, mà chỉ im
lặng… trách em tại sao lại không có bố. Từ ấy tôi tự đặt ra một
thỏa thuận ngầm là chúng tôi phải yêu một cách lén lút, tôi không
giải thích, nhưng tôi biết em hiểu. Em im lặng thực hiện.
Nhà hai đứa chỉ cách vài mét, nhưng mỗi lần muốn
gặp nhau, tôi bắt em đi bộ một đoạn dài để tránh mọi người nhìn thấy.
Em im lặng. Thỉnh thoảng ai đó mách nhìn thấy em đi với tôi, bố mẹ
lại mắng, tôi lại đổ tất cả cho em. Tôi trách em tại sao phải đi guốc
làm gì, mặc đẹp làm gì, đi chậm thế làm gì để người ta nhìn thấy.
Em vẫn im lặng. Em không hề ghen tị một câu khi những đứa con gái trong
xóm được bạn trai dẫn về ra mắt, được đưa đón tận cổng, tôi đã tự cho
rằng hoàn cảnh của em như vậy nên em không được quyền đòi hỏi giống họ.
Tôi không hiểu tại sao lúc ấy tôi lại thản nhiên cư xử một cách khốn nạn,
ép buộc em như vậy mà không hề thấy có lỗi.
Em vẫn yêu tôi dù tôi làm em đau không phải một hai
lần. Khi những cô gái khác được người yêu mình mua sắm cho quà nọ, đồ
kia, thì tôi chưa từng mua cho em một món quà, kể cả là rẻ tiền. Sinh
nhật em tôi phải ở lại kí túc, tôi chỉ chúc em qua điện thoại. Khi về
nhà tôi cũng không nghĩ tới việc mua quà tặng bù cho em. Em vẫn im
lặng và không hề đòi hỏi. Không phải tôi là thằng keo kiệt gì, trước
kia tôi cũng từng tặng nhiều thứ cho con gái, nhưng toàn là họ đòi.
Em thì không, chẳng bao giờ em bắt tôi mua gì, cũng không phàn nàn khi
tôi bỏ qua hết những ngày lễ. Em luôn im lặng, chỉ nói những điều
khiến tôi vui, rồi nghiễm nhiên dần dần tôi cảm thấy cho đi không phải
nghĩa vụ của con trai nữa, em là người tặng quà và chăm sóc tôi mới
đúng. Thật nực cười phải không?
Trong những buổi tụ tập bạn bè, sinh nhật, tôi không
bao giờ cho em đi theo. Đơn giản vì tôi sợ gặp người quen, và cũng vì
em không xinh đẹp bằng những cô bạn gái trước của tôi. Không phải tôi
không yêu em, mà vì tôi quá tự cao về bản thân mình, tôi đã từng nghĩ
em không xứng với tôi, đi cùng em thật mất mặt.
Còn gì nữa đây, để nói hết về một thằng đốn mạt?? Tôi
đã phản bội em, dù em luôn một lòng với tôi. Cũng không phải vì tôi
không yêu em, mà vì cái thói trăng hoa trong tôi quá lớn. Tôi tặng cô
bồ mới quen nào điện thoại, quần áo, túi sách… nhưng em thì sao? Chưa
bao giờ tôi nạp cho em lấy một cái thẻ điện thoại, mà ngược lại, em hay
mua cho tôi vì tôi lấy cớ trong kí túc đi mua thẻ mất thời gian. Tôi
luôn bất công với em, nhưng em chưa một lần tỏ ra khó chịu.
Tôi vẫn còn nhớ như in, đôi mắt em đẫm nước mắt nhìn
tôi trách móc, dù em vẫn im lặng. Em nấc lên sau mỗi tiếng thở, tặng
cho tôi một cái tát rồi quay lưng đi sau khi tận mắt thấy tôi đi cùng người
khác. Lần đầu tiên tôi cảm thấy có lỗi với em. Tôi không còn tỏ ra cao ngạo
với em được nữa, cũng không thể đổ lỗi cho em được. Những lỗi lầm trước đó cứ ào
về bóp nghẹt tim tôi, tôi quỳ xuống xin em một lần tha thứ. Đáp lại tôi vẫn là
sự im lặng của em, vẫn như hàng trăm lần khác em im lặng trước tôi nhưng giờ thì
tôi đã biết sợ rồi, tôi hoảng thực sự vì biết mình sắp mất em.
Những ngày sau đó, những ngày không em, tôi luôn sống
trong sự dằn vặt kinh sợ. Tôi nhớ nụ cười ngây thơ của em, nhớ đôi tay
bé nhỏ ôm lấy tôi từ phía sau, nhớ đôi mắt lúc nào cũng ánh lên
niềm vui nhưng cũng vì tôi mà phải khóc, nhớ tất cả những kỉ niệm
khi bên em. Nhìn quanh căn phòng, đâu đâu cũng là hình ảnh em, vì đâu đâu cũng là những món quà em
tặng dù chẳng phải ngày lễ gì. Tôi muốn được em tha thứ. Nhưng liệu
em có tha thứ nổi không khi chưa một lần tôi mua tặng em lấy một món
quà nhỏ, chưa một lần đói xử công bằng với em như một người bạn gái.
Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc.
Bây giờ, ngay lúc này, tôi vẫn đang chờ đợi em quay
lại dù biết quá vô vọng. Em đã khiến tôi nhận ra một điều, tôi mới
là người không xứng đáng với em chứ không phải như bố mẹ tôi nói: em và
gia cảnh nhà em không xứng với tôi. Mất em, tôi sẽ mất đi tất cả. Người
ta thường chỉ nhận ra giá trị của một người khi mất đi người ấy.
Giờ thì tôi mới hiểu được điều dường như rất đơn giản ấy. Tôi viết
ra những dòng này chỉ muốn mọi người hãy chỉ trích tôi thật nhiều vào,
tôi biết mọi người sẽ căm ghét tôi ghê lắm, cũng giống như em đang ghét tôi vậy.
Ngay cả chính tôi cũng thấy ghê sợ bản thân mình, tôi đã đối xử một cách hèn hạ
với người mình yêu nhất, tại sao vậy?!!
Nếu như em có thể đọc được, tôi muốn xin em một cơ hội để
chứng minh tình cảm của mình, tôi sẽ sống thật khác để không bao giờ vuột mất
em thêm lần nữa…