Nhìn cách bố đánh đập, chửi bới mẹ, tôi không còn dám tin vào những người xung quanh mình nữa, nhất là con trai! Nhưng khi tôi thề rằng sẽ tránh xa lũ con trai, thì cậu ấy lại xuất hiện và khiến tôi phải suy nghĩ.
“Mày
cút đi cho khuất mắt ông. Đồ vô dụng!!! Cút hết ra khỏi
nhà tao…” Những tiếng chửi mắng cay nghiệt, tiếng khóc nức nở và hình
ảnh bố cầm chiếc dép đập vào mặt mẹ sẽ ám ảnh tôi trong suốt cuộc đời này, như
một vệt xăm không thể xóa mờ. Nhưng điều đó đối với tôi không phải là một hồi ức
tồi tệ đáng quên đi, mà đang là thực tại, sự thật mà tôi đang phải chứng kiến
hàng ngày và đối mặt với nó.
Tôi sinh ra trong một gia đình
nghèo. Nguồn thu nhập chính của gia đình trước đây phụ thuộc vào bố - khi ông
còn chạy xe ở ga Long Biên. Còn giờ đây, chỉ một mình mẹ tôi còm cõi với gánh
xôi, bánh chưng rán từ sáng sớm cho đến tối mịt để lấy tiền nuôi chúng tôi ăn học.
Những ngày trời rét căm căm như thế này, khi mọi người còn đang say giấc trong
chăn ấm, thì mẹ tôi lại băng mình ra ngoài vì mưu sinh. Mẹ tôi nói: “Trời càng
lạnh, thì mẹ lại càng phải đi. Những ngày này mới bán được hàng con ạ. Mày
thương mẹ thì gắng học cho giỏi là mẹ mừng.” Nhìn dáng mẹ đi vào bóng tối xa dần,
mà tôi chỉ muốn trào lên nước mắt. Gia đình tôi cũng từng có một khoảng thời gian
yên ấm. Hồi mẹ chưa sinh em Thúy, bố còn đi làm và ông cũng rất thương tôi. Mỗi
tối đi làm về, thế nào ông cũng mua một hai gói kẹo về làm quà cho con gái. Nhà
hàng xóm, bọn trẻ con có tàu thủy, tàu hỏa Thomas để chơi, thì tôi cũng có thuyền
giấy của bố gấp cho. Đó là những kỷ niệm ngọt ngào đến khó quên, thứ mà tôi
luôn khao khát tìm lại…
Năm tôi lên 8 tuổi thì mẹ mang
thai em Thúy. Khi đó tôi còn quá nhỏ để nhớ hết được mọi việc. Và cũng chẳng có
ai giải thích để tôi hiểu vì sao khi mẹ tôi đang đau bụng đến ngất đi trên nền
gạch, thì bố lại bỏ đi. Chỉ có những người hàng xóm chở mẹ vào viện để sinh em,
còn tôi thì đứng khóc. Tôi đã chạy theo để gọi bố, nhưng ông làm như không nghe
thấy gì hết. Trong khi ở bệnh viện, người ta có chồng ở bên chăm sóc hỏi han,
thì mẹ lặng lẽ nằm ôm em trên giường bệnh. Những giọt nước mắt khóc thầm chảy ứa
trên khuôn mặt mẹ. Khi ấy, tôi cứ thắc mắc mãi. Tại sao bố lại làm mẹ buồn đến
vậy? Tại sao mẹ phải khóc nhiều như thế? Mẹ đâu có làm gì sai…
Từ ngày mẹ và em tôi trở về từ
bệnh viện phụ sản, bố chẳng thèm nhìn mặt em, cũng không hỏi han, bận tâm gì đến
mẹ. Ông trở nên cáu bẳn và rất hay quát tháo. Lắm hôm, ông đi biệt không về
nhà, lần nào về cũng say khướt và nôn mửa. Không chỉ vậy, cứ ngứa ngáy chân tay
là ông lại đập phá. Khi thì bát đũa, bàn ghế, khi thì nồi cơm điện, đèn bàn học… Đồ
đạc trong nhà cứ thế đội nón ra đi. Nhà đã nghèo, lại càng thêm túng quẫn khi bố
tôi không còn đi làm nữa mà chỉ biết ở nhà đập phá. Đặc biệt, ông rất ghét tiếng
trẻ con khóc. Cứ mỗi lần em tôi khóc, là một lần mẹ tôi bị ăn đòn. Không chỉ là
đánh, đấm, ông ta hành hạ mẹ tôi bằng những chiếc dây điện chập làm bốn. Mỗi lần
chiếc roi ấy quất xuống, là một lần mẹ tôi đau đến cháy da cháy thịt. Bà chỉ biết
bặm chặt môi để hứng chịu những trận đòn roi vô cớ của chồng.
Những lần như thế, tôi chạy đến
ôm em và dỗ dành để nó nín đi cho mẹ đỡ bị đánh. Nhưng càng dỗ, em càng khóc.
Không khóc làm sao được, khi những tiếng dây quật vào người mẹ tôi đen đét và
tiếng chửi rủa, quát tháo của bố vang lên trong gian nhà khiến tôi còn phải giật
nảy người vì sợ hãi. Đánh vợ, chửi con xong, ông ta thẳng tay đuổi mẹ tôi ra khỏi
nhà và khóa trái cửa lại. Ngày hôm ấy trời mưa tầm tã. Tôi hoảng hốt chạy ra
ngoài sân tìm cách mở cửa cho mẹ. Qua lỗ cửa sắt nhỏ, tôi đưa bàn tay nhỏ bé với
lấy tay mẹ đang run vì đau đớn. Tôi nghe thấy tiếng mẹ cầu xin: “Anh ơi mở cửa
cho em vào với con.” Nhưng bố vẫn tỉnh bơ đắp chăn đi ngủ. Lúc đó, tôi cảm thấy
hận bố vô cùng. Ông đã không còn là người cha mà tôi yêu quý, chờ đợi cho đến
khi ông đi làm về như hồi bé. Từ bao giờ, ông đã trở thành một kẻ bợm rượu
không còn tình người. Tôi mong ông biến mất khỏi thế gian này để đừng hành hạ,
giày vò mẹ tôi thêm nữa…

Chỉ vì không sinh được con trai mà mẹ tôi bị đánh đập, chửi rủa thậm tệ (Ảnh minh hoạ)
Thời gian tiếp tục trôi qua
trong sự cam chịu của mẹ tôi. Mặc dù tôi đã nói với bà tôi không cần một người
bố như vậy, nhưng bà vẫn kiên nhẫn nói với tôi: “Mẹ không muốn con không có bố.
Vì hai con, mẹ sẽ chịu đựng được hết. Thương mẹ thì con phải cố mà học. Sau này
kiếm một người chồng tốt, đừng như mẹ.” Những lần ngồi xoa vết thương cho mẹ,
tôi lại ứa nước mắt mà không dám nấc lên thành tiếng vì sợ bố nghe thấy. Trên
người mẹ chằng chịt những vết dây diện đỏ hoe và dập nát. Tôi thương mẹ vô
cùng. Vì sao cuộc đời mẹ lại khổ như vậy chứ.
Sau này lớn lên, tôi mới biết
rõ nguyên do mà bố đối xử tàn nhẫn vũ phu với mẹ. Đó là vì bà sinh ra tôi và em
Thúy đều là con gái, trong khi bố tôi lại muốn có con trai. Tôi thấm thía từng
câu mắng chửi của bố, vì sao ông nói mẹ tôi là cau điếc, là đồ vô dụng. Biết là
vậy, nhưng tôi nghĩ, mẹ đã không làm gì sai. Nếu không có mẹ liều mạng để bảo vệ
con, thì có lẽ em tôi đã không được chào đời. Nhiều lúc, tôi muốn chạy ra nói với
bố: “Tuy con là con gái nhưng con sẽ cố gắng
học tập, nghe lời bố mẹ. Nếu bố cần gì, bố cứ sai con. Con sẽ làm được hết. Con
sẽ không thua kém bất cứ một thằng con trai nào.” Nhưng ông có bao giờ tỉnh
táo để nghe những lời tôi nói. Tôi có biết bao lời muốn tâm sự với bố, rằng: “Bố ơi, năm nay con lại được học sinh giỏi rồi
đấy. Bố thấy con gái bố có siêu không?”, “Bố ơi, hôm nay con đã xin được chạy bàn quán nước. Người ta nhận con rồi.
Nhà mình từ nay sẽ đỡ vất vả hơn.” Còn rất nhiều, rất nhiều điều tôi muốn
nói ra…Nhưng trong mắt ông, “con gái” chỉ là một thứ rác rưởi, vô dụng, nuôi
dài lưng tốn vải. Một thứ đáng nguyền rủa!
Đã rất nhiều lần, tôi chạy ra
ngoài khóc vì ấm ức. Nếu tôi sinh ra là con trai thì có lẽ mẹ tôi đã không phải
chịu khổ. Tôi căm hận! Ai đó hãy trả lời cho tôi biết tại sao bố tôi lại phải
thèm khát một thằng con trai đến thế. Con trai có gì hơn con gái. Nếu ông muốn
có người giúp mình làm những việc nặng nhọc trong nhà, tôi tự tin là tôi sẽ làm
được. Nếu ông cần một người để dựa dẫm lúc tuổi già, tôi nhất định sẽ chăm sóc
tốt được cho bố mẹ và em. Thật nực cười và thật bất công khi bố đối xử với mẹ
con tôi như vậy. “Nối dõi tông đường” sẽ có nghĩa lý gì, nếu sinh ra một đứa
con nghiện hút, cờ bạc, phá gia chi tử. Nhưng bố tôi không cần biết đến những
điều đó.
Tôi thề rằng, tôi sẽ tránh xa
lũ con trai quý tử, vừa sinh ra đã được cả gia đình đón chờ, yêu thương. Trong
khi tôi và em gái tôi thì bị bố hắt hủi, ghẻ lạnh. Nhưng khi cảm xúc đã dần trở
nên chai lỳ trong tôi, thì cậu ấy lại xuất hiện. Đó là một người bạn rất tốt đối
với tôi!
Ngày hôm ấy, vì quá bức xúc khi
bố lại rượu say và về nhà đánh mẹ, tôi đã xông vào giằng lấy sợi dây điện trong
tay ông ta và bị đấm vào mặt. Một bên mắt và gò má của tôi bị thâm tím và sưng
lên khiến tôi không mở mắt ra được. Nghĩ đến lời của mẹ và hoàn cảnh gia đình
mình, tôi vẫn cố gắng đi học. Mắt tôi chỉ nhìn được một bên rất khó, nên cậu ấy
đã đọc từng chữ trên bảng cho tôi viết. Tôi cảm thấy đỡ tủi thân biết bao khi
nhận được sự giúp đỡ dù chỉ đơn giản như vậy. Tan học, cậu còn đưa tôi về tận
nhà vì sợ tôi không nhìn thấy đường sẽ bị xe đụng. Tôi nhớ mãi giọng nói ấm áp
của cậu khi đưa tôi một chiếc lọ rượu gấc mà cậu đã sẻ từ bình ở nhà: “Mẹ tớ bảo, bị sưng mà bôi cái này sẽ đỡ đấy.
Ấy thử bôi vào, mai là vết thương sẽ xẹp ngay.” Chỉ một câu nói rất bình
thường như thế thôi, nhưng đã khiến tôi bật khóc. Khóc thành tiếng! Tôi khóc vì
cảm kích rất nhiều trước sự quan tâm của cậu. Từ bé, tôi đã quen phải chứng kiến
cơn say của bố và những trận đòn thê lương mẹ phải chịu, nên tôi đã dặn lòng
mình phải mạnh mẽ. Phải vươn lên sống tốt cho dù không có sự trợ giúp của con
trai. Có lẽ, chuyện của bố và mẹ đã ám ảnh tôi rất nhiều. Khiến tôi không còn
muốn quen biết với bất kỳ một cậu bạn nào.
Cậu ấy đã quan tâm tới tôi rất
nhiều, mới đây còn ngỏ lời muốn làm bạn trai. Cậu mong tôi đồng ý để có cơ hội chăm
sóc tôi nhiều hơn… Qua những việc làm của cậu ấy, tôi biết tình cảm dành cho tôi
là chân thành. Chỉ có điều tôi không biết mình nên làm gì nữa. Bởi tôi cảm thấy
rất mất lòng tin vào những người xung quanh mình, nhất là con trai. Trước đây bố
tôi cũng đã từng rất yêu và thương hai mẹ con, nhưng kể từ khi em tôi ra đời
thì ông lại hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, tôi không muốn đặt hy vọng vào bất cứ
ai để rồi lại phải thất vọng ê chề.
Có lẽ tôi phải mạnh mẽ hơn để học
cách tự chăm sóc bản thân mình, để sống mà không cần phụ thuộc vào bất cứ người
con trai nào hết…