Cô ấy mới 19 tuổi, còn cả một tương lai phía trước và tôi cũng vậy. Tôi nói hãy bỏ cái thai đi, nhưng bạn gái nhất định không chịu!
Cô ấy sợ làm thế sau này sẽ vô sinh và sẽ quá độc ác
với đứa con của cả hai… Hiện tại cái thai đã được 4 tuần, tôi lo đến mất ăn mất
ngủ không biết nên quyết định thế nào bây giờ. Mong các bạn hãy cho tôi lời
khuyên gấp!
Tôi sinh năm 1992, còn bạn gái tôi kém 1 tuổi, hai đứa
học cùng trường và mới yêu nhau được 1 năm. Chuyện tình cảm diễn ra tự nhiên,
bình thường không có gì đặc biệt, trừ việc bạn bè tôi hay nói H (bạn gái tôi) có
vẻ hơi lấn át người yêu. H thích gì là làm bằng được, không để ý đến hậu quả.
Trong tình yêu, H lại là người chủ động hơn tôi. Cũng vì tôi nghĩ đã yêu thì
nên chiều bạn gái, nên tôi luôn để cho H quyết định từ chuyện chọn chỗ ăn, chỗ
chơi, đến cách ăn mặc và sở thích của hai đứa. Bạn tôi nói như thế là để người
yêu lấn át quá mức, nhưng tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là chiều nhau, tính cô ấy đã
chủ động thì mình cứ nhường một chút đỡ phải cãi nhau.
Tôi là con thứ 2, trên tôi còn một chị đã đi làm.
Gia đình tôi không phải là quá giàu có, nhưng cũng thuộc hàng khá giả. Bố mẹ
tôi đều làm ở tổng công ty Dầu khí, bố mẹ luôn lo cho chị em tôi được sống đầy
đủ, thoải mái. Còn bạn gái tôi là con một, tuy vậy gia đình của cô ấy khá phức
tạp. Bố H không có việc làm, nghiện rượu có tiếng ở phố, còn mẹ H mở hàng bún
buôn bán qua ngày. Nhưng tôi không bao giờ để ý đến chuyện bố mẹ người yêu mình
là ai, làm gì. Tôi chỉ quan tâm H yêu và đối xử với tôi thế nào, cũng như tôi
yêu cô ấy ra sao mà thôi.
Chúng tôi yêu nhau, bố mẹ và chị tôi đều biết. Bố mẹ
không hề cấm khi biết gia cảnh của H. Bố mẹ tôi đều còn trẻ và suy nghĩ khá là
thoáng, miễn sao con cái luôn ngoan ngoãn, không hư hỏng, yêu đương quan hệ
nghiêm túc thì bố mẹ tôi sẽ bật đèn xanh. Tuy nhiên, chị tôi lại không thích H.
Chị luôn bảo H “Trông hơi bị tự tin thái quá!”, ý chị là H không biết “hoàn cảnh”
của mình mà chỉ thích đi ăn đi chơi, lại hay lên mặt với tôi, thấy tôi chiều
quá nên cứ hay đanh đá bắt nạt người yêu. Tôi đã ra sức giải thích rằng đó là
do tôi muốn nhường H, rồi nhà H như thế chẳng lẽ H không có quyền được sống vui
vẻ thoải mái?? Dù sao tôi cũng mặc kệ, bố mẹ còn không nói gì thì chị tôi cũng
không nên can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi.
Trong thời gian yêu nhau, tôi luôn chủ động trong
chuyện tiền nong. Chưa cần H phải đòi, tôi đã tự thể hiện sự quan tâm bằng việc
đưa H đi mua quần áo, giày dép. Chưa bao giờ tôi để bạn gái phải lo nghĩ “không
đủ tiền ăn chỗ này, chơi chỗ kia”. Thứ nhất là vì hoàn cảnh của H, vốn đã không
được thoải mái vật chất nên khi tôi là bạn trai, mà nhà tôi lại khá giả thì tôi
nghĩ mình nên có trách nhiệm bao bọc cô ấy. Thứ 2, H rất yêu tôi. Tuy lúc yêu
nhau cô ấy có hơi đành hanh, nhiều lúc đanh đá bắt nạt tôi nhưng tôi cảm nhận
thấy rõ ràng trong mắt cô ấy chỉ có tôi mà thôi. Chính vì vậy, có làm gì cho H
tôi cũng không thấy tiếc. Tôi rất hy vọng sẽ yêu H thật lâu và hai đứa sẽ có một
tương lai tốt đẹp.
“Chuyện đó” xảy ra cách đây vài tháng, tôi nghĩ với
các cặp đôi yêu nhau thì xảy ra chữ X thứ 3 đều bình thường, không phải điều gì
to tát lắm miễn sao phải “giữ”, đừng để xảy ra hậu quả bởi chúng tôi còn quá trẻ.
Vì thế tôi luôn dặn H phải cẩn thận, phải “uống thuốc” đều và thường xuyên lên
mạng đọc các thông tin để tránh mắc sai lầm. Sau mỗi lần bên nhau, tôi luôn hỏi
H có uống thuốc ngày không, H đều trả lời “Em uống rồi!”. Có lần cảm thấy không
an toàn lắm, tôi còn mua cả thuốc tránh thai khẩn cấp để cô ấy uống thêm. Tôi cẩn
thận như thế không phải vì muốn chối bỏ trách nhiệm hay sợ người yêu “dính” gây
hậu quả với mình, mà tôi nghĩ cho cả hai. Tôi và H đều còn quá trẻ, H thì mới
19 tuổi, nếu “dính” trong trường hợp cả hai vẫn đang đi học thì quả thực tôi
không biết phải làm thế nào nữa.

Chúng tôi còn quá trẻ, nhưng bạn gái nhất định không chịu bỏ thai! (Ảnh minh họa)
Đột nhiên 1 tuần gần đây, H kêu mệt mỏi, chán ăn và
cứ nhìn thấy đồ sống là lại buồn nôn. Tôi nghe mà thấy lo lo, nhưng vẫn không
nghĩ H có thể “dính” được bởi rõ ràng cô ấy vẫn uống thuốc đều. Vài ngày gần
đây, khi ngồi ăn miến cua với nhau, vừa thấy bát miến được bưng ra thì H đã bụm
miệng chạy ra ngoài nôn luôn. Bác bán hàng vốn quen mặt hai đứa, vội bảo tôi “Này,
nó có em bé rồi đấy!”. Tôi lạnh hết cả người, trên đường đưa H về tôi đã gặng hỏi
thì H run run nói “Em bị trễ 1 tuần rồi”.
Tôi vội đưa cô ấy đến phòng khám tư khám thì cái
thai đã được 4 tuần hơn vài ngày. Trời ơi, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra. Khi
tôi nói thật vô lý, bởi cô ấy uống thuốc hàng ngày, những lần “nguy hiểm” thì
tôi còn mua thuốc khẩn cấp cho H, khả năng “dính” hầu như là không có, cô ấy chỉ
im lặng không nói gì.
Tôi hiểu hoàn cảnh của mình bây giờ, tôi đang học
năm thứ 2 còn H năm nhất. Hai đứa hoàn toàn không có một thứ gì trong tay để giữ
lại được đứa trẻ này, mọi thứ tôi có đều là của bố mẹ bao bọc, chắc chắn bố mẹ
tôi sẽ không đồng ý đứa con trai duy nhất trong nhà lại lấy vợ theo kiểu “bác
sĩ bắt cưới”. Bố mẹ luôn nghĩ chúng tôi sẽ yêu nhau một cách “an toàn”… Nhưng H
thì lại không muốn phá thai, cô ấy bảo như thế là ác, rồi sau này lỡ không còn
có thai được nữa. Hôm trước chúng tôi đọc được bài “Ám ảnh nặng nề sau khi đi
phá thai” trên chuyên mục này, cả hai đã lo lắng kinh khủng. H còn khóc, cô ấy
nói “Thôi chịu khổ cũng được, em sợ đau lắm.
Lỡ bỏ đi sau này anh bỏ em, em lấy chồng rồi lại vô sinh thì sao”.
Tôi muốn điên cái đầu luôn, H mới 19 tuổi, gia cảnh
cô ấy như thế giờ lại thêm đứa con, quả là chuyện không tưởng. Nhưng để mang cô
ấy về nhà nói với bố mẹ tôi rồi xin cưới, chắc chắn cũng không thể được. Tôi
còn phải đi học, tôi mới 20 tuổi và chưa muốn làm bố vào thời điểm này! Tôi biết
bỏ thai là điều tội lỗi, độc ác, H của tôi cũng phải chịu đau đớn vô cùng,
nhưng chúng tôi làm gì còn lựa chọn nào nữa?? Thời gian không còn nhiều để suy
nghĩ thêm, nếu cái thai quá lớn, đã thành hình rồi thì làm sao tôi nỡ bắt H bỏ
đây…
Nhưng có một chi tiết này khiến tôi rất hoang mang,
tôi không hiểu sao H lại giấu tôi. Tình cờ hôm trước tôi nhặt được vỉ thuốc
hàng ngày gần như là còn nguyên, mới chỉ bóc 2-3 viên, trong ngăn túi H. Chứng
tỏ cô ấy không uống thuốc tháng vừa rồi, như thế nghĩa là sao?? H cố tình muốn “dính”
hay cô ấy đang suy nghĩ điều gì mà tôi không biết?!
Mới 1 tuần mà cuộc sống của tôi đảo lộn hoàn toàn.
Tôi lo đến mất ăn mất ngủ, tôi đã dùng đủ mọi lý lẽ để thuyết phục H điều gì
nên làm, điều gì không trong lúc này. Nhưng H vẫn nhất quyết đòi giữ lại cái
thai và yêu cầu tôi phải về nói với bố mẹ tôi “chịu trách nhiệm”. Khổ nhất là H
đã nói với mẹ cô ấy, giờ thì mẹ H cũng yêu cầu tôi phải thông báo với gia đình,
ý bác ấy là không cưới cũng được, nhưng H phải về nhà tôi ở, bố mẹ tôi phải
nuôi con hai đứa, sau này tôi đi làm thì cưới sau. Tôi nghe mà choáng quá, tôi
sẵn sàng chịu tội với H và gia đình cô ấy, chứ thực hiện những gì mẹ H nói thì
tôi sợ mình không làm nổi.
Tôi suy nghĩ như thế có phải là ích kỷ và độc ác lắm
không? Các bạn hãy cho tôi lời khuyên thật nhanh, tôi không còn thời gian nữa rồi…
|
Để chia sẻ những câu chuyện thật về bạn và một ai đó bạn biết, hãy gửi mail về theo địa chỉ cauchuyenthatcuatoi@kenh14.vn. Những tâm sự của bạn sẽ được mọi người lắng nghe và chia sẻ |